Chương 86: Tặng Thứ Bổn Công Chúa Thích Nhất
“Rắc” một tiếng.
Chiếc ghế kia vì không chịu nổi trọng lượng mà vỡ ra.
Tô Tô bước tới, nhẹ nhàng chạm vào vết nứt, hoài nghi không biết có phải mình nhìn nhầm vết nứt, nghe nhầm âm thanh không.
Kết quả, “bộp” một tiếng, chiếc ghế trực tiếp vỡ tan thành nhiều mảnh.
“......”
Cái quái gì vậy!
Chẳng lẽ Đan Gầy Cấp Tốc chỉ là ảo thuật che mắt?
Thực ra công chúa điện hạ vẫn còn rất béo?
Vậy chẳng phải bộ quần áo lấy cho cô ấy lúc nãy sẽ thật sự quá chật sao? Chẳng phải công chúa sẽ nghĩ cô đang chơi khăm cô ấy, rồi lúc ra ngoài cho cô một đánh giá tệ sao?!
Tô Tô chỉ cảm thấy có chuyện chẳng lành, đang định xông vào phòng thử đồ ngăn công chúa thay đồ, thì công chúa đã mặc xong bước ra.
“......”
Sao cô nhớ bộ đồ mình lấy không phải dáng vẻ này?
“Bổn công chúa chưa từng tự mình mặc quần áo, không biết mặc như vậy đúng hay không.” Công chúa điện hạ còn đắc ý nói.
Tô Tô chỉ muốn lườm nguýt. Có mắt là thấy được, bộ đồ này mặc lên nhìn rõ ràng không bình thường chút nào.
Nhưng mà, bộ đồ này vẫn mặc vừa, xem ra không phải ảo thuật che mắt, mà là đem mỡ phong ấn bên trong thân thể thì có phải không?
Bằng không thì cũng khó giải thích vì sao cân nặng của công chúa điện hạ không hề thay đổi.
“Để tôi mặc giúp công chúa điện hạ vậy.” Tô Tô bất đắc dĩ đành phải tự mình ra tay.
Vật lộn một hồi, Tô Tô mới mệt mỏi bước ra khỏi phòng thử đồ.
Công chúa điện hạ thì gầy đi, nhưng cũng không nhẹ hơn, mà vị công chúa này lại lười vô cùng, đừng nói là tự mặc quần áo, ngay cả tự giơ tay cũng không chịu.
Đến mức, Tô Tô không thể không tự tay nhấc cánh tay giúp cô ta, mà cánh tay kia nặng kinh khủng. Nếu không phải vì đã dùng Tẩy Tủy Đan, tố chất thân thể các phương diện đều cải thiện không ít, e là cô đã bị cánh tay thô kệch này đè chết mất.
Tô Tô lại tìm cho công chúa một chiếc ghế tương đối chắc chắn, để cô ta ngồi trước bàn trang điểm, rồi bắt đầu trang điểm cho cô ta.
Công chúa sau khi gầy đi quả thật khá xinh, Tô Tô không cần chỉnh sửa quá nhiều, nhiều nhất chỉ cần tô điểm thêm một chút là được.
Không bao lâu, Tô Tô đã trang điểm xong, rất hài lòng nhìn vị công chúa trước mặt.
Không tệ, không tệ, rất có cảm giác thiếu nữ Giang Nam.
Nụ cười duyên dáng, đôi mắt long lanh!
Hoàn toàn đạt tiêu chuẩn “quân tử hảo cầu”.
Thế nhưng, vào giây tiếp theo, Tô Tô liền vỡ nền.
“Trang điểm xong rồi à?”
Giọng nói vẫn thô ráp như cũ phá tan mọi ảo tưởng của cô, khiến cô lại nổi hết da gà.
“Công chúa điện hạ, đã trang điểm xong rồi. Chỉ là, người còn vài điểm cần phải thay đổi.” Tô Tô quyết định vẫn nên để công chúa điện hạ tự thu bớt giọng nói lại một chút.
Bằng không thì thật sự không dám nhìn thẳng.
“Hử? Đổi gì?”
Công chúa điện hạ trở nên đẹp hơn, kiên nhẫn cũng nhiều hơn hẳn.
Tô Tô lấy một tấm gương đưa đến trước mặt công chúa, rồi mở lời hỏi: “Công chúa điện hạ, thấy hài lòng với lớp trang điểm của mình không?”
“Ôi trời, đây là bổn công chúa sao? Đây thật sự là bổn công chúa sao? Không thể tin nổi.” Công chúa quá kích động, giọng lại cao vút lên thêm mấy độ.
Điều này khiến Tô Tô lại nổi thêm một trận da gà. Giọng này thật sự nên chỉnh lại cho tử tế!
Bằng không thì đúng là nhan sắc thiên thần, thân hình bốc lửa, giọng nói như ác quỷ.
“À... công chúa điện hạ, người đừng nghi ngờ, đây chính là người. Chỉ là, người có thấy giọng nói uy hiếp người khác này hơi không hợp với hình tượng hiện tại không?” Tô Tô nói rất khéo léo.
Công chúa cũng không ngốc, đương nhiên nghe ra được ý tứ. Đối với cách nói khéo léo như vậy, cô ta tỏ vẻ khá hài lòng.
“Bổn công chúa hiểu ý ngươi. Cô gái Giang Nam phải không? Phụ hoàng có không ít người Giang Nam trong hậu cung, bổn công chúa cũng học được vài phần. Chỉ là trước đây thấy họ làm ra vẻ quá đáng, nên không để tâm. Giờ nghĩ lại, quả thực phải nói chuyện như vậy mới xứng với bộ trang phục và trang điểm này.”
Nghe công chúa thu lại giọng nói, Tô Tô hài lòng gật đầu.
“Công chúa điện hạ thật lợi hại.”
“Bổn công chúa rất hài lòng, bổn công chúa nhất định sẽ tặng thứ bổn công chúa thích nhất cho ngươi để tỏ lòng cảm ơn.” Không đợi Tô Tô nói gì, công chúa điện hạ đã rời đi.
Tô Tô nhìn căn phòng trống trơn, bất lực lắc đầu, lại không kịp nói ra nhu cầu của mình nữa rồi.
Mấy vị khách này, có cần phải rời đi nhanh như vậy không?
Chỉ cần vừa lòng là “vụt” một cái biến mất tại chỗ.
Bất quá, công chúa đã nói sẽ tặng thứ mình thích nhất cho cô, chắc hẳn là thứ không tồi.
Tô Tô có chút mong đợi.
【Độ hài lòng của công chúa điện hạ đạt 100%, tặng một kho đùi gà kho và chín trăm chín mươi chín món ngự thiện cung đình】
“......”
Khóe miệng Tô Tô giật giật kịch liệt.
Đùi gà kho?
Lại còn cả một kho?
Đồ yêu thích nhất của công chúa một nước?
Hề hề, với một đứa mê ăn thì đây đúng là chân ái.
Tô Tô thật sự chỉ biết “cảm ơn” luôn đó!
May mà không phải toàn đùi gà, vẫn còn chín trăm chín mươi chín món ngự thiện cung đình, mùi vị chắc hẳn sẽ rất ngon!
Thử hỏi, người hiện đại ai có thể ăn được món ngự thiện cung đình chính tông như vậy chứ!
Tô Tô bây giờ chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
Còn có thể làm sao, người ta là công chúa còn đem thứ mình thích nhất ra tặng rồi còn gì.
【Chúc mừng ký chủ đạt được độ hài lòng 100% từ khách hạng nhất, dỡ bỏ lệnh cấm đối với ký chủ, ký chủ có thể tiếp tục tiếp đãi khách hạng hai】
Tô Tô không chọn tiếp tục ở lại đợi khách lên cửa, mà trực tiếp thoát khỏi trò chơi.
Cô không muốn gặp lại những vị khách như vị công chúa mập và Tinh Tế Chỉ Huy Quan nữa, cô sẽ kiệt quệ về tinh thần mất.
Quả nhiên, làm nghề dịch vụ đúng là mệt nhất.
Tô Tô vừa thoát khỏi giao diện trò chơi, chiếc xe đang chạy liền dừng lại.
“Đến nơi rồi.” Bùi Uyên Lẫm nhắc một tiếng.
Nói xong, anh ta nhìn Tô Tô bằng ánh mắt dò xét. Vẻ mặt lúc nãy của Tô Tô rất phong phú, chẳng lẽ vừa mơ một giấc mơ đẹp?
Phó Tư Túc xuống xe trước tiên, dọn sạch xác sống xung quanh rồi mới mở cửa phía sau, bế Nhân Bảo ra.
Tô Tô trực tiếp phớt lờ ánh mắt của Bùi Uyên Lẫm, bước xuống xe, rồi lấy từ không gian trữ vật ra một chiếc xe đẩy nhỏ, để Phó Tư Túc đặt Nhân Bảo lên.
“Hiên Bảo, con phải bám sát Nhân Bảo. Nếu gặp nguy hiểm, nhớ dùng dị năng che chở cho hai đứa.” Tất nhiên, Tô Tô sẽ cố hết sức để Hiên Bảo không có cơ hội phải dùng dị năng. Nếu thật sự gặp phải tình huống như vậy, thì chỉ có thể nói tình hình đã rất tệ.
Hiên Bảo gật đầu thật mạnh. Nhất định thằng bé sẽ bảo vệ em gái mình, nếu có thể, còn muốn bảo vệ cả mẹ nữa.
Sau khi xuống xe, Bùi Uyên Lẫm liền thu chiếc xe việt dã vào không gian trữ vật. Một chiếc xe tốt như vậy để lại đây rất dễ bị người khác lấy mất.
Vừa thu xong xe, Lãnh Xích Phong và mọi người cũng đã đến. Đợi họ lấy đồ cá nhân xuống xe rồi, Bùi Uyên Lẫm mới thu cả xe của họ vào.
Tô Tô không khỏi nheo mắt lại.
Không gian trữ vật của Bùi Uyên Lẫm đâu chỉ có hai chiếc xe này, còn không ít thiết bị nghiên cứu nữa.
Vậy thì, không gian trữ vật mà anh ta thức tỉnh phải lớn đến mức nào?
Theo cô biết, người vừa mới thức tỉnh dị năng không gian chỉ có không gian trữ vật vài mét vuông hoặc vài chục mét vuông, nhiều nhất cũng không quá năm trăm mét vuông.
Thế nhưng, không gian trữ vật lúc Bùi Uyên Lẫm thức tỉnh ban đầu nhìn có vẻ thật sự không nhỏ.
