Chương 89: Vị thầy đầu tiên của Bùi Uyên Lẫm
Bùi Uyên Lẫm liếc qua đám người đang nhốn nháo trước mặt, rồi trầm giọng hỏi: “Lâm lão đâu?”
Hóa ra trong viện nghiên cứu này có người anh quen biết.
Điều này bản thân Bùi Uyên Lẫm cũng vừa mới biết.
Hoàn toàn là vì anh nhìn thấy một gương mặt quen thuộc bên trong, nên mới đoán Lâm lão có thể đã dẫn đội tới đây.
“Anh... anh là ai?” Người đứng đầu tò mò hỏi.
Bùi Uyên Lẫm không trả lời, trực tiếp gạt người đó sang một bên rồi đi vào phòng thí nghiệm. Tô Tô và những người khác cũng đi theo.
Bên trong phòng thí nghiệm bốc lên một mùi khó chịu. Dù sao nhiều ngày nay, ăn uống, vệ sinh đều diễn ra ngay trong phòng. Thế nhưng Bùi Uyên Lẫm không hề nhíu mày, cứ một mực tìm Lâm lão.
“Bùi sư huynh? Thật sự là anh sao? Tuyệt quá! Có người cứu rồi, chúng ta được cứu rồi!” Một người đàn ông trẻ nhận ra Bùi Uyên Lẫm, kích động nói.
Bùi Uyên Lẫm hờ hững liếc anh ta một cái, rõ ràng không nhận ra người này.
Cũng dễ hiểu thôi. Dù sao anh theo Lâm lão cũng chẳng được bao lâu. Vì Bùi Uyên Lẫm quá thông minh, Lâm lão dạy anh chưa được bao lâu thì anh đã vượt qua cả ông.
Nhưng dù sao Lâm lão cũng là người thầy đầu tiên của Bùi Uyên Lẫm, cũng coi như là người đã phát hiện ra tài năng của anh. Anh không thể nào không để tâm.
Trần Tuyền cũng từng nghe về chuyện của Bùi Uyên Lẫm, cũng biết tính cách của anh, nên không nhắc chuyện khác, mà nói đến người mà anh có thể quan tâm.
Chỉ là vừa nhắc đến Lâm lão, anh ta lập tức nghẹn ngào, một lúc lâu không nói nên lời.
Tô Tô thì đã dùng tinh thần lực dò được vị trí của những người khác, đi về phía một căn phòng nhỏ. Bùi Uyên Lẫm thấy vậy cũng đi theo.
“Không được mở!” Đám người lúc nãy ở bên ngoài cũng vội chạy vào, thấy họ định mở cánh cửa kia thì hô lên.
Bùi Uyên Lẫm không thèm để ý, nhanh chóng mở cửa phòng. Chỉ thấy bên trong có một thân thể hơi khô quắt đang nằm.
“Chưa chết.” Tô Tô vừa nói vừa lấy từ trong ba lô ra một chai nước khoáng, đút cho ông uống.
“Ba ngày trước, Lâm lão ra ngoài tìm đồ ăn thì bị xác sống làm bị thương. Để phòng ông bị nhiễm bệnh làm hại mọi người, bọn tôi đã cách ly ông trong này.” Trần Tuyền cúi gằm đầu, vẻ mặt đau buồn.
Tô Tô nhanh chóng nhìn ra tình trạng của Lâm lão, lạnh giọng nói: “Nếu muốn biến thành xác sống thì đã biến từ lâu rồi. Ông ấy bây giờ rõ ràng là do mất nước, vậy mà các người lại không ai vào cho ông ấy uống chút nước.” Nếu chậm thêm nửa ngày, e rằng Lâm lão sẽ chết vì mất nước.
Thử nghĩ mà xem, vất vả lắm mới chống chọi được với virus xác sống, thức tỉnh được dị năng, cuối cùng lại bị chết khát, thế nào cũng thấy không cam lòng.
“Tôi... bọn tôi không biết.” Trần Tuyền có chút chột dạ nói.
Hôm kia, bên trong không phải là không vọng ra tiếng kêu cứu. Nhưng bọn họ sợ Lâm lão không thật sự vượt qua được virus xác sống, mà chỉ giả vờ để sống tiếp, nên mãi vẫn không dám mở cửa.
Cũng không phải không có người muốn mở cửa, chỉ là cuối cùng đều bị người khác đàn áp xuống, mà kết cục của những người đó cũng chẳng tốt đẹp gì.
Điều này cũng bình thường thôi. Bất kể ở đâu cũng có phe cánh. Thấy đối thủ rơi vào tình cảnh như vậy, thừa lúc hãm hại thêm cũng là chuyện thường. Huống chi ở đây có không ít kẻ vốn không phải là nhà nghiên cứu thực thụ. Những kẻ đầu tiên dựng phe cánh riêng chính là bọn chúng, hơn nữa còn làm ra những chuyện táng tận lương tâm!
Bùi Uyên Lẫm dường như đoán được điều gì, lạnh lùng nhìn Trần Tuyền.
Trần Tuyền cả người run lên, lảo đảo lùi lại mấy bước.
Nhưng không bao lâu, anh ta lại làm ra vẻ chuyện đó là lẽ đương nhiên.
Anh ta chỉ đơn giản là làm điều mà một người bình thường cũng sẽ làm. Bọn họ chưa từng trải qua cảm giác sợ hãi đến mức khiếp vía như anh ta lúc đó, dựa vào đâu mà nhìn anh ta bằng ánh mắt như vậy.
Trần Tuyền thậm chí còn nghĩ, nếu bọn họ gặp chuyện tương tự, cũng chẳng khá hơn anh ta được bao nhiêu.
Sắc mặt Bùi Uyên Lẫm càng ngày càng lạnh, như thể có thể đóng băng người khác.
Nhưng Bùi Uyên Lẫm không ra tay với Trần Tuyền, mà tiếp tục nhìn về phía Lâm lão.
Tô Tô trầm ngâm một chút, lại lấy ra một chai nước khoáng. Chỉ là chai nước này không trong suốt mà có màu, rõ ràng là đã được bỏ vào thứ gì đó.
Thứ này cũng giống với thứ trước đó cô trộn vào thức ăn cho mọi người.
Lâm lão hiện tại quá yếu, cần phải dùng loại đan dược ôn hòa nhưng vẫn hiệu quả như vậy.
Lâm lão uống nước xong, tình trạng rõ ràng tốt hơn nhiều, thậm chí có vẻ sắp tỉnh.
Bùi Uyên Lẫm lại nhìn Tô Tô một cái thật sâu.
Thấy Lâm lão đã khá hơn, Tô Tô đứng dậy.
Không lâu sau, Lâm lão tỉnh lại. Vừa nhìn thấy Bùi Uyên Lẫm, ông liền sững sờ tại chỗ.
Mãi một lúc lâu sau, ông mới mở lời: “Tôi lên thiên đường rồi à? Sao lại nhìn thấy cái thằng nhóc này?”
Có thể thấy Lâm lão đã bao lâu không gặp Bùi Uyên Lẫm, nên khi nhìn thấy anh, ông mới cảm thấy không thể tin nổi.
“Lâm lão, ông vẫn chưa chết.” Bùi Uyên Lẫm thản nhiên nói.
Lâm lão bỗng kích động, vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng cuối cùng lại bất lực ngã vào lòng Bùi Uyên Lẫm.
“Tiểu Lẫm à, thật sự là cậu sao?” Lâm lão kích động nắm chặt tay anh.
Bùi Uyên Lẫm là học trò mà ông tự hào nhất. Chỉ là, duyên phận giữa ông và học trò này hơi ngắn ngủi. Vì cậu ấy thật sự quá xuất sắc, bản thân ông căn bản dạy không nổi, nên chẳng bao lâu sau, ông đã đưa cậu ấy đến chỗ một người lợi hại hơn.
Kết quả là người lợi hại hơn kia cũng chỉ dạy cậu ấy được một thời gian rất ngắn. Không biết có phải cậu ấy đã tìm được nơi tốt hơn không, sau đó ông không còn nghe được tin tức gì về Bùi Uyên Lẫm nữa.
Ông vẫn luôn cảm thấy lẽ ra không nên như vậy. Với mức độ thiên tài như Bùi Uyên Lẫm, chẳng bao lâu sau lẽ ra anh phải xuất hiện trên các mặt báo mới đúng.
Ông cũng từng cố tìm Bùi Uyên Lẫm, nhưng vẫn không có bất kỳ tin tức gì.
“Tôi tình cờ đến thu thập vật tư, nhìn thấy học trò của ông, nên đoán ông có lẽ đang ở đây.” Bùi Uyên Lẫm bình thản giải thích.
Nghe Bùi Uyên Lẫm nhắc đến hai chữ “học trò”, vẻ mặt Lâm lão thoáng ảm đạm.
Đột nhiên, ông như nhớ ra điều gì, lại cố vùng dậy.
“Lâm lão, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.” Bùi Uyên Lẫm trấn an.
“Tiểu Tử và Tiểu Viên, hai đứa... hai đứa nó thế nào rồi?” Rõ ràng, hai cô gái này là học trò của ông.
Bùi Uyên Lẫm đỡ Lâm lão sang một bên nghỉ ngơi, rồi nhìn về phía một nhóm người đang thấp thỏm.
Một người trong số đó run rẩy chỉ về một hướng.
Bùi Uyên Lẫm nhìn thấy một cánh cửa phòng khác đang đóng chặt.
Đúng lúc định bước tới đá tung cánh cửa, Tô Tô bất ngờ chặn anh lại: “Để tôi.”
Chỉ thấy cô lấy từ trong ba lô ra hai chiếc áo khoác.
Trong ánh mắt đầy nghi hoặc của mọi người, cô mở ra một khe cửa rất nhỏ.
Vừa nhìn thấy tình cảnh bên trong, sắc mặt cô lập tức trầm xuống.
Không đợi mọi người kịp lại gần xem, cô đã bước vào phòng rồi đóng sập cửa lại, ngăn cách tất cả ở bên ngoài.
Chỉ là, trước khi bước vào, cô đã nói bằng một giọng lạnh lẽo đến cực độ: “Không được để bọn chúng chạy thoát một ai!”
Đồng Dục và những người khác lập tức hiểu ra.
Tất cả đều lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi.
Đây thế mà lại là viện nghiên cứu! Toàn những người học rộng tài cao cả đấy!
Vậy mà giờ đây, từng người một đều hung dữ nhìn về phía đám nghiên cứu viên chột dạ kia, trong đó có vài kẻ lộ rõ đặc biệt.
Thật không ngờ, những kẻ trông có vẻ đàng hoàng như thế, vậy mà lại có thể làm ra những chuyện ghê tởm đến vậy.
