Chương 93: Người quen nhỉ
Phó Tư Túc nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, đang nằm trên giường chờ Tô Tô tắm xong đi ra.
Nhưng Tô Tô ngại ngùng quá, cứ trốn trong phòng tắm mãi không ra.
Cô cảm thấy mình bị Phó Tư Túc giăng bẫy, sao lại có thể tự mình nói ra chuyện ngủ cùng anh ấy chứ?
Phó Tư Túc đợi một lúc lâu vẫn không thấy Tô Tô ra, lập tức đoán được điều gì đó.
Anh đứng dậy định vào phòng tắm lôi người ra, không ngờ vừa đi tới cửa thì Tô Tô đã mở cửa phòng, sắc mặt có chút không ổn.
“Có chuyện gì vậy?” Phó Tư Túc lập tức gạt hết suy nghĩ sang một bên.
“Có người vào rồi, ở ngay chỗ quầy lễ tân.” Nhìn dáng vẻ là người sống sót đang trên đường đi, định lên đây nghỉ ngơi.
“Nếu chỉ đến nghỉ ngơi thì không cần để ý.” Ra ngoài gặp người sống sót là chuyện rất bình thường.
Tô Tô gật đầu.
Nhưng cô vẫn không yên tâm về hai đứa nhỏ, bèn định bế Nhân Bảo sang phòng bên cạnh ngủ cùng Quân Bảo và các con.
Mặc dù tinh thần lực của mình có thể dò xét được tình hình xung quanh, nhưng vẫn không an toàn bằng việc trực tiếp ở bên cạnh bọn nhỏ.
Phó Tư Túc bày tỏ tâm trạng rất tệ.
Đám người sống sót khó ưa đó, đi đâu không đi, lại cứ đến ngay chỗ bọn họ nghỉ ngơi.
Tô Tô vừa bế Nhân Bảo ra khỏi cửa thì đám người sống sót đó đã đi lên, đối diện với cô. Vốn dĩ bọn họ định nghỉ ở tầng thấp, không ngờ ở đây đã có người.
“Tầng này có người rồi.” Tô Tô lạnh lùng ném xuống một câu rồi định quay vào phòng.
Không ngờ, một giọng nói kinh ngạc vang lên: “Tô Tô, là cô sao?”
Tô Tô thản nhiên nhìn sang.
Quả nhiên, là Vương Mị Nhi!
Không ngờ bọn họ vẫn còn sống. Đúng là kẻ ác sống lâu mà?
Lâm Dịch nghe thấy tiếng Vương Mị Nhi, vội vàng bước ra từ sau đám người. Khi nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp như đóa tuyết liên trên đỉnh núi tuyết ở cách đó không xa, ánh mắt hắn trở nên si mê.
Người phụ nữ này, dù ở thời điểm nào cũng khiến người ta say đắm!
Vương Mị Nhi đột nhiên hối hận vì đã gọi Tô Tô. Người phụ nữ này vừa xuất hiện đã thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Rõ ràng trước đó, mười người đàn ông trong đội chỉ nhìn chằm chằm vào một mình cô ta.
Vậy mà bây giờ lại ngẩn ngơ nhìn Tô Tô.
Vương Mị Nhi vô cùng ghen tị, tất nhiên cô ta càng ghen tị hơn vì cùng giãy giụa sinh tồn trong tận thế, tại sao Tô Tô có thể sống tốt đến vậy.
Bộ dạng cô ta rõ ràng là vừa mới tắm rửa xong, hơn nữa khoảng thời gian này chắc chắn ăn uống rất tốt, nếu không thì làm sao có thể sạch sẽ tươi sáng như vậy, vừa xuất hiện đã hấp dẫn mọi người.
Mặc dù cuối cùng cô ta cũng thức tỉnh được dị năng hệ thủy, nhưng vẫn không thể giữ cho cơ thể sạch sẽ như Tô Tô.
Đừng nói giữ cơ thể sạch sẽ, đến cả đánh răng rửa mặt cũng là xa xỉ. Chút nước ít ỏi của cô ta chỉ đủ dùng làm nước uống cho mọi người.
Cho nên, bây giờ cô ta toàn thân đều hôi hám, hôi đến mức tự ti không dám đến gần ai.
Bị phụ nữ nhìn thì thôi, một đám đàn ông cũng nhìn chằm chằm Tô Tô của anh, sắc mặt Phó Tư Túc lập tức trầm xuống.
Không khí xung quanh lập tức giảm xuống vài độ.
Theo lý mà nói, bọn họ nên cảm thấy dễ chịu mới phải, thế nhưng ai nấy đều không tự chủ được mà rùng mình một cái.
Đa số đều sợ hãi thu hồi tầm mắt, số ít vẫn còn ngoan cố chống cự.
Bọn họ có làm gì đâu, chỉ nhìn một mỹ nữ thôi, người đàn ông này dựa vào đâu mà ngăn cản?
Tuy bọn họ cảm thấy người đàn ông này trông rất nguy hiểm, nhưng nỗi sợ lại nhất thời bị dục vọng chiến thắng.
“Cút!” Giọng nói đầy sát khí của Phó Tư Túc vang lên.
Mang ý tứ nếu không cút thì cứ chờ chết.
Điều này khiến những kẻ đã nhiều lần thoát chết trong tận thế cảm thấy không cam lòng.
Bọn họ dù sao cũng là cường giả, sao có thể để một tên mặt trắng nhỏ nhoi khinh thường được chứ?
“Dựa vào cái gì? Nơi này đâu phải do mày mở ra!” Một người đàn ông khó chịu lên tiếng.
Hắn hoàn toàn không chú ý rằng đôi mắt Phó Tư Túc đã híp lại, vẫn tiếp tục không sợ chết nói: “Kẻ nên cút là mày mới đúng. Nếu mày biết điều thì trói con mụ đó lại đây, để anh em bọn tao chơi cho đã.”
Nói xong lại giơ tay chỉ vào Tô Tô, hung ác nói tiếp: “Mẹ nó, lần trước chính là con đàn bà thối này làm tao mất một ngón tay. Lần này xem tao không chơi chết cô ta!”
Bởi vì đội ngũ của bọn họ có không ít dị năng giả, hơn nữa có người đã đột phá cấp 0, trở thành dị năng giả cấp 1, nên việc làm ngày thường càng ngày càng ngang ngược.
Còn tên mất một ngón tay kia, không biết là vì bị Tô Tô bóp nát một ngón tay mà tâm lý vặn vẹo hay thế nào, nhưng hắn càng trở nên hung hãn hơn, mỗi lần gặp phụ nữ sống sót đều đánh đập chửi bới, hoàn toàn không coi họ ra người.
Đến cả Lâm Dịch cũng không nhịn được mà nhíu mày, nhưng lại không thể nói gì, bởi vì hắn là dị năng giả lợi hại hiếm có trong đội.
Phó Tư Túc và Tô Tô đồng thời động thủ.
Nhưng Phó Tư Túc nhanh hơn Tô Tô.
Trong tay anh xuất hiện một thanh chủy thủ cổ xưa, một nhát chém đứt phăng bàn tay của tên đàn ông vừa giơ ra chưa kịp thu về.
Đây là lần đầu tiên Tô Tô thấy Phó Tư Túc dùng vũ khí.
Trước đó anh đều dùng dị năng, mà dị năng của anh cứ như không bao giờ cạn, dùng thoải mái vô tội vạ.
Máu tươi lập tức bắn ra.
Phó Tư Túc đã đổi vị trí từ lâu, không bị một giọt máu nào văng trúng.
Ngay cả trên chủy thủ cũng không có chút vết máu nào, có thể thấy tốc độ của anh nhanh đến mức nào, khiến người ta tưởng cảnh vừa rồi chỉ là ảo giác.
Vương Việt bị chặt đứt cả bàn tay, lúc đầu chưa kịp phản ứng, đến khi phản ứng lại thì một bàn tay còn lành lặn túm chặt lấy cổ tay bị thương, kinh hoàng kêu lên.
Tuy nhiên, tiếng kêu không phát ra được.
Bởi vì dây thanh quản của hắn đã bị Phó Tư Túc cắt đứt thêm một nhát dao nữa.
Hiển nhiên, Phó Tư Túc không muốn hắn đánh thức lũ trẻ nhà mình.
Động tĩnh ở đây không tính là lớn, đương nhiên không đánh thức được bọn nhỏ đang ngủ say, nhưng lại khiến những người cảnh giác khác phát hiện ra. Bọn họ lần lượt mở cửa bước ra, kết quả là nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như vậy.
Chẹp, đại ca lại buông thả bản thân trước mặt Tô Tô.
Xem ra mấy người này đã làm chuyện cực kỳ quá đáng.
Thấy Vương Việt sắp ngất vì mất máu quá nhiều, Phó Tư Túc vận dị năng hệ hỏa, trực tiếp đốt cháy vết thương của hắn.
Máu không còn chảy nữa, thế là không chết vì mất máu nữa, nhưng Vương Việt lại đau đến ngất đi.
Những người xung quanh dựng hết cả lông tóc, ngay cả nước bọt cũng không dám nuốt, tất cả đều kinh hãi nhìn Phó Tư Túc. Người đàn ông này là ác ma sao?
Có mấy người phụ nữ không chịu nổi, trực tiếp ngất tại chỗ.
Phải biết rằng bọn họ đều đã từng trải qua tận thế, vậy mà vẫn có thể bị dọa ngất đi, có thể thấy nỗi sợ hãi mà Phó Tư Túc mang lại cho họ lớn đến nhường nào.
Vương Mị Nhi cũng muốn ngất, nhưng lại không ngất được, lại sợ nếu mình thật sự ngất sẽ bị bỏ lại ở đây, rồi xương cũng không còn, nên cô ta run rẩy nhìn Tô Tô, ánh mắt đều là ý cầu xin.
Tô Tô lạnh nhạt liếc qua đám người này, đối với cách làm của Phó Tư Túc, cô không cảm thấy có gì cả.
Dù sao tên đàn ông này năm đó suýt chút nữa đã hại chết cô và Hiên Bảo.
Bây giờ còn không sợ chết nói ra nhiều lời nhục mạ cô như vậy, đừng nói là Phó Tư Túc sẽ không để hắn chết dễ dàng, chính cô cũng sẽ không.
