Chương 95: Dị năng của Phó Tư Túc
Vương Mị Nhi thấy Tô Tô không nói gì, trong lòng thấp thỏm không yên, vội nói: "Cô ta là tiểu thư Bạch gia Kinh Thành, tôi căn bản không dám chống lại cô ta, tôi cũng chẳng còn cách nào. Tôi không cố ý hãm hại cô đâu, Tô Tô, xin cô tha cho tôi, tôi không dám nữa."
Bạch gia Kinh Thành cũng giống như Tô gia Kinh Thành, đều là những đại gia tộc, ở Kinh Thành, thậm chí trên cả nước, đều có địa vị quan trọng. Dù bây giờ tận thế đã đến, với thực lực của những gia tộc như vậy, e rằng cũng sẽ không sụp đổ nhanh, thậm chí còn có thể sống rất tốt.
Tô Tô lạnh lùng liếc cô ta một cái. Vương Mị Nhi hại chính là cả một đời người phụ nữ, bây giờ chỉ một câu "không cố ý" thì có thể tha thứ sao? Đừng nói là nguyên chủ, ngay cả bản thân cô cũng không tha thứ được. Nếu lúc đó gặp phải không phải Phó Tư Túc mà là một kẻ cặn bã, thì cuộc đời đó sẽ thảm hại đến mức nào?
Tô Tô không chút biểu cảm, đón Nhân Bảo từ trong lòng Phó Tư Túc, quay người đi về phòng. Rõ ràng là giao chuyện còn lại cho Phó Tư Túc xử lý.
Lúc này Phó Tư Túc đã sớm nuôi một cục tức trong lòng. Sau khi Tô Tô quay đi, anh phóng một ngọn lửa thiêu Lâm Dịch và Vương Mị Nhi thành tro. Một kẻ dòm ngó Tô Tô của anh, một kẻ tính kế hại Tô Tô của anh, làm sao có thể tha thứ.
Những người còn lại sợ đến tè ra quần, trên mặt đều là vẻ tuyệt vọng. Nhưng cũng có kẻ biến bi thương thành sức mạnh, vận dị năng xông về phía Phó Tư Túc, gầm lên: "Đồ quỷ, tao giết mày!" Những người khác cũng bị kích động, tất cả đều xông về phía anh.
Phó Tư Túc trên mặt lạnh nhạt không chút cảm xúc, bàn tay thon dài trắng trẻo khẽ nhấc lên. Trong khoảnh khắc, đám người đó hóa thành tro bụi. Bọn họ thậm chí còn chưa kịp hét lên một tiếng đau đớn.
"Chẹp chẹp, đã thấy kẻ tìm chết, nhưng chưa thấy ai vội vàng đi tìm chết như vậy." Giang Tân Triệt lạnh lùng nhìn một đống tro cốt dưới đất, không hề cảm thấy Phó Tư Túc làm sai.
Ban đầu có lẽ Phó Tư Túc chỉ nổi sát tâm với Lâm Dịch và Vương Mị Nhi, còn những người này, nhiều nhất cũng chỉ bị dạy cho một bài học rồi tha. Nhưng ai ngờ bọn họ lại không biết tự lượng sức, ra tay với anh. Đã lộ sát ý với anh thì Phó Tư Túc đương nhiên không có lý do gì để tha cho bọn họ.
Kỳ Mẫn Hãn đi tới trước đống tro, phóng dị năng hệ thủy, xối sạch tro cốt và vết máu trên mặt đất. Trời nóng như vậy, nơi này sẽ nhanh chóng khô ráo, đến lúc đó sẽ chẳng ai biết từng có người đến đây.
"Đúng là nóng chết người, mau về phòng bật điều hòa thôi." Bọn họ mới ra ngoài một lúc đã đổ mồ hôi khắp người, vội vàng chạy vào phòng.
Tòa nhà này rất lớn, bọn họ không thể cấp điện cho cả tòa, nên chỉ dùng máy phát điện do Bùi Uyên Lẫm tự chế để kiểm soát nguồn điện, chỉ cấp cho mấy căn phòng của họ. Trở về căn phòng có điều hòa, tất cả đều cảm thấy như được sống lại. Cái mùa hè nóng nực này không biết bao giờ mới kết thúc.
Ban đêm ngủ thì khá sướng, ban ngày đi đường ngồi trong xe cũng khá sướng, chỉ có lúc ra ngoài thu thập vật tư là cảm giác như sắp chết. Biết nói sao đây? Đúng là cái kiểu "tiện nhân thích kêu ca." Trước đây khi Bùi Uyên Lẫm chưa làm ra máy phát điện, những người này chẳng hề kêu một tiếng. Thế mà bây giờ, vừa được hưởng phòng điều hòa, vừa được ăn dưa hấu ướp lạnh, kết quả mới ra ngoài một lúc đã kêu trời kêu đất.
Vì đông người, cuối cùng Tô Tô vẫn không ngủ cùng bọn trẻ. Cô đặt Nhân Bảo lên giường của Quân Bảo và Hiên Bảo, rồi tự sang phòng bên cạnh. Trước khi rời khỏi phòng, cô lấy từ trong Túi không gian ra một trận pháp phòng ngự. Trận pháp phòng ngự này không lớn, cũng chỉ đủ bao phủ một chiếc giường, nhưng lại kiên cố đến mức không ai phá nổi. Dù sao thì nó có thể chịu được công kích của tu sĩ Kim Đan kỳ. Theo ước tính của Tô Tô, ít nhất phải là dị năng giả cấp sáu hoặc xác sống mới có thể phá vỡ lớp màn phòng ngự trong suốt này.
Dù có trận pháp phòng ngự, Tô Tô vẫn không yên tâm hoàn toàn, tinh thần lực vẫn luôn dõi theo tình hình của ba đứa trẻ.
Tô Tô về phòng mình, liền thấy Phó Tư Túc nằm trên giường, dáng vẻ đầy quyến rũ chờ cô. "Xin lỗi, tôi vào nhầm phòng." Cô cúi đầu định lui ra, kết quả bị Phó Tư Túc lướt tới ôm chặt, rồi chỉ trong chớp mắt đã nằm trên giường.
"..."
"Chết tiệt, có bị xác sống đuổi theo cũng không nhanh đến thế!"
"Rốt cuộc anh thức tỉnh mấy loại dị năng?" Tô Tô rất tò mò. Cô vẫn luôn biết Phó Tư Túc rất mạnh, nhưng không biết rốt cuộc anh mạnh đến mức nào. Dù sao, anh tuyệt đối không chỉ thức tỉnh một loại dị năng.
Phó Tư Túc không đáp, hỏi ngược lại: "Tô Tô đoán xem có mấy loại?" Hơi thở nóng ấm phả vào cổ cô, làm mặt cô lại đỏ lên. Cái đồ lưu manh!
"Em đoán ít nhất hai loại: dị năng hệ hỏa biến dị và dị năng tốc độ." Dị năng hệ hỏa biến dị đã cực kỳ hiếm thấy, hơn nữa dị năng hệ hỏa của anh biến dị còn rất đáng sợ, e là không ai có được loại ngọn lửa như vậy.
"Tô Tô thật thông minh." Đôi môi mềm mại của Phó Tư Túc gần như dán vào gáy Tô Tô. Tô Tô tê rần cả người: "Nói chuyện thì nói chuyện, dán sát thế làm gì!"
"Nhưng Tô Tô đoán chưa hoàn toàn đúng đâu." Giọng Phó Tư Túc lại vang lên, khiến cổ Tô Tô lại tê tê rần rần, nhiệt độ cơ thể cũng tăng theo. Lạ thật, điều hòa bật thế kia rồi mà sao vẫn nóng thế này?
"Chẳng lẽ không phải dị năng tốc độ? Vậy là dị năng gì?" Tô Tô tò mò hỏi.
Cô luôn cảm thấy người đàn ông này quá lợi hại, dù cô có ba loại dị năng, dốc hết sức đối kháng với anh cũng chưa chắc là đối thủ.
"Là thuấn di." Phó Tư Túc cũng không giấu.
Tô Tô kinh ngạc, không ngờ lại là thuấn di, lợi hại hơn dị năng tốc độ nhiều! Nghe nói đến hậu kỳ có thể thuấn di mấy nghìn dặm. Không ai đuổi kịp, ngay cả tinh thần lực cũng không thể bắt được. Đây chẳng phải là dị năng giết người cướp của trong vô hình sao? Đến mặt còn không nhìn rõ thì làm sao biết ai ra tay?
Trước đây cô còn có thể nhìn thấy tàn ảnh của Phó Tư Túc, hoàn toàn là vì cấp bậc của anh còn quá thấp, khoảng cách di chuyển hơi ngắn, thêm việc cô có dị năng tinh thần lực, nên cứ tưởng anh là dị năng giả tốc độ cấp cao. Không ngờ lại là thuấn di, còn lợi hại hơn cả dị năng tốc độ!
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tô Tô, Phó Tư Túc khá vui, ít nhất Tô Tô cũng thừa nhận anh. "Anh còn một loại dị năng nữa, anh gọi là dị năng hệ ám." Nói rồi, Phó Tư Túc phóng ra dị năng này trước mặt Tô Tô. Một luồng năng lượng đen tuyền, không một chút tạp sắc, hiện ra trước mặt Tô Tô.
Tô Tô: !!!
Đây mà là người sao? Có hai dị năng biến thái như vậy thì thôi đi, vậy mà còn có cả dị năng hệ ám nghịch thiên thế này! Dị năng hệ quang không thường gặp, dị năng hệ ám cũng không thường gặp, xác suất như nhau. Nhưng nếu đã có một người thức tỉnh được nó, người đó chắc chắn sẽ trở thành bá chủ một phương trong thời tận thế. Vì bóng tối không chỉ đại diện cho những điều chưa biết, mà còn đại diện cho cái chết. Sức mạnh của nó không ai có thể hiểu rõ, vì nó biến hóa khôn lường, thậm chí tồn tại khắp mọi nơi. Trong sách không phải chưa từng nhắc tới dị năng hệ ám, nhưng cũng không miêu tả nhiều, chỉ biết dị năng này đúng là lợi hại.
