Chương 97: Em có thể gọi anh một tiếng “chồng” nữa không?
Phó Tư Túc lúc này mở mắt ra, đôi mắt tuyệt đẹp như phủ một lớp sương mù, trông như một mỹ nhân yêu kiều, vô cùng tủi thân, khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng cảm thấy không đành lòng.
Tô Tô luôn có cảm giác mình vừa giở trò lưu manh xong lại không muốn chịu trách nhiệm.
Chẳng lẽ... đêm qua cô không chỉ nằm mơ, mà còn mộng du nữa?!
“Khụ khụ, anh nhìn em bằng ánh mắt gì vậy?” Tô Tô chắc chắn sẽ không chủ động nhắc chuyện đêm qua, cô hoàn toàn không có mặt mũi nào nhắc tới, dù sao đó cũng là một giấc mơ khiến người ta đỏ mặt tim đập.
“Tô Tô, anh cả đêm không ngủ...” Ánh mắt Phó Tư Túc càng tủi thân hơn, cứ như Tô Tô đã làm gì có lỗi với anh vậy, suýt nữa thì hét lên là cô sàm sỡ anh.
Tô Tô giật thót người: “Anh... anh không ngủ thì liên quan gì đến em? Em... em ngủ rất ngoan, không thể làm ồn anh được.”
Nhưng không hiểu sao, cô luôn cảm thấy rất áy náy.
Vì quầng thâm dưới mắt Phó Tư Túc không thể giấu được ai, đêm qua anh quả thực không ngủ ngon, mà nguyên nhân dẫn đến kết quả này, rất có thể là cô.
Nhưng có thể thừa nhận sao? Tuyệt đối không thể thừa nhận, thừa nhận rồi cô không còn mặt mũi nào gặp ai nữa!
“Tô Tô, em biết rõ anh thích em nhiều mà.” Phó Tư Túc mặc kệ nhiều chuyện đó, tiếp tục nói.
Tô Tô có linh cảm chẳng lành trong lòng, lời tỏ tình đột ngột này là có ý gì?
Lý trí nói với cô rằng mình nên ngăn anh lại, nhưng cô lại hy vọng đêm qua mình không làm gì quá đáng.
“Cho nên, dù chỉ là ôm em, anh cũng không chịu nổi, huống chi đêm qua em còn gọi bên tai anh như thế...” Dưới đáy mắt Phó Tư Túc ẩn chứa một ngọn lửa, như có thể bùng lên bất cứ lúc nào.
“Aaaa! Im đi, anh không được nói nữa!” Mặt Tô Tô đỏ bừng, kêu lên một tiếng, rồi nhào tới bịt miệng Phó Tư Túc.
Cô hoàn toàn không nhận ra cả người mình đã nhào vào lòng anh.
Phó Tư Túc thuận thế ôm chặt Tô Tô, cơ thể thơm mềm làm anh không tự chủ được mà nheo mắt.
Tô Tô thật sự muốn lấy miếng đậu phụ đập đầu chết cho rồi. Vừa rồi cô còn nghĩ giấc mơ đêm qua chắc không phản chiếu ra ngoài đời thật chứ, kết quả đúng là sợ gì gặp nấy, sau này cô còn mặt mũi nào xuất hiện trước mặt người đàn ông này nữa?
Phó Tư Túc thấy trêu chọc cũng đủ rồi nên không tiếp tục nữa, anh không muốn sau này không gặp được Tô Tô.
Nếu thật sự ép Tô Tô xấu hổ quá, cô nhất định sẽ trốn tránh anh.
“Cho nên, Tô Tô...”
“Aaaa, anh không được nói nữa!”
“Em có thể gọi anh một tiếng chồng nữa không?”
“Aaaa... Hả? Cái gì cơ?”
Cho nên, đêm qua cô không phải phát ra những âm thanh kỳ quái, mà là gọi một tiếng gì đó... chồng sao?
Tô Tô vẫn đỏ mặt, ngây ngốc nhìn Phó Tư Túc.
Người ngốc nghếch đáng yêu như vậy, ngọn lửa trong sâu thẳm đáy mắt Phó Tư Túc không cách nào đè xuống được.
Anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Tô lên rồi hôn lên môi cô. Thật nồng nhiệt và sâu đậm.
Thực ra, đêm qua Tô Tô không gọi anh là chồng, mà gọi là anh đẹp trai, còn phát ra đủ loại âm thanh mờ ám, giống hệt đêm đó lần trước.
Trong lòng ôm người phụ nữ mình thích nhất, bên tai nghe những tiếng gọi mờ ám nhất, thân thể cảm nhận được sự mềm mại và nhiệt độ nóng bỏng, làm sao anh có thể ngủ được?
Mấy lần suýt nữa anh không kìm chế được bản thân, nhưng vì sợ làm Tô Tô bị thương, anh vẫn gắng sức nhịn xuống.
Phó Tư Túc không thể không thừa nhận, anh rất khao khát Tô Tô, vô cùng khao khát.
Tô Tô bị nụ hôn đột ngột này làm cho ngây người.
Một lúc lâu sau cô mới phản ứng lại, cô muốn giãy giụa, nhưng phát hiện mình toàn thân vô lực.
Giấc mơ đêm qua hiện lên trong đầu cô, khiến cô vừa xấu hổ tức giận, lại vừa mong chờ.
Quá đáng mà! Một cô gái độc thân từ trong bụng mẹ đến giờ như mình, sao lại có những suy nghĩ linh tinh như vậy chứ!
Đây nhất định không phải là mình, mình tuyệt đối sẽ không như vậy!
“Ưm...” Cổ họng Tô Tô không khống chế được phát ra một tiếng rên vô cùng mờ ám.
Thân thể Tô Tô cứng đờ.
Mình vậy mà lại có thể phát ra loại âm thanh này!
Tô Tô vừa xấu hổ vừa tức giận giãy giụa, nhưng Phó Tư Túc càng ôm chặt hơn, khiến cô không thể động đậy.
Điều này làm cô sốt ruột đến mức suýt khóc.
Phó Tư Túc dường như nhận ra điều gì, vội vàng buông cô ra.
Khi thấy vành mắt hơi đỏ của Tô Tô, anh xót xa vuốt ve khuôn mặt cô, giọng khàn khàn nói: “Tô Tô, xin lỗi, anh không nên không kìm chế được bản thân.”
Tô Tô vốn muốn nổi giận, nhưng thấy Phó Tư Túc thành khẩn xin lỗi như vậy, cô bĩu môi: “Buổi tối em ngủ với Quân Bảo và bọn trẻ.” Nói xong, cô trèo xuống giường.
Chắc mấy ngày tới cô sẽ sợ ngủ cùng người đàn ông này.
Phó Tư Túc hận không thể tự tát cho mình hai cái. Lẽ ra anh nên biết đủ thì dừng, giờ thì hay rồi, chọc cho Tô Tô nhà mình xấu hổ giận dữ, trực tiếp không muốn ngủ cùng anh nữa.
Đêm khuya cô đơn lạnh lẽo, đến lúc đó một mình anh làm sao mà chịu đựng qua được đây~
Sau khi rửa mặt xong, Tô Tô đi gọi hai đứa trẻ dậy. Từ khi chúng chấp nhận Tô Tô, lại có ba ở bên cạnh, chúng dần khôi phục lại những hành vi vốn có của một đứa trẻ.
Giờ chúng còn biết nũng nịu lười dậy, thậm chí còn bắt Tô Tô mặc quần áo cho.
Tô Tô đương nhiên vui vẻ, tỉ mỉ mặc quần áo cho chúng.
“Chào buổi sáng, mẹ ơi.” Hai đứa bé mỗi đứa hôn lên má Tô Tô một cái, rồi lại hôn lên má em gái: “Chào buổi sáng, Nhân Nhân.”
“Chào buổi sáng, các con.” Tô Tô cũng hôn lên má ba đứa trẻ mỗi đứa một cái: “Đi rửa mặt đi, mẹ chuẩn bị bữa sáng cho.”
Ở bên ngoài, tiện sao là làm vậy, Tô Tô lấy bữa sáng làm sẵn trước đó ra bày lên bàn.
Kỳ Mẫn Hãn và mọi người ngửi thấy mùi thơm, đồng loạt xuất hiện trước cửa phòng.
“Ồ, dậy rồi à, ăn sáng thôi, có thêm đùi gà cho mọi người nữa.” Tô Tô lấy từ không gian trữ vật ra mấy cái đùi gà, chia cho mỗi người ba cái.
“Wow, sáng sớm đã có đùi gà ăn, thật hạnh phúc quá. Con khỉ kia mà biết được chắc chắn sẽ khóc ngất trong nhà vệ sinh mất.” Kỳ Mẫn Hãn kích động chạy tới.
Phó Tư Túc nhìn ba cái đùi gà trong bát của họ, rồi lại nhìn bát mình trống trơn, trong lòng hơi nghẹn.
“Tô Tô...” Anh tủi thân vô cùng.
“Anh cũng muốn ăn à?” Tô Tô nhướng mày.
Phó Tư Túc không hiểu sao có linh cảm chẳng lành, lập tức lắc đầu: “Không ăn, nghe Tô Tô sắp xếp là được.”
Tô Tô hơi thất vọng.
Ôi, cũng không biết cả một kho đùi gà kia đến bao giờ mới ăn hết đây.
Phó Tư Túc nhìn vẻ mặt thất vọng của Tô Tô, linh cảm chẳng lành càng lúc càng mãnh liệt.
