Chương 37: Người thần bí
Một luồng hôi thối kinh tởm xộc thẳng vào mặt!
Ninh Nhiên chưa kịp giơ rìu cứu hỏa lên thì đã cảm thấy cánh tay lạnh toát, quần áo đã bị thứ gì đó cào rách!
Năng lượng dị năng cuồn cuộn chạy dọc cánh tay, nhìn làn da đã hóa kim loại trên tay, tim Ninh Nhiên đập thình thịch.
Tang thi cấp hai loại nhanh nhẹn!
“Gầm~” Kiều Kiều đột nhiên xuất hiện, một vuốt đập con tang thi vừa tập kích Ninh Nhiên từ trên không xuống đất.
Nói thì dài, nhưng thực ra mọi chuyện gần như xảy ra cùng một lúc!
“Ầm” một tiếng, con tang thi bị đập xuống đất, định lật người dậy ngay thì A Hoàng đã kịp thời lao tới, ngoạm chặt lấy đầu nó!
Đúng vậy, bị A Hoàng ngoạm chặt lấy đầu!
Lúc này Ninh Nhiên mới nhìn rõ, con tang thi này lại là một đứa trẻ chỉ mới ba bốn tuổi biến thành!
Tang thi nhỏ tốc độ cực nhanh, chỉ số thông minh cũng cao hơn tang thi cấp một rất nhiều. Khi Ninh Nhiên lên lầu, nó đã ẩn nấp trong nhà vệ sinh, định thừa lúc cô không chú ý để tập kích!
Nếu không nhờ dị năng của Ninh Nhiên và sự có mặt của Kiều Kiều, chắc chắn cô đã chết dưới nanh vuốt của con tang thi này rồi.
Một con tang thi như vậy gần như là vua tang thi ở giai đoạn hiện tại, ai gặp cũng chết!
Mới có mấy ngày, mà tang thi đã tiến hóa rồi sao?
Sao có thể chứ?!
Tính ra, hôm nay mới chỉ là ngày thứ hai tang thi xuất hiện, theo lý thuyết tuyệt đối không thể có tang thi cấp hai được!
Tang thi nhỏ tốc độ nhanh, nhưng phòng thủ không cao, bị A Hoàng ngoạm chặt đầu là mất uy hiếp. Móng vuốt của nó như mũi thép, không ngừng giãy giụa cào cấu vào người A Hoàng.
Cổ họng A Hoàng phát ra một tiếng gầm trầm đục, chỉ nghe “rắc” một tiếng, xương sọ của tang thi nhỏ trực tiếp bị A Hoàng cắn nát!
Bị bể đầu, tang thi nhỏ lập tức ngừng giãy giụa.
A Hoàng há miệng, nhả cái đầu vỡ vụn của tang thi ra, Ninh Nhiên nhìn mà nhăn mặt.
“A Hoàng, tối nay không súc miệng thì không được ăn cơm!” Ninh Nhiên vừa ghét bỏ vừa đẩy cái đầu chó đang đòi vuốt ve của A Hoàng ra.
A Hoàng há miệng, một viên tinh thể màu vàng sẫm “bịch” một tiếng rơi xuống đất.
Tinh hạch cấp hai!
Ninh Nhiên mừng thầm, xoa qua loa cái đầu to của A Hoàng.
Con tang thi đực bị xích ở đầu giường vẫn vùng vẫy muốn lao tới, Ninh Nhiên vung rìu giải quyết nốt.
Ba xác chết này đều là người nước ngoài.
Ninh Nhiên nhìn kỹ, thấy ba người này chắc là từ Tinh Điều Quốc sang, có thể là một gia đình ba người đi du lịch.
Lúc này Mao Mao lại xuất hiện, nó chạy thẳng vào phòng, tới đầu giường nơi buộc con tang thi đực, chỉ vào tủ đầu giường ra hiệu liên tục.
Ninh Nhiên mở tủ ra, phát hiện bên trong có một chiếc vali nhỏ bằng da có khóa mật mã.
Ninh Nhiên quan sát, phát hiện chiếc vali này có gắn thiết bị tự hủy, nếu nhập sai mật mã hoặc cưỡng ép mở ra, đồ bên trong sẽ bị phá hủy!
Thứ gì mà quan trọng vậy?
Nhìn ba xác chết, Ninh Nhiên đầy nghi hoặc, cô rất muốn mở vali ra ngay, nhưng sợ đồ bên trong bị hủy. Suy nghĩ một hồi, Ninh Nhiên đành bỏ chiếc vali nhỏ vào không gian.
Tinh Điều Quốc vốn không ưa gì Tung Của, Ninh Nhiên trực giác cảm thấy bí mật bên trong rất kinh người, có khi liên quan đến an ninh quốc gia, cô không dám liều.
Trong tủ quần áo bên cạnh còn ba cái vali, hai lớn một nhỏ, đều là vali thông thường, cùng hai ba lô và một túi xách nữ.
Đồ trong vali không có gì lạ, toàn quần áo thay, thắt lưng, tất, nước hoa các thứ.
Trong ba lô lục ra được giấy tờ và hộ chiếu của hai người nam nữ, quả nhiên là người Tinh Điều Quốc.
Nam tên Hicks Gal, nữ tên Jody Chris.
Ninh Nhiên đang xem giấy tờ thì Mao Mao trực tiếp kéo cái túi xách nữ, đổ hết đồ lên tủ đầu giường.
Nghe “xoảng” một tiếng, một đống trang sức lấp lánh lăn ra tung tóe.
Mao Mao rất thích mấy thứ này, hình như nó biết phụ nữ sẽ thích chúng.
Một tay nó cầm một chiếc kẹp tóc hình vương miện đính đầy kim cương, tay kia cầm một mặt dây chuyền hình quả hồ lô bằng phỉ thúy xanh đế vương.
Nhìn thấy mặt dây chuyền hình quả hồ lô, lòng Ninh Nhiên dâng lên một tia dị cảm.
“Mao Mao, cho tớ xem quả hồ lô này một chút, xem xong sẽ trả lại cậu!” Ninh Nhiên thương lượng với Mao Mao.
Mao Mao siết chặt quả hồ lô, đưa chiếc kẹp tóc hình vương miện trong tay kia cho Ninh Nhiên, rõ ràng là muốn mang mặt dây chuyền này cho Tiểu Quỳ.
“Chiếc kẹp tóc này cũng cho Tiểu Quỳ, tớ chỉ xem quả hồ lô thôi, nhất định sẽ trả lại cậu!” Ninh Nhiên nói rất chân thành.
Nghe Ninh Nhiên nói vậy, Mao Mao do dự một chút, rồi mới đưa mặt dây chuyền hồ lô cho cô.
Ninh Nhiên cầm mặt dây chuyền, lật qua lật lại xem.
Phỉ thúy mãn lục đẳng cấp cao nhất!
Khi mặt dây chuyền vào tay, Ninh Nhiên cảm thấy không gian vốn chưa từng có phản ứng bỗng nhiên có ham muốn như con người, như đang điên cuồng gào thét, hãy ném mặt dây chuyền vào không gian!
Tim Ninh Nhiên đập thình thịch, cảm giác mặt dây chuyền hồ lô này tuyệt đối không đơn giản, rất có thể giống như miếng ngọc bội của cô, cũng là thần khí không gian!
Tuyệt quá, vậy là Tiểu Quỳ cũng có không gian rồi!
Ninh Nhiên vội trả mặt dây chuyền cho Mao Mao, không gian đang động đậy mới chịu yên tĩnh trở lại.
Trên bàn còn hai chiếc vòng tay, ba chiếc nhẫn, cùng một đống dây chuyền rối tung, không biết bao nhiêu sợi.
Những món trang sức này đều là thương hiệu trang sức xa xỉ đỉnh cao thế giới M·F, nghe nói mỗi món đều độc nhất vô nhị, chủ đạo là kiểu dáng tinh xảo độc đáo, sang trọng quý phái. Thương hiệu này chuyên cung cấp cho hoàng gia các nước, không bán cho dân thường.
Người phụ nữ này rốt cuộc là thân phận gì?
Trong túi xách của người phụ nữ ngoài mấy món trang sức này còn có một xấp đô la Mỹ và một ít mỹ phẩm như son môi.
Từ ba lô của người đàn ông lục được một chiếc đồng hồ Patek Philippe, một chiếc bật lửa vàng ròng, một hộp xì gà, mấy bao thuốc lá. Ba lô của đứa trẻ có vài món đồ chơi, trong đó có một chiếc máy bay điều khiển từ xa rất nhỏ.
Ninh Nhiên cũng không khách sáo, thu hết tất cả.
Mao Mao cầm chiếc kẹp tóc hình vương miện, nằm gọn trong lòng Ninh Nhiên.
Ninh Nhiên ôm Mao Mao đi ra ngoài, khi đi ngang qua nhà vệ sinh, Mao Mao đột nhiên nhảy xuống, chui vào trong.
Ninh Nhiên vừa định theo vào xem thì Mao Mao đã chạy ra, trong tay cầm một chiếc lọ thủy tinh trong suốt.
Mao Mao đưa chiếc lọ cho Ninh Nhiên.
Ninh Nhiên cầm lên xem, thấy nó rất giống mấy lọ thuốc nhỏ trong bệnh viện, chỉ to bằng ngón tay út của cô.
Đúng kiểu lọ thuốc nhỏ mà khi tiêm người ta thường bóp vỡ để rút dịch bên trong ấy.
Chiếc lọ này đã vỡ, trên đó không viết gì, chất lỏng bên trong rõ ràng đã được dùng hết.
Không biết Mao Mao nhặt chiếc lọ này làm gì.
Nhưng đồ Mao Mao nhặt chắc không đơn giản, thế là Ninh Nhiên cũng bỏ chiếc lọ vào không gian.
Ra khỏi khách sạn, Ninh Nhiên ôm Mao Mao đi về phía xe, A Hoàng và Kiều Kiều đã chạy lên xe đùa giỡn từ lúc nào.
Ninh Nhiên ôm Mao Mao cũng định lên xe, vô tình liếc thấy phòng thu phí của trạm xăng gần đó, không hiểu sao lại bước chân về phía đó.
Mao Mao nằm trong lòng Ninh Nhiên, càng đến gần phòng thu phí, Mao Mao càng cảnh giác.
Phòng thu phí trạm xăng ba mặt là tường, một mặt là kính cường lực.
Liếc qua là thấy bên trong kệ hàng bày biện lộn xộn, mấy kệ kim loại trống rỗng, dưới đất cũng không thấy lương thực gì, chỉ có vài đồ dùng ô tô như dầu bảo dưỡng, dầu nhờn, chất tẩy rửa v.v.
Cửa kính phòng thu phí đã vỡ, Ninh Nhiên ngạc nhiên thấy ở một góc gần nhà vệ sinh bên ngoài phòng thu phí chất đống hai xác tang thi vỡ đầu, mặc đồng phục màu cam của nhân viên trạm xăng.
Vừa bước vào phòng thu phí, Ninh Nhiên đã phát hiện, bên trong có người ẩn nấp!
Đảo mắt một vòng, phòng thu phí nhìn thấy hết, không có chỗ nào giấu người, chỉ có một phòng nghỉ nhân viên, lúc này cửa đóng chặt.
Ninh Nhiên bước tới cửa, vặn tay nắm.
Cửa, mở ra…
