Chương 99: Chuyện quái dị (2)
Ninh Nhiên tiếp tục tiến lên. Khi cô đến nơi vừa phát hiện dấu vết của xác sống, cô tuyệt vọng nhận ra rằng ở đây chẳng có con xác sống nào cả!
Đám xác sống mà cô nhìn thấy trước đó, căn bản không hề tồn tại!
Rốt cuộc sai ở đâu?
Ninh Nhiên ngước nhìn cây cổ thụ cao vời vợi không xa, thầm nghĩ, nhất định là vấn đề ở cái cây này!
Cây trong rừng đều là hóa thạch, cây cổ thụ này chắc chắn cũng là hóa thạch. Nếu cây cổ thụ này còn sống, thì đáp án chắc chắn nằm trên cây này.
Mình phải qua đó xem thử, mới biết được đáp án!
Ninh Nhiên kiên định mục tiêu, tiến về phía cây cổ thụ.
Không biết đã đi bao lâu, cây cổ thụ khổng lồ ngày càng gần cô, dường như chỉ cần xuyên qua cái cây trước mặt là có thể thấy toàn cảnh cây cổ thụ.
Nhưng mỗi lần Ninh Nhiên đều phát hiện, phía trước lại có thêm một cái cây chắn tầm nhìn của cô.
Ninh Nhiên không ngừng tiến về phía trước, tiến về phía trước, tiến về phía trước, nhưng dường như đi thế nào cũng không đến được gần cây cổ thụ.
Nhìn đồng hồ, Ninh Nhiên phát hiện cô đã đi liên tục hơn ba tiếng đồng hồ!
Từ sáng sớm vào hang động cho đến bây giờ, thời gian đã trôi qua hơn sáu tiếng.
Bây giờ đã hơn tám giờ tối, Ninh Nhiên đã bảy tiếng chưa ăn gì, kỳ lạ là cô chẳng thấy đói chút nào.
Lúc này cô cũng không có tâm trạng ăn uống. Khu rừng kỳ quái, những trải nghiệm kỳ quái khiến suy nghĩ của Ninh Nhiên bắt đầu hỗn loạn.
Không thể đến gần cây cổ thụ, vậy thì quay lại, tiếp tục tìm Tiểu Quỳ!
Ngay khi Ninh Nhiên định quay đầu, cô bỗng nghe thấy tiếng bước chân vội vã, bên tai cũng vọng đến những tiếng gọi gấp gáp.
“Nhiên Nhiên! Nhiên Nhiên! Cậu ở đâu! Mau ra đi Nhiên Nhiên!” Giọng nói đầy sợ hãi và tuyệt vọng, kèm theo từng tiếng nức nở.
Ninh Nhiên chấn động tinh thần, là giọng Tiểu Quỳ!
“Tiểu Quỳ! Tớ ở đây, Tiểu Quỳ!” Ninh Nhiên lớn tiếng gọi, nhìn về phía âm thanh truyền đến. Trong khu rừng tĩnh mịch, tiếng bước chân càng lúc càng gấp.
Cuối cùng, một bóng người quen thuộc xuất hiện trước mặt Ninh Nhiên.
Tiểu Quỳ toàn thân ướt đẫm, mồ hôi nhễ nhại. Khi cô ấy nhìn thấy Ninh Nhiên, trong mắt bừng lên ánh sáng.
“Cậu đi đâu vậy… Tớ đợi mãi không thấy cậu… Tớ tìm cậu rất lâu rất lâu, may quá, may mà cuối cùng tớ cũng tìm được cậu rồi Nhiên Nhiên!” Tiểu Quỳ bước lên một bước, ôm chặt Ninh Nhiên vào lòng.
Ninh Nhiên cảm nhận được hơi ấm ẩm ướt ở cổ, Tiểu Quỳ lại khóc rồi.
Ninh Nhiên đưa tay vỗ lưng Tiểu Quỳ, vội vàng an ủi: “Tiểu Quỳ đừng sợ, tớ cũng đang tìm cậu đây!”
“Mau theo tớ, Tiểu Quả gặp nguy hiểm!” Tiểu Quỳ gọi Ninh Nhiên một tiếng, rồi chạy trước.
Ninh Nhiên vội vàng đuổi theo, cô cũng đang lo lắng cho Tiểu Quả, định hỏi Tiểu Quả đi đâu.
Theo Tiểu Quỳ chạy mãi trong rừng, trước mắt Ninh Nhiên lướt qua vô số cây hóa thạch.
Điều này khiến Ninh Nhiên cảm thấy như mình đang ngồi trên một chuyến tàu chạy với tốc độ cao, lặng lẽ nhìn những hàng cây lùi nhanh phía sau cửa sổ.
Nhìn Tiểu Quỳ chạy phía trước, cảm giác kỳ lạ trong lòng Ninh Nhiên càng rõ rệt.
Vượt qua vô số chướng ngại, Tiểu Quỳ đưa cô đến tận bờ sông dung nham.
Ninh Nhiên đứng ở mép rừng, nhìn khuôn mặt Tiểu Quỳ lúc sáng lúc tối dưới ánh lửa từ sông dung nham.
“Tiểu Quỳ, vừa nãy chúng ta không phải đã nói, sẽ không đến gần sông dung nham sao?”
Ninh Nhiên thấy vẻ mặt lo lắng trên mặt Tiểu Quỳ chợt cứng đờ trong một khoảnh khắc.
“Nhiên Nhiên, là vì tình hình có biến! Cậu nhìn kìa!” Tiểu Quỳ giơ tay chỉ về phía bờ sông dung nham.
Thân thể Tiểu Quả đang nằm trên một tảng đá, tảng đá đó cực kỳ gần sông dung nham.
“Ninh Nhiên, không biết Tiểu Quả bị sao nữa, sau khi hôn mê cơ thể cứ run lên, nhiệt độ cơ thể lại cực thấp, dị năng của tớ không có tác dụng với em ấy, tớ đành phải di chuyển Tiểu Quả đến đây, nhiệt độ ở đây cao, Tiểu Quả chắc sẽ dễ chịu hơn một chút.”
Tiểu Quỳ vừa nói vừa lau mồ hôi trên trán.
Nghe những lời Tiểu Quỳ nói, thân thể Ninh Nhiên cứng đờ.
Tiểu Quỳ chưa bao giờ gọi cô là Ninh Nhiên.
Người này, không phải Tiểu Quỳ!
Ninh Nhiên nhìn kỹ khuôn mặt Tiểu Quỳ, từng đường nét trên khuôn mặt đó đều giống hệt Tiểu Quỳ, thậm chí cả những biểu cảm nhỏ nhặt cũng y chang Tiểu Quỳ. Cô ấy không phải Tiểu Quỳ, vậy cô ấy là ai?
Và tại sao lại xuất hiện ở đây?
Ninh Nhiên nhìn thân thể Tiểu Quả, chịu đựng nhiệt độ bỏng rát, bước tới phía trước.
Đến bên Tiểu Quả, Ninh Nhiên nhìn kỹ, quả nhiên, Tiểu Quả có vẻ rất lạnh. Trong môi trường như vậy, đôi môi vốn hồng hào của em ấy lại tím tái, toàn thân run rẩy.
Ninh Nhiên đưa tay định sờ má Tiểu Quả, nhưng ngón tay cô vừa chạm vào má em ấy thì bỗng nhiên kim loại hóa!
Ninh Nhiên sững sờ, mũi ngửi thấy mùi tóc cháy khét, bên tai lờ mờ nghe thấy tiếng “xèo xèo” khi tóc bị lửa đốt.
Da mặt cũng bắt đầu kim loại hóa, đây là tình huống chưa từng xảy ra!
Thứ gì mà nguy hiểm đến vậy?
Lúc này mặt Ninh Nhiên mới cảm nhận được sức nóng cực độ, như thể áp mặt vào ngọn lửa, thậm chí tóc mai hai bên đã bị cháy xém!
Ninh Nhiên phát hiện kỹ năng kim loại hóa da của mình là kỹ năng phòng thủ bị động.
Chỉ khi da bị tổn thương nghiêm trọng mới kim loại hóa, nếu là những vết thương nhẹ, không đáng kể, thì kim loại hóa sẽ không xuất hiện!
Vì vậy lúc đầu khi cô chiến đấu với Ngũ Khánh, bị hắn tát hai cái, da mặt lại không kim loại hóa.
Nhiệt độ bỏng rát và cơn đau dữ dội khiến Ninh Nhiên lập tức lùi lại, không ngờ phía sau lưng lại truyền đến một lực mạnh, đẩy thân thể cô không tự chủ được ngã về phía trước!
Cuối cùng cũng chịu ra tay rồi sao?
Chính là lúc này!
Ninh Nhiên đã phát hiện sự bất thường của Tiểu Quỳ này, đương nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng.
Cô xoay eo xoay người, một sợi dây thừng bất ngờ quăng ra sau, trực tiếp vòng qua cổ Tiểu Quỳ!
Nhờ lực kéo của sợi dây, Ninh Nhiên giữ vững thân thể đang nghiêng về phía trước. Ngược lại, Tiểu Quỳ bị Ninh Nhiên kéo loạng choạng.
Ninh Nhiên quay đầu lại, mới thấy trước mặt cô căn bản không phải khuôn mặt của Tiểu Quả, mà là dòng dung nham nóng chảy cuồn cuộn!
Nếu cô ngã xuống, thì sẽ rơi thẳng vào sông dung nham!
Lúc này một chân cô đạp trên bờ, chân kia đã lơ lửng trên không!
Ninh Nhiên giữ vững thân thể, cây rìu khai sơn to lớn đã nắm trong tay, cô không chút do dự vung rìu, chém thẳng vào đầu Tiểu Quỳ!
Trên mặt Tiểu Quỳ hiện ra vẻ kinh hãi, cái đầu bị rìu chẻ đôi, máu tươi chảy thành dòng trên mặt.
“Ninh Nhiên… cậu… tại sao… tại sao… lại giết tớ?” Mặt Tiểu Quỳ đầy vẻ không thể tin, trong mắt trào ra nỗi buồn khó tả.
Ninh Nhiên bị nỗi đau khổ và buồn bã trong mắt Tiểu Quỳ làm cho chấn động, trái tim cô run rẩy từng hồi, ánh mắt này của Tiểu Quỳ, ánh mắt này…
