Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nương Tử, Ta không cần tự do - Lục Mạn > Chương 7

Chương 7

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 4: Xúi giục

 

Hồng Lăng bị Lục Lăng lôi ra khỏi phòng ngủ, trong lòng rất không vui. Vừa định chửi, lại nhớ ra bây giờ không phải ở Lục gia, không có Nhị phu nhân chống lưng cho mình, vừa rồi biểu hiện không tốt, e là sẽ chọc giận Nhị cô nương. Vội vàng níu cột cửa thò đầu vào, nhận lỗi: “Tam nãi nãi, nô tì vừa rồi hấp tấp, cũng là vì quá đau lòng Tam nãi nãi. Nhất định người phải bảo trọng, dưỡng tốt thân thể, rồi tìm cách kéo trái tim Tam gia về.”

 

Lục Mạn không thèm đáp, nhắm mắt lại.

 

Lúc uống thuốc, cổ họng Lục Mạn đau không chịu nổi, nhưng cô vẫn cố nuốt. Khi căn phòng trở lại yên tĩnh, cô bắt đầu tiêu hóa những mảnh ký ức trong đầu.

 

Khi các mảnh vụn chạy qua, Lục Mạn biết rằng kiếp trước của mình đã chết, linh hồn xuyên không, trở thành Lục Mạn thời cổ đại, và còn có cả ký ức của cô ấy. Tuy ký ức không hoàn chỉnh lắm, nhưng đại đa số chuyện đều nhớ.

 

Lục Mạn rơi nước mắt, vì mình, và vì người mẹ kiếp trước. Mẹ khi còn trẻ bị chồng ruồng bỏ, vì con gái mà không tái giá. Con gái học hơn chục năm, cuối cùng tốt nghiệp thạc sĩ, làm việc bảy năm ở khoa sản một bệnh viện hạng hai không lớn, chưa kịp kết hôn thì đã bị chém chết.

 

Người mẹ tội nghiệp ấy, mất đi đứa con gái duy nhất nương tựa, bà ấy sẽ sống nốt quãng đời còn lại thế nào…

 

Ngoài cửa sổ vọng lại tiếng điểm canh xa xa, kéo Lục Mạn trở về thực tại. Hiện tại, khó khăn cô phải đối mặt dường như còn nghiêm trọng hơn. Gả vào nhà chồng, trong động phòng lại tự tử, dù không bị trả về, không bị “chết đột ngột” ngay, thì sau này cũng rất có thể bị dao cùn cắt thịt từng chút một mà chết ở hậu trạch. Huống chi, nhà cô gả đến còn là phủ Trưởng công chúa. Môn đình hiển hách như vậy, họ sẽ dùng cách gì để giết mình đây? Chắc chắn không yên ổn.

 

Nghĩ tới đây, lòng Lục Mạn chìm xuống đáy vực, thà chết thêm lần nữa còn hơn. Nhưng, sinh tồn là bản năng của mỗi người, đã khó khăn lắm mới xuyên không, sao nỡ chết? Dù Lục Mạn biết trước mắt là vực sâu vô tận, cô cũng không muốn chết thêm lần nữa.

 

Người trước thì một cái chết giải quyết tất cả, vì trả thù tiểu Trần thị và người Lục gia, gả vào phủ Trưởng công chúa rồi tự tử, lại hại khổ mình, kẻ tiếp quản.

 

Theo những mảnh ký ức, Lục Mạn biết người trước không chỉ ngu ngốc, mà còn rất đáng thương. Bởi vì ông ngoại đắc tội hoàng tộc bị giết, đường quan chức của cha và bác cả trở nên gian nan.

 

Cha Lục Phóng Vinh là võ trạng nguyên, hai mươi mốt tuổi đã làm Thiên tổng (tòng ngũ phẩm). Vì quan hệ với nhạc phụ cũ, vốn có tiền đồ rộng mở nhưng từ đó không được thăng tiến nữa, mười mấy năm vẫn chỉ làm chức đó. Sau khi nhạc phụ cũ chết nửa năm, cũng là lúc Lục Mạn một tuổi rưỡi, ông lại bị điều đi trấn thủ Liêu tỉnh. Ông vừa đi, Lục lão thái thái liền lấy cớ Hà thị bất hiếu với trưởng bối mà ép viết thư ly hôn. Nửa năm sau, bà bắt Lục Phóng Vinh về tục huyền với cháu gái ruột của mình là tiểu Trần thị.

 

Bác cả Lục Phóng Minh cũng vậy, vẫn làm chức Tri sự (tòng thất phẩm) không thăng tiến.

 

Lục Phóng Vinh là võ trạng nguyên, Lục Phóng Minh là văn tiến sĩ. Lục lão thái thái, một góa phụ quê mùa, nuôi dạy hai đứa con có triển vọng như vậy, từng được ca ngợi là giai thoại.

 

Nhưng hai đứa con trai cứ thế bị cha của Hà thị liên lụy, dù đã ép Hà thị ly hôn, cũng không thể khiến tiền đồ hai đứa tốt hơn. Lục lão thái thái hận Hà thị, đồng thời cũng rất ghét Lục Mạn, nhà bác cả cũng không ưa cô, mẹ kế tiểu Trần thị lại càng lòng dạ khó lường.

 

Lục Phóng Vinh chỉ mang một tiểu thiếp đến Liêu thành, ở đó sinh thêm hai đứa con vợ lẽ, cách vài năm mới về nhà một lần. Tuy đối xử với Lục Mạn không tệ, nhưng cô hoàn toàn không biết ơn, cho rằng mình bị cha ruồng bỏ.

 

Lục Mạn trở thành đứa trẻ không cha không mẹ, bà nội ruột và bác cả ruột cũng không thích. Bị mẹ kế cố tình nuôi hư, không biết gì về thế sự.

 

May có nhũ mẫu Vương ma ma rất tốt với cô, dạy cô may vá, và một số cách đối nhân xử thế. Vì Lục Phóng Vinh trước khi đi có dặn dò, tiểu Trần thị hận Vương ma ma thấu xương, cũng không dám điều bà đi khỏi người Lục Mạn.

 

Năm Lục Mạn mười hai tuổi, Vương ma ma gãy chân, tiểu Trần thị mượn cớ bà không thể hầu hạ chủ, đày bà ra trang tử. Sau đó, điều nha hoàn Hồng Lăng đến hầu hạ Lục Mạn.

 

Hồng Lăng hơn Lục Mạn một tuổi, rất lanh lợi, dỗ Lục Mạn vui vẻ. Mỗi khi Lục Mạn bị Lục Nguyên mắng khóc, hoặc bị người khác ức hiếp, Hồng Lăng liền nói: “Người lành bị người khi dễ, ngựa lành bị người cưỡi. Cô nương nếu cứng rắn hơn, sẽ không phải chịu ấm ức thế này.” Còn dạy cô cách chửi, cách cãi lại…

 

Quả nhiên, lần sau Lục Nguyên lại bắt nạt Lục Mạn, Lục Mạn nhịn không nổi bắt đầu cãi lại, Lục Nguyên liền không dám mắng nữa, lau nước mắt chạy mất.

 

Lục Mạn nếm được ngọt, từ đó bắt đầu phản đòn, cãi lại tiểu Trần thị và các trưởng bối, cãi nhau với Lục Nguyên. Mẹ kế và em gái cùng cha khác mẹ quả nhiên bị sự hung hãn của cô dọa sợ. Lục Mạn không biết rằng, chưa đầy một năm, tiếng xấu “hỗn láo, bất hiếu” của cô đã lan xa.

 

Lục Lăng bằng tuổi Lục Mạn, từ năm lên tám đã cùng Vương ma ma hầu hạ Lục Mạn. Nó thấy Hồng Lăng xúi giục cô nương như vậy không tốt, là hại cô nương. Nhưng nó biết Hồng Lăng là do Nhị phu nhân phái đến, không dám phản đối công khai, bèn lén khuyên Lục Mạn. Lục Mạn chẳng nghe, còn cho rằng Lục Lăng nhát gan sợ phiền phức…

 

Đầu năm nay, tiểu Trần thị đón cháu trai của mình ở ngoại ô Kinh thành là Trần Phỉ đến nhà. Hồng Lăng “vô tình” dẫn Lục Mạn gặp Trần Phỉ vài lần, sau đó làm bà mối. Trần Phỉ dung mạo không tệ, lại biết vài câu văn chương, dỗ Lục Mạn thầm trao trái tim.

 

Lục Mạn từ nhỏ hầu như chưa từng nhận được tình thương của người thân, cô thực lòng thích “biểu ca” hiểu lòng người và học rộng tài cao ấy, tưởng mình may mắn gặp được người tốt, cuối cùng có người thực lòng yêu thương mình…

 

Vì vậy, khi Lục Mạn bị bà nội ép gả cho Khương Triêm Duy, cô khóc lóc om sòm không chịu. Lục lão thái thái tức điên, kể cho cô nghe sự giàu sang của phủ Trưởng công chúa, cô gả qua đó không những được sống tốt, mà cha cô có thể được điều về Kinh thành nhậm chức, bác cả cũng thăng quan, nhà họ Lục sẽ ngày càng khấm khá…

 

Lục Mạn vẫn không chịu, khóc lóc nói hớ, Lục lão thái thái mới biết con bé này đã để mắt đến cháu trai của mình là Trần Phỉ.

 

Bà già nổi trận lôi đình, tát Lục Mạn một cái, mắng: “Đồ con gái mất dạy không biết xấu hổ! Thằng Trần Phỉ đã đính hôn từ lâu, tháng chín năm nay vợ mới nó sẽ về nhà, còn mơ tưởng hão huyền cái gì!”

 

Lục Mạn không tin, khóc toáng lên: “Không thể nào, biểu ca Phỉ nói huynh ấy chưa đính hôn, còn nói đã thưa với mẹ muốn cưới con, mẹ cũng đồng ý rồi.”

 

Nhìn vẻ mặt hung dữ của lão thái thái, tiểu Trần thị đứng bên vội chối bay: “Nói bậy! Thằng Phỉ sắp cưới vợ mới rồi, làm sao nó có thể nói những lời bậy bạ đó với mày. Mày không biết tự trọng, còn kéo thằng Phỉ vào, mồm miệng hàm hồ cắn tao.”

 

Lục Mạn không chịu, kể hết mấy lần Trần Phỉ đến tìm cô, tặng những thứ gì, còn lấy ra những lá thư hắn viết cho cô.

 

ps: Thanh Tuyền ra truyện mới rồi, cầu các bạn ủng hộ!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích