Chương 21: Bình hoa
Đất đai màu mỡ, dòng suối nhỏ chảy róc rách.
Giang Oánh Oánh sững người, chẳng lẽ đây chính là không gian mà mỗi cô gái xuyên sách đều có một cái sao?
Không ngờ mình cũng có ngày được như vậy.
Cô xoay người một vòng, phát hiện không gian này không lớn lắm, chỉ có bốn mảnh ruộng, một con suối nhỏ, còn lại đều là vùng đất trắng tinh với làn khói trắng mờ ảo.
Tuy không hoành tráng như không gian của mấy cô gái xuyên sách khác, nhưng Giang Oánh Oánh vẫn rất hài lòng.
Có ruộng nghĩa là có thể trồng lương thực, có suối nghĩa là dù sau tận thế nước có khan hiếm, cô cũng không phải cuống cuồng lo lắng.
Cô thử nghĩ trong đầu một cái, chớp mắt đã trở lại căn phòng.
Cô nhặt chiếc kẹp pha lê rơi trên đất, cài lên trán, cảm thấy sự tự tin để sống sót trong tận thế lại tăng thêm vài phần.
Bỗng nhiên, trong đầu cô nảy ra một ý nghĩ táo bạo, nếu mình có thể tự lập sống trong tận thế, thì không cần phải dựa vào bất kỳ ai.
Không phải lo người khác sẽ bỏ rơi mình, cũng không phải lo vì khuôn mặt này mà không có khả năng tự vệ.
Sau khi hạ quyết tâm, cô cầm con dao găm đi ra ngoài.
Tiểu Thính lại từ sớm đã đứng đợi ở cửa, thấy cậu bé vẫn mặc bộ quần áo rách rưới bẩn thỉu, Giang Oánh Oánh nghĩ thầm phải đi tìm thêm ít quần áo cho cậu.
Ăn chút bánh quy lót dạ làm bữa sáng, Vương Úc định ra ngoài.
Giang Oánh Oánh gọi anh ta lại: “Khoan đã.”
Vương Úc quay đầu lại, vẻ mặt khó hiểu: “Sao vậy?”
“Các anh định đi nhận nhiệm vụ à? Em cũng muốn đi cùng các anh làm nhiệm vụ giết xác sống.”
Vương Úc há miệng định nói: “Nhưng…”
Giang Oánh Oánh chỉ vào cánh tay mình với anh ta: “Anh đã thấy em hất văng tên kia thế nào rồi đấy. Với lại anh cũng thấy rồi đấy, xác sống không làm hại được em.”
Vương Úc nghĩ đến sự đặc biệt của Giang Oánh Oánh, ý định từ chối trong lòng đã tan đi hơn nửa, nhưng…
Anh ta nhìn Tiểu Thính bên cạnh Giang Oánh Oánh: “Nhưng Tiểu Thính thì sao?”
Giang Oánh Oánh sững người, đúng lúc này tay cô khẽ bị nắm lấy, cô nhìn Tiểu Thính, thấy cậu bé nhìn mình không chớp mắt, cô mỉm cười, quay đầu nói: “Thằng bé cũng đi cùng chúng ta.”
Lần này Vương Úc lắc đầu kiên quyết: “Không được, Tiểu Thính còn là một đứa trẻ, làm sao có thể dẫn nó đi giết xác sống được?”
Giang Oánh Oánh cố thuyết phục anh ta: “Anh cũng biết đấy, trong tận thế, xác sống sẽ không vì Tiểu Thính là trẻ con mà không cắn nó đâu, chi bằng để nó đi cùng chúng ta học cách tự bảo vệ mình.”
“Bọn em hứa, sẽ không kéo chân mọi người đâu.”
Huống hồ, biết đâu Tiểu Thính khi hung dữ lên còn lợi hại hơn anh ấy.
Nghĩ đến năng lực thần bí của Tiểu Thính, Giang Oánh Oánh mỉm cười.
Vương Úc mặt mày nhăn nhó một lúc lâu, cuối cùng vẫn không chịu nổi sự vòi vĩnh của Giang Oánh Oánh, miễn cưỡng gật đầu.
Giang Oánh Oánh vui vẻ cảm ơn anh ta, thầm siết chặt con dao găm trong tay.
Đây là lần trước Chu Trì Nhiên đưa cho cô, vẫn chưa kịp trả lại.
Giang Oánh Oánh nắm tay Tiểu Thính đi theo Vương Úc đến nơi căn cứ treo nhiệm vụ, Chu Trì Nhiên và Thẩm Dị đã đứng trước bảng thông báo được một lúc.
“Nhiên ca, Dị ca.” Vương Úc mặt mày ủ rũ gọi.
Thẩm Dị quay đầu lại, thấy Giang Oánh Oánh nắm tay Tiểu Thính đứng cạnh Vương Úc, trán anh ta giật giật.
Điều quan trọng là Giang Oánh Oánh còn mặc một chiếc váy công chúa màu hồng phấn, chiếc kẹp tóc hình trái tim pha lê cài trên trán càng làm chói cả mắt anh ta.
Thẩm Dị xoa trán, cô nàng này rốt cuộc đi theo làm gì vậy?
Vương Úc thở dài bước đến trước mặt Thẩm Dị: “Dị ca, tôi khuyên không được, Giang Oánh Oánh nhất quyết đòi đi theo, nói là muốn học cách giết xác sống.”
Giang Oánh Oánh kéo Tiểu Thính bước lên phía trước, lập tức gọi: “Anh trai.”
Thật ra cô hơi áy náy, dù sao hôm qua cô cũng mơ một giấc mơ như thế.
Tiểu Thính nhìn Giang Oánh Oánh, rồi lại nhìn Chu Trì Nhiên, chớp chớp mắt, trong mắt thoáng hiện lên một tia cảm xúc.
Thẩm Dị sửng sốt một chút, quay đầu nhìn Chu Trì Nhiên.
Chu Trì Nhiên thản nhiên nói: “Mạng của mình tự mình giữ.”
Ý là đồng ý?
Giang Oánh Oánh tinh nghịch cảm ơn Chu Trì Nhiên: “Cảm ơn anh trai.”
Chu Trì Nhiên mặt không biểu cảm.
Để cô ấy học cách tự mạnh mẽ cũng tốt, dù sao anh cũng không thể lúc nào cũng ở bên cô ấy.
Nếu lại gặp nguy hiểm, lại chạy đến chỗ anh khóc nhè mất.
Giang Oánh Oánh chợt nhớ ra điều gì đó, đưa con dao găm đang cầm trong tay ra: “À, đúng rồi, anh trai, trả lại dao cho anh.”
Chu Trì Nhiên nhìn con dao găm trong tay cô: “Cứ giữ lấy đi.”
Giang Oánh Oánh ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh, thấy trên mặt anh không có biểu cảm gì, liền lặng lẽ cất con dao găm đi, rồi lại mỉm cười với anh: “Cảm ơn anh trai.”
Thẩm Dị nhìn hai người, thở dài.
Đám trẻ bây giờ anh quản không nổi. Hormone tiết ra quá nhiều cũng không phải chuyện anh có thể khống chế được.
Anh chỉ vào một nhiệm vụ trên bảng thông báo nói: “Vì mới đến căn cứ, còn nhiều chuyện chưa rõ, nên bọn anh quyết định nhận nhiệm vụ cấp D này trước.”
“Vốn dĩ anh và Nhiên ca định nếu không đủ người thì đi tìm thêm hai người khác lập đội, giờ các em đến rồi thì chắc không cần nữa.”
Thẩm Dị xé tờ giấy ghi nhiệm vụ xuống, đi đến quầy lễ tân, chuẩn bị đăng ký.
Cô gái phụ trách đăng ký ở quầy nhìn danh sách thành viên trên tờ giấy, sửng sốt một chút, ngẩng đầu xác nhận lại lần nữa: “Năm người các anh chỉ có một người có dị năng, trong đó còn có một đứa trẻ, các anh chắc chắn muốn nhận nhiệm vụ này chứ?”
Thẩm Dị gật đầu, anh và Chu Trì Nhiên dùng thân phận người thường vào căn cứ, hiện tại cũng định thu thập thông tin ở khu người thường trước, nên chưa định đổi lại thân phận dị năng giả.
“Xì, ta cứ tưởng là gì chứ. Không ngờ năm người chỉ có một người có dị năng, còn dẫn theo một cái bình hoa với một đứa trẻ vướng víu. Ta khuyên các ngươi, đừng có tự đánh giá cao mình. Đội như các ngươi, vừa ra ngoài là thành bữa ăn cho xác sống ngay.”
Một gã trọc đầu nghiêng người dựa vào quầy, phía sau còn đi theo mấy người, trên mặt đều lộ vẻ khinh thường.
Thẩm Dị cũng không giận, mỉm cười: “Việc này không cần các vị phải bận tâm.” Nói xong, quay đầu nói với cô gái lễ tân: “Phiền cô đăng ký giúp chúng tôi nhanh một chút.”
Cô gái sửng sốt một chút, cũng không khuyên nữa, làm thủ tục đăng ký cho họ.
“Không nghe lời khuyên của bọn ta, có khổ mà chịu.”
Lúc Giang Oánh Oánh rời đi vẫn còn nghe thấy giọng khinh thường của gã trọc đầu.
“Ơ, cô gái kia kìa, mặc một bộ váy như vậy mà còn đòi đi làm nhiệm vụ, chẳng có chút hiểu biết gì, chắc là muốn chết rồi.”
“Nhìn là biết tiểu thư yếu đuối, trước tận thế chắc chưa từng chịu khổ gì.”
“Ta thấy chỉ là cái bình hoa thôi, mấy gã đàn ông kia chắc đều là đối tượng để cô ta bám víu, nhưng với khuôn mặt đó, chắc chẳng bao lâu lại quay sang ôm chân người khác.”
Giang Oánh Oánh phớt lờ những ánh mắt kỳ lạ của người khác, thản nhiên bước ra khỏi sảnh nhiệm vụ.
