Chương 35: Yếu đuối
Giang Oánh Oánh đang nghĩ ngợi thì đột nhiên, cảnh vật trước mắt bắt đầu vặn vẹo, dần dần tạo thành một cái hố xoáy khổng lồ, hút cô vào trong.
Khi cô mở mắt lần nữa, đã thấy mình đang ở trong phòng riêng.
Bên ngoài trời đã sáng rõ.
Giang Oánh Oánh sờ trán, nhất thời không phân biệt được đâu là mộng, đâu là thực.
Nhớ tới đôi mắt to đen láy trong mơ, Giang Oánh Oánh nổi hết da gà, nhắm mắt lại, lắc đầu, quyết định không nghĩ ngợi thêm nữa.
Cô chợt nảy ra ý định đến đại sảnh nhiệm vụ nhận việc, một mình đi.
Đã quyết định, cô lục lọi trong ba lô, tìm một bộ quần áo cho tiện.
Cuối cùng, cô mặc một bộ thủy thủ phục màu xanh, buộc hai đuôi ngựa vểnh lên rồi ra khỏi cửa.
Vừa ra cửa đã thấy Tiểu Thính, cô cúi xuống dặn nó ở nhà ngoan, rồi xuống lầu, chào Lô Tuyết và Lộ Lộ một tiếng, tiện tay ăn vài cái bánh quy, sau đó ra khỏi cửa biệt thự.
Vương Úc đã ra ngoài từ sáng sớm, chắc đã đi làm nhiệm vụ cùng Thẩm Dị và những người khác, nên Giang Oánh Oánh không lo lắng sẽ gặp họ.
Chắc không trùng hợp đến vậy đâu.
Cô nghĩ thầm.
Đến đại sảnh nhiệm vụ, cô thấy vài người quen, là những người gặp trong nhiệm vụ kho lạnh hôm đó.
Phớt lờ ánh mắt kỳ lạ của họ, Giang Oánh Oánh đến trước bảng nhiệm vụ, nhìn các loại nhiệm vụ trên đó, chìm vào suy nghĩ.
Có nhiệm vụ gì mà một cô gái nhỏ nhắn yếu đuối như cô có thể làm đây?
Thật đau đầu.
Mấy nhiệm vụ trên đó đều yêu cầu số lượng, ít nhất cũng phải ba người một nhóm.
Nghĩa là, lúc đó cô chắc chắn phải kéo vài đồng đội.
Giang Oánh Oánh quét mắt nhìn quanh, tìm kiếm người thích hợp.
“Là cô à.” Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói.
Giang Oánh Oánh quay đầu, phát hiện là Ngô Việt đã gặp hôm trước.
Ngô Việt mỉm cười với cô, lộ ra hàm răng trắng bóng: “Cô còn nhớ tôi không?”
Giang Oánh Oánh gật đầu.
“Đến nhận nhiệm vụ à? Nếu đang lo không đủ người, tôi cũng đang tìm đồng đội, có thể đi cùng.” Ngô Việt mời.
Giang Oánh Oánh không thấy phiền, người này cô không ghét lắm, dùng để đủ số cũng tốt.
Huống hồ, cô nghe nói người này là dị năng giả cấp ba, như vậy thì cô còn có thể lén lút làm biếng.
Cô chỉ muốn ra ngoài thu thập hạt giống gì đó, chứ không thể để ruộng trong không gian bỏ trống. Tiện thể tích trữ thêm vật tư, phòng khi đợt xác sống tràn đến, cô không bị động.
Giang Oánh Oánh gật đầu đồng ý.
Ngô Việt nhìn cô gái tết hai bím tóc trước mắt, mỉm cười, trực giác mách bảo anh, cô gái này không đơn giản.
Trong nhiệm vụ kho lạnh lần đó, có thể bình an vô sự rời đi, trên người không hề hấn gì, chứng tỏ cô thực sự có chút bản lĩnh.
Như vậy cũng tốt, áp lực của mình cũng sẽ nhỏ hơn, lần này chắc sẽ dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ.
Hai người mỗi người một suy nghĩ nhưng đã đạt được thỏa thuận, lại kéo thêm một người trong đại sảnh, tạm thời tạo thành một đội ba người.
Bọn họ nhận một nhiệm vụ đến siêu thị thu thập vật tư.
Người họ kéo tên là La Hàn Tùng, là dị năng giả hệ lực lượng, cao lớn vạm vỡ, bắp tay cuồn cuộn, tạo cho người ta cảm giác an toàn vô cùng.
Thấy Giang Oánh Oánh đăng ký thân phận người thường, La Hàn Tùng còn ngạc nhiên: “Oánh Oánh, cô không phải dị năng giả à?”
Giang Oánh Oánh gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, trông mềm mại đến lạ, khiến La Hàn Tùng không khỏi nhớ tới em gái mình.
Anh khoe cơ bắp: “Không sao, tôi sẽ bảo vệ cô.”
Giang Oánh Oánh ngọt ngào cười gật đầu: “Cảm ơn anh.”
Ngô Việt thấy vậy thầm khinh bỉ, đừng có bị vẻ đáng yêu của cô ta lừa, chắc chắn cũng là dị năng giả đội lốt người thường.
Mấy người ra khỏi căn cứ, tìm một chiếc xe, bắt đầu tìm siêu thị quanh đó.
Có xác sống ngửi thấy mùi người sống, “hừ hừ” kêu, lần theo mùi và âm thanh lao tới.
Kỹ thuật lái xe của Ngô Việt cực đỉnh, chẳng mấy chốc đã đánh vòng mấy cái, bỏ lại đám xác sống phía sau.
“Hu hu hu, sợ quá.” Giang Oánh Oánh ôm đầu, hai chân co lên ghế, đôi mắt long lanh tràn đầy sợ hãi.
Ngô Việt nhìn qua gương chiếu hậu thấy khuôn mặt cô gái vẫn còn vương lệ, không khỏi chìm vào suy nghĩ.
Mình không nhìn lầm người... chứ?
“Oánh Oánh, đừng sợ, chúng ta đều ở đây.” La Hàn Tùng an ủi.
Anh bình thường sợ nhất con gái khóc, thấy Giang Oánh Oánh khóc không ngừng, anh có chút luống cuống.
Giang Oánh Oánh vừa khóc vừa sụt sịt, gật đầu, mũi hơi nghẹt, buồn bực đáp một tiếng: “Dạ.”
Ngô Việt: “...”
Mình không thể nhìn lầm được, người này nhất định đang giả vờ yếu đuối.
Cuối cùng cũng thấy một siêu thị, bọn họ xuống xe, mỗi người đeo một chiếc ba lô to, tiện cho việc thu thập vật tư.
Ngô Việt nhìn Giang Oánh Oánh rụt rè trốn sau lưng La Hàn Tùng, khóe miệng giật giật.
“Hừ hừ!” Không kịp phòng bị, một con xác sống thu ngân nhảy ra từ bên trong, Giang Oánh Oánh giật mình, một quyền đấm tới.
“Bụp” một tiếng, xác sống ngã lăn ra đất.
Giang Oánh Oánh nhìn xác sống ngã dưới đất, đôi mắt ngấn lệ, oa một tiếng khóc thành tiếng: “Hu hu hu, sợ quá!”
Ngô Việt chứng kiến toàn bộ quá trình tàn nhẫn của Giang Oánh Oánh: “...” Trong lòng tôi hiện tại có rất nhiều dấu hỏi.
La Hàn Tùng đứng trước mặt cô, không biết chuyện gì đã xảy ra. Nghe thấy tiếng khóc của Giang Oánh Oánh, anh vội vàng xoay người, thấy cô gái nước mắt lưng tròng, mũi đỏ ửng cả lên, có chút luống cuống: “Cô... cô đừng khóc nữa.”
Giang Oánh Oánh chỉ vào xác sống dưới đất, giọng ấm ức: “Nó doạ người.”
Ngô Việt: “...” Nếu không phải tôi tận mắt chứng kiến thì tôi cũng tin rồi.
Giang Oánh Oánh (chống nạnh): Hôm nay cũng là một ngày diễn xuất để đời.
La Hàn Tùng có chút luống cuống, anh không biết dỗ thế nào để cô gái nín khóc, trong lúc hoảng loạn, anh đá mấy phát vào con xác sống đang giãy giụa bò dậy dưới đất: “Đừng khóc nữa, cô xem, nó không động đậy nữa rồi.”
Con xác sống vốn sắp bò dậy, đột nhiên bị một cú đá, lại nằm lăn ra đất, tiếp đó là mấy cú đá liên tiếp, lần này không dậy nổi nữa.
Ngô Việt: “...” Tôi đây là tìm được đồng đội gì vậy, đứa nào cũng đáng sợ như thế.
Giang Oánh Oánh hít hít mũi, thu lại nước mắt, nói với La Hàn Tùng: “Tôi không sợ nữa.”
La Hàn Tùng thở phào nhẹ nhõm, cô gái này giống em gái anh, không dễ dỗ.
Ba người tiếp tục đi về phía trước, Giang Oánh Oánh đứng ở giữa, rụt rè trốn sau lưng La Hàn Tùng, còn Ngô Việt thì ở phía sau chặn hậu.
Bên cạnh liên tục có xác sống lao tới, Ngô Việt mặt không cảm xúc, ném quả cầu lửa trong tay về phía trước, trực tiếp thiêu cháy đầu xác sống thành than đen, anh có chút tê dại nhìn Giang Oánh Oánh phía trước thỉnh thoảng lại sụt sịt khóc, trong lòng có chút hoài nghi.
Có phải mình đã tính sai rồi không?
Anh không nên trông cậy vào Giang Oánh Oánh có thể giúp mình giảm bớt khối lượng nhiệm vụ.
Bây giờ nhìn lại, đừng nói là giảm bớt, ngay cả trái tim mong manh của anh cũng bị cô làm cho tổn thương nặng nề.
