Chương 37: Thu thập đạo cụ
Con xác sống gầy như khỉ kia nhảy một cái là vọt lên cao, vốn dĩ còn cách họ một quãng xa, vậy mà chỉ vài cái đã nhảy tới nơi.
La Hàn Tùng biến sắc: “Oánh Oánh, chạy mau!”
Giang Oánh Oánh sợ hãi gật đầu. La Hàn Tùng vừa mở cửa đã nhảy xuống xe, cô vẫn còn đang lò dò.
Nhìn cô vừa sợ hãi vừa run rẩy tụt xuống xe, La Hàn Tùng bỗng thấy hơi đau đầu.
“Oánh Oánh, xác sống sắp tới rồi, nhanh lên, đừng có lề mề nữa.” La Hàn Tùng sốt ruột.
Giang Oánh Oánh gật đầu: “Vâng ạ.” Cô vội vàng rút nốt chân còn lại ra khỏi xe.
“Chạy!” La Hàn Tùng hét lớn. Anh còn tưởng đôi chân ngắn của Giang Oánh Oánh chắc chắn chạy không nhanh, định kéo cô chạy, không ngờ chỉ chớp mắt đã không thấy bóng dáng cô đâu.
Anh sững sờ, nhìn thấy bóng lưng Giang Oánh Oánh ở đằng xa, có chút thẫn thờ.
Cô ấy chạy đến đó từ lúc nào vậy?
“Anh Hàn Tùng, còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Chạy mau đi!” Giọng cô gái vọng từ phía trước tới.
La Hàn Tùng ngẩn người một lúc lâu, rồi vội vàng chạy về phía trước.
Con xác sống nhún nhảy kia di chuyển rất nhanh, anh chưa chạy được bao xa thì nó đã nhảy tót tới trước mặt.
Ngửi thấy mùi người sống tươi mới, con xác sống đứng trên lò xo, ghé sát lại ngửi ngửi, “hắc hắc” hai tiếng, để lộ hai hàm răng nhọn, nước dãi chảy ròng ròng.
La Hàn Tùng nuốt nước bọt, cơ bắp trên tay lập tức căng lên.
Anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần, chỉ cần nó lao tới là một quyền đấm thẳng vào mặt.
Giang Oánh Oánh đang chạy thì chợt phát hiện không thấy La Hàn Tùng đâu, cô nhíu mày rồi chạy ngược trở lại.
Quả nhiên, cô thấy con xác sống đã nhảy tới trước mặt anh rồi.
Một người một xác sống giằng co, mắt to trừng mắt nhỏ.
Ai cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Giang Oánh Oánh chớp chớp mắt, cây búa sắt đen khổng lồ xuất hiện trong tay.
Con xác sống chảy nước dãi, chân giẫm mạnh xuống lò xo, lập tức bật lên cao. Nó vừa định lao tới trước, bỗng nhiên trên đầu bị giáng một búa thật mạnh, lập tức rơi xuống đất.
La Hàn Tùng há hốc mồm, trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, có một khoảnh khắc không dám tin vào mắt mình.
Cô gái mặc bộ đồng phục thủy thủ màu xanh, tóc đuôi ngựa hai bên, cài chiếc kẹp hình trái tim pha lê lấp lánh, trông yếu đuối như một chú thỏ con.
Điều kỳ lạ là, trên tay cô lại cầm một cây búa sắt đen to gấp nhiều lần cơ thể cô. Anh chỉ hoa mắt một cái, đã thấy cô nhảy lên cao hơn cả con xác sống nhún nhảy, xuất hiện phía sau nó, rồi không chút do dự giáng búa xuống đầu nó.
Con xác sống không kịp đề phòng, bị một búa như vậy, “bộp” một tiếng rơi từ trên cao xuống, nện xuống đất thành một cái hố.
Giang Oánh Oánh tiếp đất vững vàng, vác búa lên vai, đưa tay quệt mồ hôi trên trán (dù chẳng có giọt nào), thở phào: “Mệt thật đấy.”
Thấy La Hàn Tùng kinh ngạc nhìn mình, Giang Oánh Oánh cười gượng một tiếng, vội vàng thu búa lại, hai tay ôm mặt, “oa oa oa” khóc: “Hu hu hu, sợ quá đi.”
Chứng kiến toàn bộ quá trình, La Hàn Tùng: “...”
Giang Oánh Oánh lúc này chợt phát hiện trên lòng bàn tay có thêm một dấu ấn, cô lập tức ngừng khóc, nhìn kỹ dấu ấn trên tay, lại liếc nhìn cái hố lớn do mình vừa tạo ra, khóe miệng không khỏi giật giật.
Cô chậm rãi bước tới, ngồi xổm xuống, phớt lờ phần não văng tung tóe cần phải che mờ, quả nhiên phát hiện chiếc lò xo dưới chân nó đã biến mất.
Chẳng lẽ đây là thế giới cần cô đánh quái để thu thập đạo cụ sao?
Nhưng cái lò xo này thì có ích gì với cô chứ?
Giang Oánh Oánh tưởng tượng ra cảnh mình đạp lò xo, tay cầm búa sắt, nhảy nhót đuổi theo xác sống mà đập, cả người run lên một cái.
Cảnh tượng đẹp quá, không dám nghĩ tiếp.
“Oánh Oánh, em...” Giọng La Hàn Tùng đầy do dự vang lên phía sau.
Giang Oánh Oánh đứng dậy, quay lại, vẻ mặt yếu đuối giả tạo: “Anh Hàn Tùng, sao thế ạ?”
La Hàn Tùng mấp máy môi: “Vừa rồi em...”
Giang Oánh Oánh đảo mắt một vòng, vẻ mặt mờ mịt: “Vừa rồi có chuyện gì sao? Sao em chẳng nhớ gì cả?”
Không được, dù có lộ tẩy thì cô cũng phải giữ vững hình tượng đóa hoa trắng nhỏ yếu đuối của mình.
Một cô gái đáng yêu như vậy sao có thể làm mấy chuyện dữ tợn như thế được chứ.
La Hàn Tùng định nói gì đó, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống, thấy vẻ mặt “em không nghe, em yếu nhất” của Giang Oánh Oánh, anh đành im lặng.
Có lẽ đây chính là tư thế khiêm tốn của cao nhân vậy.
Trong nhận thức của anh, Giang Oánh Oánh luôn là cô gái nhút nhát, yếu đuối, cần anh che chở.
Không ngờ cô đánh xác sống còn dữ tợn hơn cả anh, trong lòng anh chợt dâng lên cảm giác chênh lệch lớn.
Giang Oánh Oánh nhìn quanh một lượt rồi nói: “Anh Hàn Tùng, chúng ta đi tìm anh Ngô Việt đi. Anh ấy chạy nhanh thật đấy, mới đó mà đã không thấy bóng dáng đâu. Giá mà chân em dài hơn một chút thì đã chạy nhanh như anh ấy rồi.”
La Hàn Tùng: Tin anh đi, em chạy còn nhanh hơn anh ấy ấy chứ.
Lên xe, lần này La Hàn Tùng lái, Giang Oánh Oánh ngồi ở ghế sau, ghé sát cửa sổ, quan sát xung quanh.
La Hàn Tùng thỉnh thoảng liếc nhìn kính chiếu hậu, trong lòng vẫn chưa hết bàng hoàng.
Anh vẫn không thể tin nổi một cô gái yếu đuối, đáng yêu như thiên thần vậy mà lại có thực lực như thế.
“Tìm thấy rồi.” Giang Oánh Oánh chỉ vào một bóng người bên ngoài cửa sổ xe: “Anh Hàn Tùng, anh ấy ở đằng kia.”
La Hàn Tùng sững người, tâm trí đang lang thang bay về, anh lái xe tới.
Ngô Việt chạy một hồi lâu, đến khi thở hồng hộc mới dừng lại. Anh đi trên đường, không biết nên đi đâu, cũng không biết La Hàn Tùng và Giang Oánh Oánh thế nào rồi.
Nhớ đến bộ dạng mít ướt của Giang Oánh Oánh, anh khẽ khinh thường, chắc là vừa chạy vừa khóc rồi bị ăn thịt rồi.
May mà mình phản ứng nhanh.
“Anh Ngô Việt!” Bỗng nhiên, từ đằng xa vọng lại tiếng gọi the thé quen thuộc.
Ngô Việt giật mình, cứng đờ quay lại, quả nhiên thấy chiếc xe quen thuộc đang lao tới, cô gái ngồi ở ghế sau vui vẻ vẫy tay với mình.
Không hiểu sao, cảm giác đầu tiên của Ngô Việt không phải là vui mừng, mà là muốn bỏ chạy.
Nhưng giờ chạy đã không kịp nữa, xe đã “kít” một tiếng dừng trước mặt.
Anh hít một hơi thật sâu, đi vòng sang phía bên kia xe, ngồi vào ghế phụ.
Anh tuyệt đối sẽ không ngồi ở ghế sau với Giang Oánh Oánh đâu.
Giang Oánh Oánh bị ghét bỏ nhún vai, không thèm để ý.
Chắc anh chàng này cũng bị cô chọc tức không nhẹ nhỉ.
Ngồi trên xe, Ngô Việt liếc nhìn Giang Oánh Oánh qua kính chiếu hậu, thấy cô chống cằm ngắm “phong cảnh” bên ngoài, bèn dò hỏi La Hàn Tùng: “Vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
La Hàn Tùng không biết nên nói thế nào, anh định nói lại thôi nhìn Giang Oánh Oánh ở ghế sau, nghìn vạn lời cuối cùng chỉ đọng lại một câu khô khốc: “Tôi không biết.”
Ngô Việt: “...”
