Chương 73: Bầy dơi đen tối, Vạn Tuế phát uy
Nơi ánh sáng tập trung, chiếu rõ trên vòm hang tối om lũ dơi dày đặc.
Những con dơi bám trên vách đá, mắt nhìn chằm chằm xuống thức ăn phía dưới, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào.
Lọt được qua thăm dò tinh thần lực của Đường Tư Hàn, chứng tỏ lũ dơi biến dị này có năng lực ẩn nấp rất mạnh, và nhìn chúng chưa ra tay mà đã có người bị thương mà không ai phát hiện, đủ biết chúng không dễ đối phó.
Huống hồ chúng không tấn công, e là đang chờ bọn họ hoàn toàn mất sức phản kháng rồi mới ra tay hốt của.
Đường Tư Hàn tăng cường lớp phòng hộ, vẻ mặt trầm trọng, quả quyết nói: “Rút ra ngoài.”
Người Đường gia lập tức đi ra ngoài, ai ngờ những kẻ bị thương lại không chịu: “Các người không được đi!”
“Chúng ta cùng vào, phải cùng ra!”
“Tôi không muốn chết, mang tôi đi đi, cầu xin các người!”
Đám người này nằm rạp dưới đất, cảm giác ngũ tạng lục phủ sắp nổ tung.
Phía quân đội cũng hối hận không kịp, bọn họ vốn muốn mượn tay các gia tộc khác diệt Đường gia, cũng từng dự liệu nơi này rất nguy hiểm, nhưng không ngờ chưa tới nơi đã thảm như vậy.
Hiện tại nhất định không thể để Đường gia an toàn rút lui.
Chỉ huy sứ Lâm Lập chắn trước mặt Đường Tư Hàn: “Thiếu gia Đường, hợp tác của chúng ta còn chưa kết thúc.”
Đường Tư Hàn cười không ra cười: “Nếu tôi nhớ không lầm, quân đội nói là tự nguyện tham gia, chứ không phải thuê mướn giúp đỡ, Đường gia chúng tôi có nhận lễ vật gì của các người đâu.”
Lâm Lập mặt mày khó coi: “Thiếu gia Đường tổng không đến nỗi thấy chết không cứu.”
“Các người có thể đi theo.”
Đường Tư Hàn mất kiên nhẫn nói, anh không định dây dưa, tay ngưng tụ cầu lôi điện, Lâm Lập theo bản năng né tránh.
Nhưng giây tiếp theo, hai tiếng súng vang lên khiến tất cả mọi người trở tay không kịp.
Hóa ra nhà họ Tần từ lúc Đường Tư Hàn chuẩn bị rút lui đã đồng thời đi về phía cửa hang.
Bọn họ cũng có dị năng giả hệ tinh thần, tuy không bằng Đường Tư Hàn, nhưng cũng có tác dụng phòng hộ nhất định, hơn nữa dị năng giả trong đội phần lớn cấp bậc khá cao, tạm thời còn chống đỡ được.
Một đám người nhân lúc quân đội và Đường gia dây dưa đã lặng lẽ đi xa.
Trong số đồng minh của họ, có kẻ không chịu nổi sự chèn ép ngũ tạng, đau đớn nhìn theo người Tần gia đi xa, thân thể họ không có ai giúp thì không thể tự mình ra khỏi hang, người này căm giận Tần gia vô tình, nhất thời xúc động liền nổ súng vào đám dơi trên đầu.
Hai tiếng súng đột ngột phá vỡ sự yên tĩnh.
Lũ dơi vốn đứng im bắt đầu náo loạn, tràn xuống như làn sóng đen.
Cơn đau trong đầu mọi người càng dữ dội, những kẻ dị năng thấp không kiểm soát được, bảy lỗ đổ máu.
Nhà Tần cũng bị dơi ở cửa hang vây công, bị ép ngược trở lại hang.
Đường Tư Hàn mặt mày âm trầm, nhanh chóng che chở Giản Hủ phía sau, ngưng tụ vô số cầu lôi điện giết chết lũ dơi trước mặt.
Quý Diệp cũng che chở Thịnh Vy đang khó chịu, cùng Đoàn Như Phong, Tưởng Thạch Thụy, Đường Khởi chắn trước mặt người Đường gia.
Đường Tư Hàn vừa mang mọi người giết ra ngoài vừa tấn công, nhắc nhở: “Bọn chúng dùng sóng hạ âm, ổn định tâm trạng, điều động dị năng trong cơ thể bảo vệ nội tạng.”
Ngoại trừ sóng âm, thực tế năng lực cận chiến của lũ dơi không mạnh, trước hết cứ bảo đảm an toàn cá nhân đã.
Phía bên kia, các thế lực khác: quân đội coi như huấn luyện có bài bản, rút lui có trật tự.
Nhà Tần, nhà Hứa, nhà Thái cũng tạm ổn, các gia tộc khác thì như đám cát rời rạc, vừa mắng vừa lo chạy thân mình, kết quả tự dâng mình làm mồi cho lũ dơi.
Tần Sương Tuyết nhìn Giản Hủ được Đường Tư Hàn che chở chặt chẽ, hận đến đỏ mắt, nhưng cũng biết không phải lúc tính sổ, liền cùng Tần Tiêu Lâm dưới sự yểm hộ của mấy cao thủ chạy ra ngoài.
Vương Niệm Niệm là dị năng giả hệ gỗ cấp thấp, tình trạng không ổn, may mà Lâm Thiếu Kỵ lúc này luôn ở bên cô phân tán sự chú ý của lũ dơi, còn có Hứa Trạch và Hứa Húc Thành – hai anh em họ – vì lo lắng cho an nguy của cô mà thỉnh thoảng qua đỡ đòn.
Còn Thái Quảng Lâm, anh ta còn phải bảo vệ em gái Thái Văn Kỳ, lòng có muốn mà sức chẳng đủ.
Lâm Thiếu Kỵ phát hiện điều này, quả quyết ẩn thân vào đội ngũ nhà Hứa, kéo Vương Niệm Niệm theo kịp nhà Tần.
Còn những người bình thường khác thì tùy tài năng mỗi người.
Sở Lâm không ngừng truyền năng lực trị liệu cho những người kiệt sức và bị thương, bản thân cũng đã cạn.
Đường Tư Hàn sắp xếp Đường Khởi dẫn người bảo vệ anh ta, còn Giản Hủ thế chỗ Sở Lâm.
Khả năng trị liệu của cô dường như vô tận, tuyệt đối là trạm sạc tốt nhất cho đội.
Thịnh Vy đứng bên cạnh cô, nổi cáu, trực tiếp dùng dây leo bịt chặt lũ dơi còn bám trên vách đá.
Những người khác cũng thi triển sở trường: trong hang không có cây, Đoàn Như Phong liều mạng đốt đốt đốt, Quý Diệp thì một cơn lốc xoáy cuốn bay một đám, Tưởng Thạch Thụy bắn tên nước khắp trời.
Vạn Tuế lúc đầu bị Đường Tư Hàn bảo vệ dưới lớp phòng hộ tinh thần lực, không có cơ hội ra tay.
Bây giờ ra ngoài, thấy có con dơi không biết điều muốn tấn công Giản Hủ, sói tuyết nhảy lên một tảng đá lớn, thân thể đột nhiên phóng to, cái đuôi đẹp đẽ dựng đứng, cả con sói uy phong lẫm liệt.
Giản Hủ ngăn không kịp, Vạn Tuế đã há to miệng, một tiếng tru sâu xa vang vọng như xuyên thủng núi đá.
Những người vốn đã bị tấn công bởi sóng hạ âm của lũ dơi bỗng phun ra một ngụm máu tươi, ngất xỉu.
Dù là người Đường gia có Đường Tư Hàn che chở cũng chịu không ít tội, ôm đầu đau đớn ngã xuống đất.
Cả sân trừ Đường Tư Hàn và Giản Hủ vẫn ổn, không một ai đứng vững.
Lũ dơi vừa rồi còn hùng hổ, cảm nhận được uy áp tuyệt đối từ loài thú, lần lượt rơi xuống, đập vào người những kẻ nằm bất tỉnh không rõ sống chết.
Tiếng tru ngừng, toàn trường im lặng.
Vạn Tuế thu nhỏ cơ thể, uyển chuyển nhảy xuống khỏi tảng đá, đắc ý liếc nhìn Đường Tư Hàn đang im lặng, ngẩng cao đầu bước đến trước mặt Giản Hủ vẫy đuôi xin thưởng.
Nhìn cảnh tượng hỗn độn dưới đất, Giản Hủ phì trán.
Cục cưng nhà mình biết làm sao được, đành chiều thôi.
Lôi ra một con gà béo nhất mà Vạn Tuế thích – được nuôi lớn bằng nước suối linh trong không gian – Giản Hủ đành phận đi đánh thức và chữa trị cho người Đường gia bị ngất.
Đường Tư Hàn nhìn Vạn Tuế, khẽ nhướng mày. Tên mê ăn này xem ra còn nhiều tiềm năng cần khai thác.
Đang vui vẻ ăn gà, Vạn Tuế bỗng thấy lạnh sống lưng, như bị thứ nguy hiểm gì đó nhắm vào.
Đường Tư Hàn vốn định ra ngoài rồi vòng qua hang dơi tìm đường khác, không ngờ Vạn Tuế nổi cáu một cái đã diệt sạch lũ dơi.
Anh phụ Giản Hủ xử lý người bị thương, xót xa lau máu trên mặt cô: “Mệt không?”
Liên tiếp hai đợt tấn công, người bị thương không ít, Giản Hủ hầu như chưa ngừng tay.
Giản Hủ lắc đầu, ngược lại lo lắng sờ mặt anh: “Còn anh? Không sao chứ? Ngồi xuống em kiểm tra cho.”
Đòn tấn công bằng sóng âm của lũ dơi đen tối lúc đầu hoàn toàn dựa vào tinh thần lực của Đường Tư Hàn ngăn cản, anh cứ bảo vệ người khác, e rằng cũng bị thương không ít.
Đường Tư Hàn ngoan ngoãn ngồi xuống, mặc cho năng lực trị liệu của cô chạy khắp cơ thể.
Năm phút sau, cuối cùng cô cũng thở phào, giận dữ nhìn anh: “Bị thương sao không nói?”
“Không phải thương nặng gì.” Đường Tư Hàn mỉm cười nắm tay cô đặt lên môi hôn nhẹ.
Anh có thể chịu được, hơn nữa không muốn cô tốn quá nhiều dị năng.
Dù năng lực trị liệu của có khác thường, cô cũng biết mệt.
Giản Hủ còn muốn nói, Đường Tư Hàn đã không nhịn được ôm người phụ nữ đầy lo lắng vào lòng, dùng môi chặn đôi môi vừa khiến anh đau lòng vừa khiến anh yêu thương.
“Ưm… nhiều… nhiều người quá…”
“Làm gì thế~” Cô đập vai anh.
Người đàn ông dụi nhẹ vào môi mềm của cô, nhấn mạnh: “Bất kể lúc nào, trước hết hãy chăm sóc tốt cho bản thân.”
Giản Hủ vòng tay ôm eo anh, im lặng.
Nhưng mỗi lần nguy hiểm, rõ ràng là anh chắn trước người.
***
Đoàn Như Phong tỉnh dậy đã thấy cảnh tình tứ này, sợ bị lão đại ám sát, liền nhắm chặt mắt chờ hai người tách ra mới giả vờ tỉnh.
Khó khăn lắm mới đợi đến lúc mọi người đều không nhịn được mở mắt, anh ta liền vẻ mặt đầy kinh hỉ chạy đến bên Vạn Tuế lấy lòng: “Vạn Tuế, mày giỏi đấy!”
Không ngờ tới, bọn họ không bị dơi làm gì, lại bị người nhà – Không, bị sói nhà mình cho nằm đo đất.
Vạn Tuế cao ngạo ban cho anh ta một ánh mắt.
Đoàn Như Phong cười to ôm cổ sói tuyết: “Về anh cho mày ăn thêm!”
Người Đường gia khác cũng vừa kính nể vừa tự hào nhìn Vạn Tuế, khiến nó đắc ý không thôi.
Còn các gia tộc khác, cũng ánh mắt phức tạp.
Không ngờ tới, cảnh ngoài thành hôm trước, con sói tuyết này chỉ đùa giỡn chút xíu thôi, thực lực thật sự mạnh đến mức họ không dám nghĩ.
Nhìn Giản Hủ, ánh mắt mọi người cũng thay đổi: đây nào phải cô nhi bình thường, rõ ràng là một báu vật!
Đường Tư Hàn đã lợi hại rồi, ngay cả người phụ nữ anh tìm cũng mạnh như vậy, thật không cho ai đường sống.
Mọi người trong lòng oán thầm.
Chẳng thấy sao? Hai người trị liệu nhà Tần tốn công lắm mới chữa được tầm bốn năm phần cho những kẻ bị thương nặng, nhẹ thì không chữa, vậy mà đã cạn dị năng nằm đo đất rồi.
Nhưng người Đường gia vẫn sống nhăn, cô nương Giản dốc toàn lực chữa trị còn chẳng động lông mày.
Tần Tiêu Lâm ngồi không xa nhìn Giản Hủ, ánh mắt sâu thẳm.
Bắt gặp ánh nhìn sắc bén của Đường Tư Hàn đang nhìn lại, hắn cười một nụ cười thâm ý, còn Đường Tư Hàn thì mắt lạnh như băng.
Khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng tát vang vọng phá vỡ sự yên tĩnh của mọi người đang chữa thương.
Giản Hủ đứng dậy, đầy sát khí nhìn về một hướng.
