Vương Niệm Niệm không biết đã tỉnh từ lúc nào trong lòng Lâm Thiếu Kỵ, cô im lặng nghịch ngón tay anh để dỗ người đang giận.
Thái Quảng Lâm giúp Giản Hủ đặt người đàn ông xuống, gãi đầu ngượng ngùng nói: “Mấy ngày nay tôi sẽ mang cơm cho cô, nếu có chuyện gì thì gọi to lên, tôi nghe thấy.”
Giản Hủ cảm ơn anh ta.
Đợi người đi rồi, Giản Hủ mới cẩn thận quan sát người đàn ông trên giường. Tình trạng của anh bây giờ thực sự rất tệ.
Mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh đầy trán, vết thương trên người không được xử lý tốt, máu khô dính lại với quần áo thành từng mảng.
Giản Hủ an ủi bản thân rằng may mà người đàn ông này sở hữu khuôn mặt hoàn toàn đúng gu của cô, nếu là một thằng xấu trai, nỗi khổ của cô ít nhất cũng phải tăng gấp đôi.
Đầu tiên cô cho anh uống một cốc nước suối trong không gian, sau đó tĩnh tâm, một luồng khí trắng từ lòng bàn tay cô bốc ra, từ từ theo vết thương chui vào cơ thể anh. Những vết thương nhỏ có thể thấy rõ là đang lành lại.
Đúng vậy, thực ra cô đã thức tỉnh dị năng trị liệu từ trước khi nam nữ chính vào nhà họ Giản, chỉ là chưa từng lộ ra ngoài thôi.
Cô chữa trị cho anh từ đầu đến chân, không tránh khỏi việc cởi quần áo, cô đều tự thôi miên mình ‘da thịt phàm trần’.
Kết quả là khi cởi đến quần vẫn không nhịn được sờ một cái lên múi bụng gợi cảm kia. Ừm, cứng cáp nhưng cảm giác rất tốt, không chỉ mặt đẹp mà thân hình cũng cực phẩm.
Chữa xong vết thương, dị năng của Giản Hủ cũng gần như cạn kiệt, nhưng vết thương do zombie cắn thì cô không làm gì được. Cô đã thử, nước suối trong không gian có thể tăng cường sức khỏe, đẩy nhanh tốc độ lành vết thương và hồi phục dị năng, nhưng không có hiệu quả kỳ diệu như trong nhiều tiểu thuyết tận thế có thể chữa khỏi hoàn toàn virus zombie.
Hết sức nghe mệnh trời, Giản Hủ nghĩ thầm, bây giờ thực sự chỉ có thể dựa vào bản thân anh ta thôi.
Nghĩ đến tình trạng của người đàn ông bất cứ lúc nào cũng có thể thay đổi, cô kéo ghế sofa ra chỗ gần cửa nhất, vừa tiện quan sát vừa tiện chạy trốn.
Vừa chạm vào ghế sofa mềm mại, cô đã ngủ thiếp đi, ngày hôm nay thực sự quá kinh tâm động phách. Cô mơ màng nghĩ, nhất định phải tránh xa đoàn chủ công, ở gần họ thì chẳng bao giờ có ngày yên bình.
Giản Hủ ngủ một giấc liền một ngày một đêm. Trước đó cô vì chữa thương cho người đàn ông mà dị năng cạn kiệt, lại bị thương nhẹ khi quần nhau với đám côn đồ, kiệt sức, cho đến khi ngủ đủ mới cảm thấy dễ chịu hơn.
Cô uể oải ngồi dậy trên ghế sofa vươn vai, vừa ngáp vừa nhìn về phía người đàn ông trên giường, rồi cái ngáp của cô cứng đờ giữa chừng.
Người đàn ông không biết đã tỉnh từ lúc nào, đôi mắt đen sâu thẳm đang lặng lẽ quan sát cô.
Lúc này vẫn là chiều tối, trong ánh sáng không quá sáng, cô gái chậm rãi đứng dậy vươn vai, để lộ một đoạn eo thon trắng nõn, khuôn mặt nhỏ xinh lộ vẻ mệt mỏi nhàn nhạt, nốt ruồi đỏ nơi khóe mắt cũng mang chút lơ đễnh, tựa như một con mèo lười biếng.
Giản Hủ trợn mắt nhìn đối phương.
Cho đến khi người đàn ông cúi đầu nhìn bản thân, đầu óc Giản Hủ ‘oành’ một tiếng, mặt đỏ bừng.
Sau khi trị thương cho anh, quần áo của anh đã rách gần hết, Giản Hủ tiện tay làm việc tốt đến cùng còn giúp anh lau sạch người, sau đó vì quá mệt nên quên mặc quần áo cho anh, vì thế bây giờ người đàn ông trên người chỉ có một chiếc quần lót đen.
Còn tệ hơn là, Giản Hủ sợ anh tỉnh dậy phát điên, vốn định dùng dây trói anh lại, nhưng cân nhắc đến vết thương, cuối cùng lấy ra hai cái còng tay từ trong không gian, còng hai tay anh vào hai bên đầu giường.
Đừng hỏi cô tại sao có thứ này, lúc đó cô tích trữ hàng không phân loại, thấy gì nhét đó, tự mình cũng không biết đã mua những gì.
Người đàn ông gần như trần truồng, hai tay bị còng đưa lên, cơ ngực đường nét ưu mỹ nổi bật, hai chân thẳng dài khiến người ta thèm thuồng, chỗ đó lại một bụi to, tràn đầy hormone nam tính.
Đặc biệt là những vết đỏ sau khi vết thương lành để lại trên người càng khiến người ta mơ màng, ngoài cảm giác sức mạnh còn tăng thêm một tia vẻ đẹp bị ngược đãi.
Nếu không phải chính Giản Hủ làm ra những chuyện này, cô còn tưởng đây là cảnh tình thú gì đó.
Để tránh hiểu lầm, cô ngượng ngùng quay đầu không nhìn anh, lắp bắp nói: “Tôi… tôi vì chữa thương cho anh mới… mới cởi quần áo anh, anh yên tâm, tôi tuyệt đối không làm gì anh.”
Đáy mắt người đàn ông dường như tụ lại một chút ý cười, chỉ là Giản Hủ không phát hiện.
Thấy anh vẫn không nói gì, cô nói: “Tôi đi tìm quần áo cho anh.” Nói xong liền lao ra ngoài.
Giả vờ sang phòng bên cạnh tìm quần áo, thực tế là lấy một bộ đồ thể thao màu đen từ trong không gian.
Giản Hủ vỗ vỗ mặt mình để hạ nhiệt, cứu mạng, thật sự quá ngượng ngùng, sao tối qua cô lại quên mặc quần áo cho anh chứ?
Anh ấy sẽ không nghĩ mình có ý đồ gì với anh ấy chứ? Dù sao là người như anh, phụ nữ lao vào ít nhất cũng không ít.
Thôi bỏ đi, nghĩ nhiều vô ích, anh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, cô cũng không định kết giao sâu với anh, nhìn mấy lần trạng thái này của anh là biết đây là nhân vật nguy hiểm.
Giản Hủ trở lại đã khôi phục sự trấn tĩnh, cô đứng cách giường vài bước, nghiêm túc quan sát trạng thái của anh.
Tuy vẫn rất tái nhợt, nhưng không có vẻ gì là phát điên, đôi mắt đen sắc bén trầm tĩnh, thần thái thản nhiên mặc cô đánh giá, cứ như thể lúc này không phải anh đang gần như trần truồng nằm trên giường cô, mà là đang mặc complete lịch sự ở nơi xã giao lơ đễnh nói chuyện với người ta.
Tốt, xem ra anh thực sự đã vượt qua rồi.
Cô thở phào nhẹ nhõm, dù sao anh đã cứu cô, cô không hy vọng anh cuối cùng sẽ biến thành sinh vật xấu xí mất trí kia.
Tóm lại, tuyệt đối không thừa nhận là cô tiếc nuối vì một người đàn ông cực phẩm như vậy mà ra đi.
Giản Hủ nói: “Đây là bộ quần áo mới, lát nữa anh tự mặc, tôi mở còng cho anh.”
“Được.”
Người đàn ông vẫn nhìn cô, giọng anh khàn nhưng trầm ấm dễ nghe, khá hợp với khuôn mặt, Giản Hủ vô thức sờ vành tai.
Giản Hủ đến bên giường trước mở còng tay trái cho anh, rồi lại định mở tay phải, nhưng tay phải xa quá, anh nằm hơi giữa nên cô với không tới.
Nhưng cô lại không muốn trèo lên giường mở, thế là đứng sát mép giường, hai chân dán sát mép, người cúi xuống cố với tay tới còng tay đó.
Từ góc nhìn của người đàn ông, cô gái cúi người lơ lửng trên đầu anh, chiếc áo phông rộng cũng không che được dáng người thướt tha, khi cô càng đến gần, một mùi hương dễ chịu thoang thoảng truyền tới.
Anh mím môi, đôi mắt đen càng sâu thêm.
Chút nữa thôi.
Cô mừng rỡ tiến thêm một chút.
Không giữ vững được, cô ngã về phía trước, nằm sõng soài trên giường.
Không khí im lặng một khắc.
Giản Hủ luống cuống tay chân bò dậy khỏi người anh, vô tình ấn vào đâu đó, anh rên khẽ một tiếng.
Giản Hủ liên tục xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, anh không sao chứ?”
Vừa rồi mặt Đường Tư Hàn bị cô đập trúng, cảm giác hai khối mềm mại ép vào mặt quá rõ ràng, cùng với mùi hương thoang thoảng, Đường Tư Hàn ngoài mặt bất động, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy tai anh đỏ lên.
Anh hắng giọng: “Tôi không sao.” Lại chống người ngồi dậy chậm rãi, dựa lưng vào đầu giường đưa tay về phía cô: “Chìa khóa đưa tôi đi, tôi tự làm.”
Giản Hủ không chút do dự đưa cho anh.
Đường Tư Hàn cười khẽ, nhanh chóng mở còng.
