Chương 68: Bạch đại gia
Loài phát thanh vang lên tiếng lạo xạo.
Người dẫn chương trình đọc bản tin mới nhất do cục khí tượng phát đi.
Theo diễn biến nhiệt độ hiện tại, dự kiến trong ba tháng tới sẽ tiếp tục duy trì thời tiết nắng nóng gay gắt, đề nghị người dân tích trữ nước và lương thực, khi ra ngoài cần có biện pháp phòng hộ thích hợp.
Điều này khiến đám người tị nạn tức giận đến mức ném nồi đập chậu.
“Giờ đến nước còn không có mà uống, ba tháng nữa chẳng phải muốn mạng chúng tôi sao?”
“Hồ chứa đã cạn khô, bảo chúng tôi đi đâu tích trữ nước bây giờ?”
“Không phải có thể mưa nhân tạo sao, sao không bắn một quả rocket lên?”
Tâm trạng của Lão Tôn và những người khác không tệ như đám người tị nạn.
“Tiểu Chu đúng là thần thánh, giờ giá trị của đồ ăn trên thị trường lại tăng vọt, muối càng khó mua hơn.”
“Chúng ta tích trữ mấy trăm gói muối, hay là nhân cơ hội này mang ra ngoài đổi lấy vật tư khác?”
“Tuyệt đối đừng, đài phát thanh vừa nói rồi đấy, nắng nóng kéo dài ba tháng, muối chỉ có thể càng ngày càng quý.”
“Lúc ra ngoài chúng ta phải giữ ý tứ một chút, tất cả đều phải diễn cho tử tế, gặp ai cũng than nghèo kể khổ, tuyệt đối không được để đám người tị nạn biết chúng ta có vật tư…”
“Tôi phát hiện gần đây có người hay nhìn chằm chằm vào mấy cô gái trẻ ở tòa nhà chúng ta, là mấy gã thanh niên tị nạn, thường xuyên lảng vảng dưới lầu, trông lêu lổng, vừa nhìn là biết không phải thứ tốt lành gì…”
Dương Tư Điềm rút ra hai con dao bầu, sát khí đằng đằng: “Cổng lớn treo năm xác ướp rồi mà vẫn còn kẻ dám gây chuyện, lần này không cần Chu ca ra tay, đến một tên thì bà đây chém một, đến hai tên thì bà đây chém một đôi!”
Hoàng Mao đến, mang cho Chu Thần một chiếc xe máy địa hình.
“Anh, thấy thế nào?”
“Đây là chiếc xe máy địa hình tốt nhất trên thị trường, dù đường xá có phức tạp đến đâu cũng chạy ngon lành, không có đường cũng có thể mở ra một con đường!”
Chu Thần cẩn thận quan sát chiếc xe máy: “Còn hàng không?”
Hoàng Mao gật đầu như giã tỏi: “Anh, dù không có cũng phải có, chỉ cần anh muốn, bọn em nhất định sẽ làm được.”
Chu Thần vỗ vỗ yên xe, hài lòng gật đầu: “Có đồ tốt thì cứ mang đến cho tôi, lần này cậu muốn đổi cái gì?”
Hoàng Mao vẻ mặt khổ sở: “Anh à, thị trường lại đổi gió rồi, thứ đáng giá nhất vẫn là đồ ăn và nước uống, giờ muối đứng thứ ba.”
“Ông chủ của em lại buồn bực rồi, thu về một đống tiền và vàng bạc trang sức.”
“Vàng bạc trang sức thì còn đỡ, còn tiền… bây giờ chẳng khác gì giấy vụn.”
Chu Thần suýt bật cười thành tiếng.
Đừng nói vàng bạc trang sức, chẳng bao lâu nữa những món trang sức cao cấp kia cũng sẽ chẳng khác gì đá vụn bên đường.
Hoàng Mao vẻ mặt đầy mong đợi hỏi: “Anh, anh có thể kiếm được nước không?”
Cậu ta nghe nói trên sân thượng nhà Chu ca tích trữ mấy chục tấn nước.
Chu Thần giả vờ suy nghĩ: “Nước thì có, nhưng không thể cho cậu nhiều được.”
Hoàng Mao mắt sáng rực, liếm môi: “Anh, cho em năm tấn trước được không?”
Chu Thần tỏ vẻ khó xử, một lúc sau mới gật đầu: “Cậu phải chuẩn bị xe chở nước.”
Hoàng Mao thở phào nhẹ nhõm: “Không vấn đề, một lát nữa em về sẽ lái xe tới ngay.”
Hoàng Mao hành động rất nhanh, hai tiếng sau đã lái một chiếc xe phun nước tới.
Để phòng ngừa đám người tị nạn tranh cướp, cậu ta còn mang theo một đám đồng bọn, ai nấy đều đeo dao bầu bên hông, vẻ mặt hung ác.
Chu Thần vốn định nói giao hàng vào buổi tối, không ngờ tên này còn mang theo một ống nước dài bảy tám mươi mét.
Chu Thần không nhịn được bật cười: “Cậu nhóc này nghĩ cũng chu đáo đấy.”
Hoàng Mao cười hề hề.
Chẳng phải vì quá thiếu nước, muốn nhanh chân chiếm lĩnh thị trường sao, chính bọn họ cũng sắp khát chết rồi.
Chu Thần kéo ống nước lên lầu, năm tấn nước xả mất hơn ba tiếng đồng hồ.
Hoàng Mao vui như mở cờ trong bụng: “Anh, anh yên tâm, chỉ cần là đồ tốt, bang Điếu Trác bọn em nhất định sẽ ưu tiên cho anh chọn trước, anh chọn xong rồi mới đến lượt các khách hàng khác.”
Chu Thần gọi Hoàng Mao đang định rời đi: “Cậu phải giúp tôi tìm một người.”
“Tìm người?”
Hoàng Mao sững người.
Bão, rét đậm, khắp thành phố đều là người chết, còn rất nhiều người mất tích, tìm người không phải chuyện dễ dàng gì.
Chu Thần nói: “Chắc hẳn có nhiều người tìm bang của các cậu để mua vật tư nhỉ?”
Hoàng Mao gật đầu.
Chu Thần nói: “Cậu giúp tôi tìm một huấn luyện viên trực thăng kỳ cựu, không phải huấn luyện viên chuyên nghiệp cũng được, tôi sẽ trả học phí bằng vật tư, đảm bảo không thiệt thòi cho ông ấy.”
Hoàng Mao gật đầu: “Không vấn đề, em về sẽ giúp anh hỏi thăm.”
Hoàng Mao vui vẻ lái xe phun nước ra ngoài, vừa ra khỏi cổng lớn, cậu ta đã phanh gấp.
Chết tiệt!
Huấn luyện viên trực thăng?
Chu ca định học xong rồi tự lái máy bay đi khắp nơi à?
Đúng là cao thủ không lộ diện mà!
Vài ngày sau, Hoàng Mao lại mang đến mấy chiếc xe máy địa hình, đồng thời dẫn theo một ông lão ngoài sáu mươi tuổi.
Ông lão trông bình thường, tóc đã hoa râm.
Dáng người không cao lắm, nhưng lưng thẳng tắp.
Vì thiếu vật tư nên cả người gầy gò, vàng vọt, lòng trắng mắt vàng, môi nứt nẻ nghiêm trọng.
Hoàng Mao giới thiệu hai người với nhau: “Anh, đây là Bạch đại gia, ông ấy nói ông ấy biết lái máy bay.”
Chu Thần đuổi Hoàng Mao đi, rồi ngồi nói chuyện với Bạch đại gia.
“Bác, trước đây bác là quân nhân đúng không?”
Bạch đại gia gật đầu: “Trước đây tôi từng lái máy bay ném bom trong quân đội, sau khi xuất ngũ thì lái máy bay dân dụng, về già thì chuyển sang làm việc trên mặt đất, mới nghỉ hưu được vài năm.”
Chu Thần không khỏi kính nể: “Cháu chào bác, cảm ơn bác đã phục vụ!”
Bạch đại gia lập tức giơ tay chào theo nghi thức: “Phục vụ nhân dân!”
Có thể thấy đối phương thật lòng kính trọng mình, tâm trạng bồn chồn của ông dần dịu lại: “Cậu định thuê phi công, hay là chỉ học lái thôi?”
Chu Thần nói: “Học để tự lái, chắc phải học bao lâu?”
Bạch đại gia thành thật trả lời: “Thông thường, muốn hoàn toàn nắm vững kỹ thuật lái trực thăng, ít nhất phải mất từ sáu tháng đến một năm.”
Chu Thần lắc đầu: “Tôi không có nhiều thời gian như vậy, chỉ học những kỹ năng bay cơ bản nhất thì cần bao lâu?”
Bạch đại gia nhắc nhở với ý tốt: “Vậy sẽ rất nguy hiểm.”
Chu Thần nói: “Không còn cách nào khác, trong thành phố vật tư gì cũng thiếu, tôi muốn ra ngoài xem tình hình thế nào, một tuần có được không?”
Bạch đại gia suy nghĩ rất lâu, rồi nói: “Được thì được, nhưng nhiều kỹ năng chỉ có thể để cậu từ từ tự mày mò trong quá trình bay thực tế.”
Chu Thần chọn một chiếc xe máy: “Bác biết đi xe máy chứ?”
Bạch đại gia sửng sốt: “Tất nhiên là biết.”
Chu Thần nói: “Bác cho cháu một địa chỉ, lát nữa cháu sẽ mang học phí đến nhà bác, trực thăng ở ngoài thành, mỗi ngày chúng ta sẽ đi xe máy ra ngoài thành học.”
Bạch đại gia gật đầu, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không mở lời.
Ông định nhắc đến chuyện vật tư, không phải vì tham lam muốn số lượng nhiều.
Mà vì ông nghe Hoàng Mao nói cái tên Chu Thần này trong tay có nguồn nước quý giá, nên mới vội vàng chạy đến.
Nhưng bây giờ còn chưa dạy được gì, ông cũng ngại mở lời đòi hỏi.
Buổi tối, Chu Thần giả vờ cầm đèn pin ra phố đi dạo.
Trên con phố tối đen như mực, ngoài đám người tị nạn đang mò mẫm tìm vật tư, thì ngay cả một con chuột cũng không có.
Thực ra, chuột trong thành phố đã bị đám người tị nạn ăn tuyệt chủng từ lâu.
Chu Thần đi đến một góc khuất không người, từ trong không gian lấy ra một chiếc xe bán tải.
Chất lên xe một bao gạo, một bao bột mì, hơn mười cân khoai tây, hơn mười cân khoai lang, một tấn nước, và hai gói muối.
Số vật tư này đủ khiến bất kỳ người sống sót nào cũng phải phát điên.
Nơi Bạch đại gia ở khá tốt, một căn biệt thự nhỏ độc lập, tính riêng tư rất cao.
Nơi này từng bị ngập nước, khi đợt nắng nóng cực độ ập đến, những người già hoài niệm như Bạch đại gia lại chuyển về.
Khi nước biển dâng tràn vào thành phố đã chết đuối không ít người, bây giờ mười nhà thì chín nhà bỏ trống.
Chu Thần lái xe đến trước cửa nhà Bạch đại gia, bấm một hồi còi.
Bạch đại gia đã đợi từ lâu, nghe tiếng còi liền vội vàng ra mở cửa.
Vợ ông không yên tâm, cầm theo một chiếc đèn pin đi theo sau, hai đứa cháu nhỏ trốn trên lầu không dám lên tiếng.
Chu Thần từng món từng món bê đồ xuống xe, Bạch đại gia nhìn đến hoa cả mắt: “Tiểu Chu, sao cháu lại cho bác nhiều vật tư thế này?”
Mặc dù đã thỏa thuận dùng vật tư để trả học phí.
Dù là chất lượng hay số lượng, đều vượt xa sự mong đợi của ông.
Nhất là nước và muối, thật sự quá quý giá!
