Chương 83: Kiếp sau làm người nhé!
Hai người lính thấp thoáng trong rừng.
Bộ quân phục của họ không có tay áo và ống quần, để lộ lớp áo lót màu xám, sau lưng cắm đầy cỏ dại.
Vạch cỏ bước vào hang động, bên trong là mấy người đồng đội đã chờ sẵn, cùng Chu Thần đang ngồi dựa vào vách đá ngủ gật.
“Tiểu đội trưởng, thế nào?”
“Thấy doanh trưởng của chúng ta không?”
Tiểu Long thở hồng hộc lau mồ hôi trên trán, gật đầu: “Thấy rồi, lần này thấy rõ mồn một.”
Mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Người lính cùng tiểu đội trưởng lần mò tới Thiên Đảo Hồ, lo lắng nói: “Ngoài doanh trưởng ra, mọi người đều còn sống, chỉ là sức khỏe rất kém, chúng ta phải nhanh chóng cứu họ ra.”
Chu Thần xoa gáy, hỏi: “Có thấy Bạch đại gia không?”
Người lính đó gật đầu: “Ông ấy ở cùng doanh trưởng, nhưng có vẻ bị bệnh.”
Ông lão ngoài sáu mươi bị chĩa súng, dưới trời nắng gắt phải bắt cá bắt tôm, không bệnh mới lạ.
Chu Thần vỗ tay: “Được rồi, chúng ta hãy lập một kế hoạch hoàn hảo.”
Tiểu Long ngạc nhiên: “Anh cũng tham gia à?”
Chu Thần cau mày: “Nói gì vậy? Trực thăng của tôi vẫn chưa lấy lại được mà!”
Tiểu Long xua tay: “Ý tôi là, anh chỉ cần ở đây chờ tin của chúng tôi là được. Lúc đó chắc chắn sẽ có một trận ác chiến, anh chưa qua huấn luyện, tôi lo…”
Chu Thần cười: “Cậu nghĩ nhiều quá, tôi có đi cùng các cậu đi cứu người đâu.”
Tiểu Long ngơ ngác: “Vậy ý anh là…”
Chu Thần nói: “Ý tôi là, tôi đi lấy lại trực thăng của tôi, còn các cậu đi cứu người của các cậu.”
Mười một cái đầu chụm lại thì thầm to nhỏ.
Đến ngày giao dịch, Chu Thần dẫn theo bốn thanh niên khỏe mạnh, sau khi trời tối đã xuất hiện tại căn cứ của bọn tù nhân.
Thiên Đảo Hồ rộng lớn, chỉ có vài nơi le lói ánh đèn, còn lại tối om.
Bọn tù nhân nhìn cả nửa xe tải hàng hóa, mắt đều trợn tròn.
Thuốc lá, rượu.
Thuốc là loại rẻ tiền, rượu là loại rượu trắng rẻ tiền.
Giữa thảm họa thiên nhiên, đây đã là thứ hàng cao cấp hiếm có.
Chu Thần lại thay đổi phong cách, lần này là đồ hiệu, trên cổ đeo mấy dây chuyền.
Xì gà không rời tay, vẻ mặt rất ngông nghênh, kiêu ngạo.
Chu Thần gọi Tiểu Long: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau dỡ thuốc và rượu xuống, chia cho mỗi anh em một phần.”
Bọn tù nhân thèm thuồng đều sững sờ.
Chia cho bọn họ?
Thật hay đùa?
Thuốc lá và rượu trong căn cứ, rất hiếm khi đến tay bọn họ.
Lão Tam tiến lên, không hiểu chuyện gì: “Chu thiếu gia, sao cậu lại chia hàng cho mấy anh em này?”
Chu Thần phẩy tay một cái, vô cùng hào phóng: “Hàng để giao dịch với các người ở phía sau. Lần này tôi đi biên giới kéo mấy chục xe hàng về Ma Thành, đây chỉ là quà ra mắt cho mấy anh em thôi.”
“Mọi người cứ uống đi, hút đi, đừng khách sáo với tôi. Ai khách sáo là coi thường tôi đấy!”
Một đám tù nhân cấp thấp phấn khích nhảy múa, không ngừng bày tỏ lòng biết ơn.
Lão Tam vẫn thấy xót xa, hàng tốt như vậy mà chia cho một đám lính ranh con, phí quá!
Chu Thần nhìn ra tâm tư của Lão Tam, thần bí nói: “Tôi có chuẩn bị riêng cho cậu món ngon, lát nữa xe đến, cậu lén lấy đi.”
Lão Tam mắt sáng lên: “Hoa Tử à?”
Chu Thần chỉ muốn tát cho hắn hai cái bốp.
Hắn nhướng mày: “Nhìn cậu kìa, chút tầm thường. Hoa Tử có, Mao Đài cũng có, tóm lại đừng để mấy anh em của cậu biết, không thì họ lại bảo tôi thiên vị.”
Lão Tam mừng rơn: “Còn có Mao Đài? Yên tâm, yên tâm, tôi nhất định không nói với ai.”
Bọn tù nhân bên cạnh đang hớn hở ôm phần hàng vừa chia, nâng niu vô cùng.
Chu Thần không vui: “Các người ôm làm gì, uống đi chứ! Trời nóng thế này, không sợ rượu bay hơi mất ngon à?”
Bọn tù nhân nghe vậy, thấy cũng có lý, liền mở nắp chai rượu “ừng ực ừng ực” uống mấy ngụm.
“Đã quá!”
“Đã lâu rồi mới được uống rượu sảng khoái như thế này, cảm giác thật đã!”
“Rượu chúng ta thường uống như nước lã, làm sao bằng chai rượu này.”
Bọn tù nhân trên các đảo khác nghe tin, đều chạy về phía cổng căn cứ.
Sợ chạy chậm sẽ không được chia chác.
Lão Nhị nham hiểm nhìn cổng căn cứ nhộn nhịp, trong lòng dấy lên nghi ngờ lớn.
Lão Đại vỗ vai hắn: “Lão Nhị, cậu lại đang suy nghĩ gì thế?”
Lão Nhị hỏi: “Các cậu không thấy Chu thiếu gia ra tay quá hào phóng sao?”
Lão Lục nóng tính chen vào: “Anh Hai, không phải tôi nói anh, người keo kiệt thì anh chê, người ta hào phóng thì anh lại nghi ngờ. Nhìn xe hàng này xem, người thường làm sao có được?”
Lão Đại nói đỡ cho Lão Lục: “Lão Lục nói đúng, trước tôi cũng nghi ngờ Chu thiếu gia nhắm vào mấy người lính kia, nhưng nghĩ kỹ lại thì không thể.”
“Ví dụ như rau xanh, Hàng Châu cũng quân quản, bọn họ có thể lấy ra được một cọng rau không?”
“Chỉ có loại quân phiệt Miến Điện như Chu thiếu gia mới không thiếu thứ này.”
Lão Nhị cảm thấy nói chuyện với đám người tầm nhìn hạn hẹp này khác nào đàn gảy tai trâu.
Hắn chỉ có linh cảm xấu, nhưng không có bằng chứng thực tế.
Lời này mà để mấy người kia biết, lại bảo hắn suy nghĩ nhiều.
Phía Chu Thần đã chuốc say Lão Tam, nhân cơ hội nói: “Lão Tam, chúng ta bay một vòng thế nào, ngắm cảnh đêm Thiên Đảo Hồ.”
Lão Tam cười ha hả: “Tối thui tối thịt, có gì đẹp mà ngắm?”
Nhưng để thỏa mãn ý muốn của tri kỷ, vẫn loạng choạng đứng dậy.
Bốn người Tiểu Long thấy cảnh này, liếc mắt nhìn nhau, tiếp tục đánh bài với bọn tù nhân.
Một tên tù nhân nói: “Long ca, sao tôi thấy hơi chóng mặt.”
Tiểu Long hời hợt: “Chắc do lâu rồi anh không uống rượu đấy mà.”
Rượu trắng 42 độ cộng thêm thuốc ngủ, không chóng mặt mới lạ!
Tiếng động cơ trực thăng vang dội khắp căn cứ.
Lão Nhị ngồi một mình ở góc không kìm được, nhìn đám đồng bọn đang ôm gái sờ soạng, cuối cùng không nói gì, lặng lẽ rời đi qua cửa phụ.
Giữa không trung, Chu Thần châm một điếu thuốc: “Lão Tam, cô gái bị cậu hại chết năm đó bao nhiêu tuổi?”
Lão Tam lơ mơ, nhất thời không hiểu vì sao hắn lại hỏi vậy: “Còn non lắm, mười hai mười ba gì đó.”
Chu Thần lại hỏi: “Cậu giết cô ấy thế nào?”
Lão Tam chìm vào hồi ức: “Ban đầu không định giết, chỉ muốn chơi thôi, nhưng con bé vừa khóc vừa hét, tôi sợ bị người qua đường nghe thấy nên lỡ tay bóp cổ chết.”
Những lần phạm tội sau đó, tự nhiên làm theo cách cũ, lôi vào rừng rồi bóp cổ trước.
Chu Thần nhìn Lão Tam với ánh mắt lạnh lẽo: “Cậu không sợ bị quả báo sao?”
Lão Tam cười lạnh: “Quả báo thì sao? Tôi có tiền mời luật sư giỏi nhất, kéo dài hai năm mới bị tuyên án chung thân. Thiên tai ập đến, tôi sống thoải mái hơn ai hết…”
“Lão Tam…”
“Hả? Sao?”
“Mẹ kiếp, kiếp sau làm người nhé!”
“Cái gì?”
Chu Thần nhanh nhất có thể tháo dây an toàn của Lão Tam, mở cửa khoang, một cú đá đẩy hắn ra khỏi máy bay.
Một loạt động tác nhanh như chớp, mượt mà như nước chảy.
Lão Tam trong lúc nguy cấp đã bám được vào cửa khoang, thân thể lơ lửng giữa không trung, cố gắng co chân trèo ngược trở lại.
“Tại sao? Tôi coi cậu là tri kỷ mà…”
Chu Thần lấy điếu thuốc trên miệng, dí thẳng vào mắt Lão Tam.
“Bị loài súc sinh như cậu coi là tri kỷ, đó là sự sỉ nhục đối với tôi!”
Lão Tam bị bỏng một bên mắt, cơn đau dữ dội khiến hắn theo bản năng buông tay, hét thảm một tiếng, thân thể từ trên không rơi xuống.
Chu Thần lấy từ không gian một quả lựu đạn, rút chốt an toàn, ném từ trên không xuống.
Quả lựu đạn rơi vào đống thùng xăng.
“Ầm” một tiếng nổ lớn, lửa bùng lên…
