Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Trọng Sinh Mạt Thế: Tích Trữ Vạn Tỷ Vật Tư, Ta Làm Bá chủ Một Phương > Chương 88

Chương 88

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 88 có bản audio.

Chương 88: Chợ giao dịch

 

Hoàng Mao – tên khôn như quỷ ấy, chẳng mấy chốc đã chở theo một đống vật tư đến ôm đùi.

 

Năng lượng mặt trời, bồn nước, sắt thép, gạch men, xi măng, bàn ghế gỗ hồng sắc, chất đầy mấy chiếc xe tải nhỏ.

 

Xe cà tàng không chở hết, phía sau đoàn xe còn kéo theo hơn chục xe kéo.

 

“Anh ơi, anh đỉnh thật đấy!”

 

“Anh về bắn hai phát súng, mấy tên khốn rình mò quanh đây chạy sạch cả rồi.”

 

“Khu này an toàn hơn bao giờ hết, tụi em làm ăn ngày đêm cũng thấy yên tâm hơn hẳn.”

 

“Đều là nhờ anh đủ uy phong, em ngưỡng mộ anh như nước sông cuồn cuộn không dứt, lại như nước sông Hoàng Hà tràn bờ không gì ngăn được…”

 

Chu Thần ngậm điếu thuốc, ánh mắt khinh khỉnh: “Sông cuồn cuộn, Hoàng Hà tràn bờ, đều cạn khô cả rồi.”

 

Hoàng Mao cười hì hì: “Ví dụ thôi mà, một kiểu nói phóng đại, nước sông Hoàng Hà tuy cạn, nhưng lòng ngưỡng mộ của em đối với anh…”

 

Chu Thần xua tay, thật sự không nghe nổi: “Thôi được rồi, đừng ba hoa nữa!”

 

Hoàng Mao mặt dày hơn tường: “Hì hì, anh ơi, em biết bồn nước của anh không còn, em nghĩ đủ cách kiếm được mấy cái, còn có hai cái bằng nhôm, không sợ nắng, không sợ gỉ.”

 

Chỉ vì điểm này, Chu Thần thấy Hoàng Mao cũng thật có tâm.

 

Chu Thần hỏi: “Lần này mày muốn đổi gì? Nước thì đừng nhắc, hết sạch rồi.”

 

Nhắc đến nước, Hoàng Mao lại thấy xót xa.

 

Mấy chục cái bồn nước trên sân thượng của anh Chu, ít nhất vẫn còn vài tấn nước, thế mà bị đám nhà giàu kia thu gom hết.

 

Hoàng Mao nịnh nọt: “Anh nói gì thế, em biết anh đang thiếu nước mà, em muốn đổi chút mì ăn liền, mì sợi, bột mì gì đó, anh thấy được không?”

 

Chu Thần gảy tàn thuốc, vài câu là chốt xong vụ giao dịch: “Gần đây tìm được đồ tốt thì cứ chở thẳng đến chỗ tôi, có bao nhiêu tôi nhận bấy nhiêu, nhưng thu thêm một thời gian nữa là tôi không nhận nữa đâu.”

 

Hoàng Mao vỗ ngực cam đoan: “Anh yên tâm, anh là khách VIP thượng hạng của bang Điếu Trác tụi em, tụi em sẽ phục vụ anh tận tình, hễ có món tốt là chắc chắn, nhất định, phải kéo đến chỗ anh trước tiên!”

 

Xách nửa bao đồ ăn đổi được lên xe, Hoàng Mao chợt nhớ ra một chuyện.

 

“À, anh ơi, tổ chức đã lập một khu chợ giao dịch ở quảng trường Vạn Đạt giữa trung tâm thành phố, buổi chiều mở cửa hai tiếng!”

 

“Người tị nạn khắp thành phố, ai có nhu cầu đều có thể đến đó giao dịch vật tư, anh rảnh thì có thể đến đó dạo chơi, biết đâu lại tìm được món đồ ưng ý.”

 

“Hôm qua em thấy có người mang ra một cái bình gốm sứ hoa lam, chà chà chà, thứ này trước thảm họa toàn phải giấu kỹ, cũng chỉ có hoàn cảnh bây giờ, người như em mới được mãn nhãn.”

 

“Nhưng tiếc thay, dù là cổ vật giá trị trời cao, giờ cũng chẳng đáng mấy chục cân khoai tây.”

 

“Người ta sắp chết đói chết khát đến nơi rồi, ai còn ham mấy thứ đó…”

 

Chu Thần nghe vậy, cũng thấy hứng thú thật.

 

Đợt nắng nóng cực độ, một phần hệ thống điện mà tổ chức sửa chữa trước đó, biến áp cũng bị nắng làm nổ tung.

 

Tiếng loa phát thanh vang lên được một lúc, lại rơi vào im lặng.

 

Giờ có tin gì, chỉ có thể truyền miệng từ người này sang người khác.

 

Nếu không phải Hoàng Mao kể chuyện này, anh còn chẳng biết tổ chức đã lập chợ giao dịch.

 

Vật tư trong không gian thì nhiều vô kể, mười kiếp cũng không dùng hết.

 

Giàu nứt đố đổ vách, cũng là một kiểu cô đơn!

 

Thà nhân cơ hội đổi chút đồ xoàng xĩnh nhất lấy mấy món cổ vật, sau này bày trong căn phòng an toàn của mình, cảm giác cũng khá tuyệt.

 

Vật tư Hoàng Mao chở đến đều được chất vào hành lang, anh đưa tay chạm một cái, thu vào không gian.

 

Chu Thần về phòng, bật điều hòa, ăn một bữa lẩu ngon lành, canh giờ rồi mới ra ngoài.

 

Đại Hoàng muốn đi theo, bị anh đạp một cái doạ cho lui.

 

Chu Thần xuống tầng hầm, bãi đậu xe trống trơn, chỉ có một chiếc G-Class đậu đó.

 

Cả khu chung cư đều biết xe này của ai, thèm thuồng vô cùng, nhưng không một ai dám động vào.

 

Trước thực lực tuyệt đối, có lòng trộm cũng không có gan.

 

Chu Thần ung dung lái G-Class ra ngoài, trên con đường nứt nẻ thỉnh thoảng gặp vài chiếc xe, nhưng đều là loại xe nhỏ bình thường dùng để đi lại.

 

Ngay cả những chiếc xe như vậy, cũng khiến đám người tị nạn phải cuốc bộ suốt quãng đường phải ghen tị đến đỏ mắt.

 

Còn chiếc xe như của Chu Thần, người tị nạn chỉ biết đứng nhìn mà than thở.

 

Dù có kiếm được xe, họ cũng chẳng kiếm đâu ra xăng, tất cả đều vô ích.

 

Đến chợ giao dịch, cổng có lính canh gác cầm súng.

 

Chu Thần định đi một vòng tìm chỗ khuất để thu xe vào không gian, chợt phát hiện người lính đứng gác có hơi quen.

 

Tiểu Bạch từ xa đã thấy chiếc G-Class đó, biển số thuộc nằm lòng.

 

Chu Thần lái thẳng đến trước mặt Tiểu Bạch, hạ cửa kính xuống trêu chọc: “Cậu là quân y mà, sao lại ra đứng gác thế này?”

 

Tiểu Bạch ngẩng cao đầu, vẻ mặt đầy tự hào: “Quân nhân là viên gạch, nơi nào cần thì nơi đó đặt!”

 

Chu Thần cười: “Vậy thì tốt quá, tôi vào trong dạo một vòng, cậu trông giúp tôi chiếc xe.”

 

Tiểu Bạch nhìn anh như thấy ma: “Có nhầm không vậy? Nhiệm vụ của tôi là giữ gìn trật tự chợ, chứ không phải bảo vệ xe cho anh.”

 

Chu Thần cười: “Nếu có người lấy trộm xe tôi, có tính là cậu thất trách không?”

 

Tiểu Bạch trợn mắt: “Không tính, tôi chỉ phụ trách trong chợ thôi, xe anh đậu ngoài chợ, mất thì đáng đời.”

 

Chu Thần trêu: “Đồng chí Tiểu Bạch, suy nghĩ của cậu không được rồi!”

 

“Bảo vệ tài sản riêng của người dân cũng là trách nhiệm của quân nhân, còn phân biệt trong hay ngoài chợ à?”

 

“Nhận thức của cậu để đâu rồi? Tôi khinh cậu!”

 

Tiểu Bạch: “…”

 

Tiểu Long bất lực vài giây, Chu Thần đã xuống xe đi mất.

 

“Ôi trời, họ Chu kia, anh có biết đậu xe không thế? Anh chặn kín cổng chợ rồi kìa, vô ý thức quá…”

 

Người lính đứng gác cùng lính kia tò mò hỏi: “Tiểu Bạch, người này là ai mà ngang ngược vậy?”

 

Tiểu Bạch lườm một cái: “Chu điên!”

 

Người lính đó sửng sốt: “Anh ta chính là Chu điên à? Chả trách ngang ngược vậy…”

 

Chợ giao dịch rất đơn sơ, quy mô còn chẳng bằng khu chợ đêm trước thảm họa.

 

Để phòng người dân bị say nắng, cả khu chợ được dựng lều, hai đầu cách nhau chưa đầy trăm mét.

 

Hai bên chợ đều là tiểu thương, người nào người nấy mặt mày lem luốc, vẻ mặt u sầu.

 

Người bày hàng lẫn người đến chợ đều là nam giới, gần như không thấy bóng dáng phụ nữ.

 

Xã hội quá loạn, phụ nữ ra ngoài ngay cả khả năng tự vệ cũng không có, nói gì đến việc bảo vệ vật tư trong tay.

 

Mà những vật tư này lại liên quan đến sự sống còn của cả gia đình, mất một món cũng không nổi!

 

Ở đây đủ loại sạp hàng, nhưng phần lớn đều vắng vẻ.

 

Có một sạp bị vây kín ba lớp trong ba lớp ngoài, từng người tị nạn liều mạng chen vào.

 

Chu Thần thấy tò mò, nhờ chiều cao vượt trội, anh rướn cổ nhìn vào.

 

Chủ sạp lại là Lão Tôn, mà trên sạp chỉ có một gói muối 100 gram.

 

Lão Tôn lúc này đang cầm một chiếc cân nhỏ nhất, bán muối theo từng gram.

 

“Đừng chen, đừng chen…”

 

“Hôm nay không mua được thì mai vẫn có, mai tôi vẫn đến đây bày sạp…”

 

Thấy đám người tị nạn suýt làm đổ sạp, gã trọc đầu tay cầm hai con dao bầu quát: “Đã bảo đừng chen mà, chen nữa là tụi tao thu sạp đấy!”

 

Chu Thần suýt không nhận ra Dương Tư Điềm, để tránh say nắng, cô đã cạo đầu trọc, mặc một chiếc áo ba lỗ, làn da trắng ngần giờ rám nắng thành màu đồng.

 

Người phụ nữ này cũng máu mặt thật, có cô đi cùng Lão Tôn què quặt bày sạp, cũng thấy an toàn hơn phần nào.

 

Trong cái nắng cực độ, muối chắc chắn là loại vật tư đắt giá bị tranh mua điên cuồng.

 

Nhịn vài bữa đói thì không chết, nhưng nếu phải đội trời nắng nóng gay gắt đi khắp nơi tìm vật tư, mà không kịp bổ sung muối và nước cho cơ thể, thì rất có thể sẽ chết ngay trên đường nào đó…

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi