Chương 45: Đường sống
Xung quanh xác chết nằm la liệt, có xác người, có xác tang thi, chất thành từng đống như những gò nhỏ. Những người còn sống đã kiệt sức nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, tìm cách mở một con đường máu. Còn lũ tang thi thì vẫn điên cuồng tấn công không biết mệt mỏi.
Ôn Ngọc Nhiêu nhìn cảnh tượng trước mắt, khóe mắt đỏ lên, thì thào: “Xem ra hôm nay thật sự phải chôn thân ở đây rồi.”
Đúng lúc này, Diệp Kiêu phóng ra mấy đạo hỏa trận bùng lên từ mặt đất. Cuối cùng cũng mở được một lối đi, anh ta lập tức hét lớn: “Mọi người mau chạy đi! Bên này đã thông rồi!”
Triệu Lực nghe vậy liền bế thốc Nhạc Sơn San, nhờ dị năng hệ phong mà phóng vút ra ngoài như gió.
Ôn Ngọc Nhiêu cũng không kịp suy nghĩ, kéo vai Hoắc Kế Hành định chạy về phía đó.
Diệp Kiêu lại phóng thêm một con hỏa long, khó nhọc hét lên: “Nhanh lên! Tôi sắp chịu hết nổi rồi!”
Thấy những người khác đều đã chạy ra ngoài, Ôn Ngọc Nhiêu kéo thân thể nặng nề của anh, không khỏi bước nhanh hơn.
Nhưng phía trước lại tụ tập không ít tang thi, chỉ đành giải quyết chúng rồi mới qua được. Khi cô dùng dị năng dọn sạch đám tang thi trước mặt, thì con tang thi cuối cùng cản đường vừa ngã xuống, cô liền thấy chỗ họ vừa mở ra đã bị lũ tang thi lấp kín lại.
Ôn Ngọc Nhiêu đỡ thân thể anh, bất lực đứng tại chỗ, tiếp tục tấn công lũ tang thi xung quanh.
Lúc này cô đã nghe không rõ những người bên ngoài đang nói gì.
Tang thi dày đặc bao vây hai người thành một vòng tròn, đang từ từ siết lại, mắt thấy vòng vây ngày càng thu hẹp.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Ôn Ngọc Nhiêu mang theo Hoắc Kế Hành tiến vào không gian.
Bên kia, mấy người mang đầy thương tích chạy được vài cây số rồi ngã vật xuống đất thở dốc.
“Đại ca và chị dâu đâu rồi?” Giang Lưu lo lắng nhìn mọi người.
Mọi người đều ý thức được có chuyện chẳng lành.
Hàn Lãnh và Giang Lưu lập tức đứng dậy định quay lại tìm họ.
“Tôi cũng đi!” Trần Khả Khả vội vàng đứng dậy đi theo.
Diệp Kiêu kéo họ lại, sốt ruột nói: “Bây giờ các cậu đi chính là đi tìm chết! Nếu trên đường chạy tán loạn, chắc chắn họ sẽ đến thành phố A. Nếu họ bị tang thi bao vây, đã lâu như vậy rồi, bây giờ các cậu quay lại cũng chẳng ích gì.”
Hàn Lãnh giãy khỏi tay anh ta, đỏ mắt gào lên: “Vậy cậu muốn tôi ngồi đây làm gì? Đó là đại ca mà chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ, là anh em vào sinh ra tử với nhau!”
Trần Khả Khả cũng kiên định nói: “Đúng vậy! Dọc đường nhờ có Ngọc Nhiêu và Hoắc đại ca chăm sóc, bất kể thế nào cũng không thể bỏ mặc họ được!”
Diệp Kiêu đầy bất lực, thở dài: “Tôi biết bây giờ các cậu rất tức giận, tôi cũng vậy. Nhưng chúng ta có thể giết ra được đây đã là may mắn lắm rồi.”
Rồi anh ta đổi giọng: “Chậm nhất là chiều mai, chúng ta sẽ cùng nhau quay lại tìm.”
Giang Lưu thấy anh ta nhất quyết ngăn cản, không chịu buông tay, liền căm phẫn nói: “Xin anh đừng nhúng tay vào chuyện của chúng tôi! Nếu không, đừng trách tôi không khách khí!”
Hứa Ngôn thấy tình hình không ổn, liền tiến lên hòa giải: “Mọi người đều là anh em, anh ấy cũng muốn tốt cho các cậu thôi, đừng như vậy! Ngày mai chúng ta cùng nhau đi tìm, biết đâu họ chỉ bị lạc thôi. Còn bây giờ các cậu quay lại chẳng phải là đi tìm chết sao?”
Trương Thiên Lâm lúc này cũng đứng dậy bước tới nói: “Đúng vậy! Trong số chúng ta, hai người họ có dị năng cao nhất, chắc sẽ không sao đâu!”
Mấy người thay phiên nhau khuyên can một hồi lâu, cuối cùng mới ngăn được họ lại.
Thực ra trong lòng họ đều hiểu, lần này e rằng hung đa cát thiểu.
Hàn Lãnh và Giang Lưu bất lực nằm vật xuống đất, lấy tay che mặt, nước mắt lặng lẽ chảy dài.
Trần Khả Khả dựa vào người Diệp Kiêu khóc thút thít. Diệp Kiêu khóe mắt đỏ hoe, trong lòng cũng nghẹn ngào không thôi, nhưng vẫn cố nén giọng an ủi mọi người.
