Chương 58: Xưởng may
Mặt trời còn chưa lên, bầu trời đã rạng sáng. Mọi người tiếp tục tiến về khu phố may mặc. Đường đi đã bị chặn kín bởi những chiếc xe hỏng và những tòa nhà sụp đổ, không còn cách nào khác, họ đành phải đi bộ.
Đến khu vực này, họ nhận ra xung quanh toàn là các xưởng may, nối tiếp nhau không đếm xuể. Mọi người chia nhau hành động.
Hoắc Kế Hành và Ôn Ngọc Nhiêu đến xưởng may lớn nhất đầu tiên. Vì hệ thống điện đã bị tê liệt hoàn toàn, bên trong tối om không rõ. Thỉnh thoảng lại có tiếng “hầm hầm” vọng ra. Hai người vừa đi vừa cảnh giác, cuối cùng cũng đến được nhà kho.
Hàng chục con zombie nữ mặc đồng phục công nhân lao tới, đều là loại zombie cấp thấp nhất. Hoắc Kế Hành nhanh như chớp, một lưới điện bao trùm tất cả zombie. Điện kêu “xèo xèo”, chúng hóa thành tro bụi.
“Nhiêu Nhiêu, thu hết máy móc vào đi.” Hoắc Kế Hành nhìn đám máy móc trước mắt, nói xong liền tiếp tục đi lên phía trước thăm dò.
Phía trước là một cánh cửa sắt lớn, hoen gỉ và bị khóa. Ôn Ngọc Nhiêu bước lên nói: “Để em lo.” Chỉ thấy ngón tay cô chạm vào ổ khóa, ngưng tụ dị năng, một chiếc chìa khóa băng liền mở cánh cửa nặng nề này.
Trước mắt là quần áo các mùa chất thành đống như núi, nằm ngổn ngang, phủ một lớp bụi dày, trông bừa bộn vô cùng. Có vẻ đều là hàng tồn kho của hai năm trước. Lúc này không phải lúc kén chọn mới hay cũ. Ôn Ngọc Nhiêu vung tay một cái, tất cả đều vào trong không gian.
Nhìn xưởng trống rỗng, hai người hài lòng rời đi để hội hợp với những người khác.
Lúc này, Hàn Lãnh và Giang Lưu rõ ràng đang gặp khó khăn. Cả hai mệt đến mức thở hồng hộc, chống lại một đám zombie, mà có vẻ đều là zombie cấp hai, cấp ba, số lượng đông, rất khó đối phó. Hai người vất vả chạy loạn để tránh né sự tấn công.
Hàn Lãnh hóa vàng toàn thân che chắn phía trước, Giang Lưu ở phía sau phát ra mấy cây thổ thích tiêu diệt một nhóm zombie nhỏ. Rồi đổi lại, Giang Lưu dựng tường đất phía trước, Hàn Lãnh phát ra mấy mũi kim vàng tấn công zombie.
Đến khi hai người kia chạy tới, vừa hay nhìn thấy toàn bộ quá trình. Mặc dù zombie đã bị tiêu diệt sạch, nhưng cả hai đều vô cùng chật vật.
Hàn Lãnh ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển: “Chị dâu, về chị phải làm nhiều món ngon cho em bồi bổ mới được!”
Giang Lưu không nói được lời nào, nằm thẳng xuống đất nghỉ ngơi.
Nhìn thấy zombie trong kho đã bị dọn sạch, Ôn Ngọc Nhiêu cũng không che giấu nữa, trước mặt hai người thu máy móc vào.
Hàn Lãnh “bật” dậy, kinh ngạc há hốc mồm, chỉ tay nói: “Chị dâu, chị là song hệ à?”
Ôn Ngọc Nhiêu mỉm cười bí ẩn, quay đầu lại nói: “Không gian này không phải không gian kia!”
Giang Lưu mặt đầy vẻ ngưỡng mộ, nói: “Chị dâu, chị giỏi thật đấy! Em còn lần đầu thấy dị năng giả song hệ đấy!”
“A Lãnh, lại đây mở khóa này ra!” Hoắc Kế Hành đi tới cửa kho, nói.
“Két” một tiếng, cánh cửa được đẩy ra. Một mũi thổ thích bắn tới. Hoắc Kế Hành vội đẩy Hàn Lãnh sang một bên, một tia sấm sét hóa giải mũi thổ thích của đối phương, tiếp đó lại một tia sấm sét nữa giết chết zombie.
Hàn Lãnh bị đẩy ngã xuống đất, ôm mông, mặt méo xệch, nghiến răng rên rỉ: “Ưm ~~”
Giang Lưu thấy vậy vội kéo anh ta dậy, cười hỏi: “Mông còn ổn không?”
“Tao cảm giác chắc nó nở hoa rồi, mày nhìn xem!” Hàn Lãnh nói rồi cong mông về phía Giang Lưu, làm ra vẻ thật sự muốn đối phương kiểm tra.
“Cút!” Giang Lưu nói rồi buông tay, Hàn Lãnh lại ngã phịch xuống đất.
“Giang Lưu chết tiệt, mày xong đời rồi!” Hàn Lãnh tức giận bò dậy, chuẩn bị đánh nhau.
“Thôi, đừng ồn ào nữa, mau vào đi!” Hoắc Kế Hành lạnh lùng lên tiếng, hai người không dám đùa giỡn nữa, tranh nhau đi vào.
