Chương 69: Bị trêu chọc (2)
Ôn Ngọc Nhiêu điều hòa hơi thở gấp gáp, hỏi: “Mọi người đâu rồi?”
“Bọn họ vừa ra ngoài căn cứ, đêm qua tuyết rơi dày một lớp, đang dọn đường.”
Ôn Ngọc Nhiêu trực tiếp vươn tay ôm lấy cánh tay Hoắc Kế Hành, nói: “Vậy anh dẫn em đi xem.”
Vừa ra khỏi cửa biệt thự, tuyết lớn còn cao hơn cả bắp chân, hai người giẫm lên chỗ người ta đã đi để khó khăn tiến ra bên ngoài.
Tất cả mọi người đều đang hăng hái dọn tuyết, khi nhìn thấy Hoắc Kế Hành và Ôn Ngọc Nhiêu thì mỉm cười chào hỏi: “Cảm ơn hai người!”
Một hai câu thì bản thân cũng không để ý, nhưng nhiều người như vậy ai cũng chào thì cảm thấy có chút kỳ lạ!
Ôn Ngọc Nhiêu nhìn thấy trận thế lớn như vậy, không khỏi luống cuống. Cô một mặt khó hiểu nhìn Hoắc Kế Hành, nói: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Còn không phải do vật tư chúng ta mang về hôm qua sao, đã cứu những người này, người này truyền người kia, tất cả mọi người đều biết là công lao to lớn của chúng ta.”
Ôn Ngọc Nhiêu gật đầu rồi nhỏ giọng nói: “Xấu hổ quá đi mất, nhiều người nhìn mình như vậy!”
Mặc dù trước đây đi đến đâu cũng đều đón nhận ánh mắt của một đám đông, nhưng những ánh mắt đó không phải đố kỵ thì là muốn chiếm hữu, mình cũng có thể thẳng thừng đáp trả! Lần này nhiều người dùng ánh mắt chân thành nhìn mình như vậy, cảm giác giống như mình là người vĩ đại lắm, thấy có chút không tự nhiên.
Cô mỉm cười chào hỏi mọi người rồi vội vàng muốn chạy trốn, sau đó trực tiếp bước những bước nhỏ chạy mất.
Hoắc Kế Hành ở phía sau nhìn dáng chạy vụng về của Ôn Ngọc Nhiêu, cười đến mức run cả người, nghĩ: “Từ khi hiểu rõ hơn, phát hiện Nhiêu Nhiêu càng ngày càng đáng yêu.”
Đến bên ngoài, Ôn Ngọc Nhiêu đã mệt đến mức cong lưng, chống tay lên đầu gối thở hổn hển. Trần Khả Khả và Nhạc Sơn San đi đến trước mặt cô, nói: “Tuyết dày quá, một lúc không dọn xong được đâu, chúng ta vào phòng bên cạnh nghỉ một chút. Bọn họ đều ở đó.”
Vừa vào phòng, Hàn Lãnh đã thấy Hoắc Kế Hành dìu Ôn Ngọc Nhiêu ngồi xuống. Anh ta lại cười đểu nói: “Cũng không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, nhìn xem chị dâu bị thương đến mức không xuống giường được kìa.” Nói xong còn lắc đầu vẻ tiếc nuối.
Ôn Ngọc Nhiêu nghe vậy lập tức nhìn Hoắc Kế Hành với vẻ đáng thương, muốn anh cứu mình.
Hoắc Kế Hành nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Ôn Ngọc Nhiêu, ngừng nụ cười. Anh quay đầu nhìn Hàn Lãnh với ánh mắt cảnh cáo, khiến Hàn Lãnh sợ hãi ngậm chặt miệng.
Ôn Ngọc Nhiêu hài lòng mỉm cười, nói: “Cuối cùng cũng yên tĩnh!”
“Thiếu chủ! Phía trước xuất hiện một đám đen kịt, không biết là người hay là tang thi!” Một người đàn ông mặc quân phục đứng ở cửa báo cáo.
Mấy người lập tức thu lại vẻ mặt đùa cợt, chạy thẳng lên tường thành.
Hoắc Kế Hành nhận lấy ống nhòm, liền nhìn thấy ở hướng đông bắc một đám lớn vật thể không rõ đang chậm rãi đi về phía này.
Đối mặt với nghi vấn của mọi người rốt cuộc là người hay tang thi, Hoắc Kế Hành hiện tại cũng không thể trả lời, chỉ có thể lắc đầu.
Ôn Ngọc Nhiêu nhớ lại trong sách viết, thành phố A sau khi trải qua trận tuyết lớn như lông ngỗng này, những người bên ngoài trực tiếp không chịu nổi, bắt đầu đốt phá cướp bóc, dẫn đến thương vong vô số, mùi máu tươi thu hút ba mươi vạn tang thi đến tấn công thành.
Ôn Ngọc Nhiêu không khỏi toàn thân toát mồ hôi lạnh, nghĩ thầm hôm qua nhiều vật tư như vậy hẳn là sẽ không xảy ra chuyện đó, nhưng tại sao vẫn có tang thi tấn công thành, chẳng lẽ làm sao cũng không qua được cái ngưỡng này sao.
Nghĩ thông suốt rồi, Ôn Ngọc Nhiêu trực tiếp lớn tiếng hô: “Mọi người nhanh chuẩn bị đi, đợt tang thi đến rồi!”
