Chương 82: Không gian hấp thu thi thể
Hai người đến hố xác sống, phát hiện xung quanh toàn là tay chân đứt lìa. May mà đang là mùa đông, mùi hôi chưa đến mức quá nồng, nhưng cũng chẳng dễ chịu gì. Ôn Ngọc Nhiêu nôn ngay tại chỗ, còn Hoắc Kế Hành tuy không thảm đến vậy, nhưng cũng phải nhíu mày chịu đựng cơn buồn nôn.
Ôn Ngọc Nhiêu không dám chậm trễ, bịt mũi miệng, thu hết tất cả vào không gian. Nôn xong, cô mệt lử, người mềm nhũn dựa vào lòng anh, để anh bế ra ngoài.
Nhưng ngay khi quay người đi ra, những cành cây đột nhiên phá vỡ lớp băng, quẫy loạn lên. Hoắc Kế Hành thấy tình hình không ổn, liên tục phóng lôi điện chém đường phía trước. Ngay khi suýt bị cành cây kéo vào sâu bên trong, bên ngoài vang lên mấy tiếng xé gió, vài lưỡi dao gió chém đứt hết mọi cành cây xung quanh. Hoắc Kế Hành nhân cơ hội lao ra ngoài.
Ôn Ngọc Nhiêu vỗ ngực thở phào: “Còn tưởng mình sẽ chết ở đó chứ! Hai người ra tay đúng lúc thật đấy.” Rồi ra hiệu cho Hoắc Kế Hành đặt mình xuống, nhưng anh chẳng thèm để ý, cứ thế bế cô lên xe, đặt vào ghế, nói: “Tiếp theo cứ để bọn anh lo, em nghỉ ngơi cho khỏe đi!” Không cho cô cơ hội từ chối, anh đặt cô nằm xuống, đắp chăn rồi đóng cửa lại. Một mạch liền mạch.
Ôn Ngọc Nhiêu bất đắc dĩ cười cười, đành nằm yên. Đầu óc vì nôn mửa mà choáng váng, nghỉ ngơi một chút cũng tốt.
Bên ngoài, Lâm Phong lên tiếng: “Đúng như cậu đoán, mất nguồn dinh dưỡng, chúng khôi phục rất chậm. Chỉ cần chúng ta tấn công liên tục, nhất định có thể giải quyết được chúng.”
Ôn Ngọc Nhiêu lại nghĩ đến đống thi thể trong không gian, đau đầu vô cùng: “Không gian đẹp như vậy mà lại có thứ kinh tởm thế này. Máu xác sống thấm xuống đất, không biết có làm ô nhiễm đất đai, sông ngòi gì không nữa.” Nhưng trước mặt nhiều người thế này, cũng chẳng tiện vào xem. Nghĩ đến đây, Ôn Ngọc Nhiêu đưa cánh tay bất lực gác lên trán, thở dài một tiếng.
Còn bên ngoài, lúc này tất cả mọi người đều bắt đầu sử dụng dị năng. Đặc biệt là dị năng hệ hỏa, ngọn lửa bốc lên cao ngút trời, đến cả Ôn Ngọc Nhiêu trong xe cũng cảm thấy nóng rực. Cô bỏ chăn ra, ngồi dậy, nhìn thấy lửa lan rộng hơn chục mét, mặt đất chi chít những hố sâu hoắm. Cô nghĩ chỗ thực vật trải dài hơn chục cây số này, may ra ngày mai là xử lý xong.
Hoắc Kế Hành đến bên xe, mở cửa, hỏi: “Đỡ hơn chưa?”
“Không sao, đỡ hơn nhiều rồi!” Ôn Ngọc Nhiêu nói với giọng yếu ớt.
Anh nhận ra sự mệt mỏi của cô, liền lên ghế lái: “Anh đưa em đến chỗ không người, chúng ta vào không gian xem thử.” Vừa nói xong, anh dặn dò Giang Lưu: “Mọi người cứ dọn dẹp ở đây, anh đưa chị dâu đến chỗ kia một lát, không cho bất kỳ ai lại gần!”
Nói rồi đạp ga phóng đi.
Thấy xung quanh quả thực không có chỗ nào khuất, hai người đành vào không gian ngay trong xe. Vừa bước vào, họ tìm khắp nơi mà chẳng thấy thi thể xác sống đâu, chỉ thấy trên bãi cỏ có thêm một đống vải vụn và tinh thạch, còn xương cốt thì chẳng thấy một mẩu nào!
Ôn Ngọc Nhiêu đành phải kiểm tra quanh đống vải. Hoắc Kế Hành phát hiện ra đám rau mới trồng tối qua mà chỉ sau một đêm đã lớn nhanh đến vậy, vội vàng chỉ tay: “Nhiêu Nhiêu, em nhìn đằng kia kìa!”
Ôn Ngọc Nhiêu ngẩng đầu lên, phát hiện rau trong vườn to gấp đôi bình thường, mà còn chín hết cả rồi! Táo trên cây to bằng cái đĩa, chín mọng, còn nho thì quả nào quả nấy to hơn cả quả bóng bàn, các loại trái cây khác cũng đều to lớn khác thường.
“Chẳng lẽ không gian của em cũng dùng xác sống làm phân bón sao?” Ôn Ngọc Nhiêu bước tới hái một quả táo, tò mò nói.
“Ừ, đám rau này tối qua anh mới trồng, hạt giống do chính tay anh chọn, không thể sai được!” Hoắc Kế Hành vừa nói vừa sờ chiếc lá rau to như cái quạt.
