Chương 90: Phóng nhanh
Thật ra ngay khi cô vừa lại gần, Giang Lưu đã nhận ra. Tuy không ngẩng đầu nhưng anh vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của cô nhìn chằm chằm vào đồ ăn.
Anh còn đang nghĩ cô bé này chắc sẽ lợi dụng việc quen biết mình để lại bắt chuyện, rồi tiện thể xin chút đồ ăn, dù sao điều đó cũng hợp với tính cách vô lại của cô. Anh đã nghĩ sẵn cách từ chối và nhân tiện dạy cho cô một bài học về chuyện vừa nãy, vậy mà cô lại đi thẳng, thú vị đấy. Anh bật cười một tiếng.
Hàn Lãnh thấy anh cười liền lập tức huých vai anh, hỏi: “Sao thế? Tự nhiên cười gì? Động xuân à!”
Không thể phủ nhận, Hàn Lãnh đúng là đã nói trúng tim đen.
Lúc này, những người khác nghe vậy liền bắt đầu tò mò. Ôn Ngọc Nhiêu đặt đũa xuống, phân tích nghiêm túc: “Bình thường anh ít nói, cũng không hay cười, hôm nay tự nhiên cười một cách kỳ lạ, không bình thường chút nào!”
Giang Lưu bất lực nhìn đám người này, bất đắc dĩ nói: “Tự nhiên được nhiều tinh thạch như vậy, tôi không được vui sao? Mà tôi còn giết được một con thực vật ngũ giai nữa!” Nói đến đây, giọng anh cụp xuống: “Mặc dù là lúc nó bị trọng thương!”
Hàn Lãnh mặt đầy vẻ không tin, giọng nghi ngờ: “Trước đây trong đợt tang thi triều, giết được tang thi vương cũng không thấy anh cười đẹp như vậy! Chỉ là tinh thạch ngũ giai thôi mà đã vui đến thế rồi!”
Giang Lưu thấy nếu hỏi tiếp chắc đến cả quần lót cũng bị hỏi ra, đành nói: “Tôi ăn no rồi, đi trước đây!” Rồi anh nhanh chân chạy khỏi chốn thị phi.
Những người khác thấy anh bỏ chạy lại càng chứng tỏ có chuyện. Ai nấy đều cười khẽ, bàn tán.
Còn Hoắc Kế Hành nhìn anh bạn của mình như vậy cũng không khỏi bật cười, nghĩ thầm: “Sao anh em của mình đối mặt với chuyện tình cảm lại đứa nào đứa nấy đều không thông suốt vậy nhỉ!” Rồi anh thở dài một hơi.
Tất cả mọi người bắt đầu lên đường. Từng chiếc xe lao vun vút trên đường cao tốc trước mắt.
Còn họ thì rơi lại phía sau cùng. Diệp Kiêu ném lại một câu: “Cậu đúng là chậm thật!” rồi phóng vụt đi mất.
Hàn Lãnh tức đến nghiến răng, nhưng rồi lại nở một nụ cười tà: “Cho các người biết tay!” Nói xong, anh đạp ga hết cỡ.
Ôn Ngọc Nhiêu cảm giác như tim mình sắp bay ra ngoài, giống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, cả quá trình lên bổng xuống trầm! Mồ hôi lạnh túa ra, không biết từ lúc nào những ngón tay cô đã bấu chặt vào thịt Hoắc Kế Hành.
Hoắc Kế Hành cảm thấy cánh tay đau nhói, cúi đầu nhìn, cô gái bên cạnh đã sợ đến mặt trắng bệch, nhưng vẫn cắn chặt môi dưới, không biết là vì sợ đến mức không dám lên tiếng hay là đang cố nén.
Hoắc Kế Hành tất nhiên tin tưởng tay lái của Hàn Lãnh, nhưng thấy người phụ nữ của mình sợ đến mức này, anh không khỏi lạnh lùng quát một tiếng: “Chậm lại!”
Hàn Lãnh đang toàn tâm toàn ý phóng xe, chỉ nghĩ đến việc đuổi kịp Diệp Kiêu, làm sao nghe thấy tiếng anh nói.
Trong chớp mắt, anh đã bỏ xa tất cả các xe phía sau. Khi vượt qua Diệp Kiêu, vẻ mặt anh đầy vẻ đắc ý, ánh mắt sáng rực, kích thích đến mức hormone bùng nổ, đắc thắng đáp lại: “Cậu đúng là chậm thật! Không biết nói một người đàn ông chậm là một sự sỉ nhục sao!” Nói xong, anh nhướng mày, kiêu hãnh như một con công, vênh vang phóng đi.
Ôn Ngọc Nhiêu nghe hai người so sánh với nhau về chữ “chậm”, đầu óc có chút mơ hồ. Còn Hoắc Kế Hành vừa nghe liền hiểu anh ta có ý gì, lông mày nhíu lại thành mấy đường đen, mắt nhìn chằm chằm anh ta như một con sói hung dữ, nói từng chữ một: “Chậm~lại~” với khí thế như thể nếu anh không nghe lời thì sẽ giết chết.
Hàn Lãnh lập tức mềm nhũn, nhìn thấy Diệp Kiêu lại đắc ý vượt qua mình, bất lực nhếch mép, trợn mắt một cái rồi không tình nguyện giảm tốc độ, giận dỗi đánh lái gắt một cái.
Hoắc Kế Hành theo phản xạ ôm chặt lấy Ôn Ngọc Nhiêu, còn bản thân anh thì không kịp phòng bị, lưng đập vào cửa xe. May là hôm nay mặc áo dày, nên cũng không đau lắm.
Nhưng Hàn Lãnh vẫn không tránh khỏi việc bị ánh mắt sắc như dao của anh nhìn xuyên suốt cả quãng đường…
