Chương 27: Lý Ngọc!
Cố Tiêu Tiêu bắt được một con thỏ rồi thì đi hái những thứ khác, cho dù còn thỏ thì cô cũng không có lồng nữa.
“Mẹ, con hỏi mẹ, nếu người nhà mình có ai thuê sát thủ, thì khả năng cao nhất là ai?”
Cố Tiêu Tiêu nghĩ trước nghĩ sau vẫn không hiểu rốt cuộc là ai, dứt khoát đến hỏi thẳng Quý Tô, dù sao Quý Tô chắc chắn hiểu người nhà này hơn.
Quý Tô nghe câu hỏi của cô thì khựng lại một chút. Nhìn dáng vẻ Tiêu Tiêu thế này, chắc là bị người ta ghi hận rồi.
“Con thấy ai là người có khả năng nhất?”
Quý Tô không ngẩng đầu, hỏi ngược lại. Không đợi cô trả lời đã nói tiếp: “Nhà bác hai con vừa mới đi, con thấy ai đáng nghi nhất? Nhà bác hai con ở trong thành, nhà bác dâu còn có một cửa hàng bách hóa.
Trong tay có chút tiền! Thuê người thì cũng không thành vấn đề.”
Cố Tiêu Tiêu chỉ cảm thấy đầu óc bỗng nhiên thông suốt, như vừa bừng tỉnh, sao cô lại không nghĩ tới điểm này chứ?
Đúng vậy! Lý Ngọc là người thành phố, trong tay có tiền. Nhưng cô ta chỉ mới đáp trả vài câu vào hôm họ vừa về thôi, vậy mà lại không tiếc thuê người đến giết cô!
Người đàn bà này quá độc ác!
Cố Tiêu Tiêu suy nghĩ rất lâu, mạch suy nghĩ cứ quanh quẩn trong đầu như một cuộn chỉ rối không gỡ ra được.
Đã vậy thì đừng trách cô!
Hạ quyết tâm, Cố Tiêu Tiêu cũng có đối sách trong lòng. Nhưng Quý Tô cũng khá lợi hại, chỉ một chút đã đoán ra là ai.
Nhưng cô rất tò mò, tại sao Quý Tô không nghi ngờ Thạch lão thái thái?
“Có phải con đang nghĩ, tại sao mẹ không nghi ngờ bà nội con không?” Quý Tô nhìn ra nghi hoặc trong lòng cô, chủ động giải đáp.
Cố Tiêu Tiêu vội vàng gật đầu, Quý Tô đúng là người hiểu lòng cô nhất!
Bà cười nhẹ một tiếng: “Rất đơn giản, khuyết điểm lớn nhất của bà nội con là dễ bị người ta xúi giục. Bà ấy tuy nhẫn tâm tuyệt tình, nhưng tuyệt đối sẽ không vì bị đáp trả vài câu mà làm chuyện giết người.”
Sau đó bà lại khổ tâm nói: “Tiêu Tiêu à! Con còn nhỏ, không hiểu những chuyện đối nhân xử thế này, sau này nói chuyện nhất định phải nhớ thu liễm một chút, như vậy mới tránh được rắc rối không cần thiết.”
“Vâng, con biết rồi, mẹ.”
Cố Tiêu Tiêu gật đầu, Quý Tô thật sự là vì tốt cho cô, cô không cần phản bác.
Thời gian nhanh chóng đến khoảng năm giờ chiều, Quý Tô cuối cùng cũng tìm được một cây mướp đắng nhiễm phóng xạ trung bình.
Quả mướp đắng đó dài khoảng nửa mét, nặng chừng mười cân, mấy người họ ăn là đủ.
Cố Tiêu Tiêu bên này đi càng lúc càng xa, sau khi rời khỏi tầm mắt mọi người thì đến dưới cây hoa tiêu kia.
Hoa tiêu đã bị cô hái sạch sẽ, con dốc phía dưới sâu không thấy đáy, kéo dài mãi.
Nhìn quanh không có ai, cô cẩn thận thả Trương lão tam từ trong không gian ra.
Trương lão tam trong không gian của cô vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc vừa chết hôm qua, cô đá một cái đẩy thi thể xuống.
Thi thể như quả bóng lăn lông lốc xuống dưới, cùng với cái đầu trong tay cũng bị ném xuống.
Đến khi không còn nhìn thấy thi thể nữa, cô mới yên tâm rời đi. Máu còn sót trên tay có chút mùi tanh xộc vào mũi, cô ghét bỏ tìm một con mương rửa sạch tay.
Tìm được Quý Tô thì trời đã nhá nhem tối, cô theo đại đội bước lên đường về nhà.
“Nguyệt Nguyệt gần đây sao thế? Sao không tìm được chút gì cả?”
Cố Đại Quân ngồi trên ghế, hai tay chống lên đùi, chân dang rộng, mặt mày đầy vẻ không vui.
Cố Nguyệt Nguyệt ấm ức, cô biết làm sao được? Trước kia những thứ đó đều tự nhiên xuất hiện trước mắt cô.
“Ba, trước đây chỉ là may mắn thôi, nhưng chuyện này ai nói chắc được chứ!”
“Được rồi được rồi, hai người bớt nói vài câu đi! Không tìm được thì sáng mai đi tiếp là được!”
Trần Vân hòa giải cho hai cha con, nhưng Cố Đại Quân lại hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi không thèm để ý đến họ.
Cố Nguyệt Nguyệt cũng tức không nhẹ, không muốn để ý đến ông ta, Trần Vân vỗ lưng cô an ủi.
Gia đình Cố Tiêu Tiêu đúng lúc này trở về, nghe được những lời này, khóe miệng cô khẽ nhếch lên khó nhận ra.
Vở kịch hay sắp bắt đầu rồi!
“Em dâu, về rồi à! Tìm được gì ăn không?”
Từ sau khi nhà Quý Tô cắt đứt quan hệ với Thạch lão thái thái, hai nhà không còn nói chuyện với nhau nữa.
Trần Vân bây giờ chủ động mở miệng, thật sự khiến người ta buồn nôn.
Quý Tô không đáp lời, Trần Vân cười gượng hai tiếng. Cố Tiêu Tiêu kéo Quý Tô đi luôn, Cố Nguyệt Nguyệt nhìn không quen dáng vẻ đó, nhíu mày nói: “Mẹ, mẹ xem cô ta!”
Buổi sáng không hái được gì, nên nhà Cố Đại Quân và Thạch lão thái thái cũng không ăn gì, mấy người đều lén lút trốn trong phòng ăn riêng.
Bên Quý Tô trước tiên rửa sạch mướp đắng, sau đó moi sạch ruột, rồi cắt thành khúc nấu thành cháo đặc.
Cố Tiêu Tiêu lại một lần nữa nhìn thấy cháo đặc, cả khuôn mặt xụ xuống.
Vẻ mặt oán trách nói: “Mẹ, mẹ xem con có giống cháo đặc không?”
Khiến Quý Tô và Cố Tiêu Thanh, Cố Tiêu Vân cười vang, Quý Tô dùng ngón tay chọc vào trán cô: “Nói gì thế! Đồ ngốc.”
Mấy người ăn xong thì về phòng nghỉ ngơi, Cố Tiêu Tiêu nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được.
Cô trừ tiền mua nhà ra còn 120 nghìn, ngày mai cô sẽ vào thành hỏi thăm chuyện xây nhà, cô phải nhanh chóng cắt đứt quan hệ với gia đình này, nếu không ăn được món gì ngon cũng phải giấu giấu giếm giếm.
.........
Sáng sớm Cố Tiêu Tiêu đã dậy, chào Quý Tô xong thì vào thành. Tiện thể trên đường trang điểm, bán luôn con thỏ đó.
Quý Tô như thường lệ dẫn Cố Tiêu Thanh, Cố Tiêu Vân đi hái, bây giờ không còn Trương lão tam bà cũng có thể đến những nơi có vật tư phong phú hơn.
Chỉ là cái tên Lục Sầm kia, cứ đi theo bà hái.
Đúng vậy, cái chàng trai kỳ lạ luôn đi theo Cố Tiêu Tiêu, đã nói cho Quý Tô biết tên anh ta.
Còn tại sao anh ta gầy như vậy, hóa ra cũng là vì mắc bệnh phóng xạ, chẳng trách gầy trơ xương, cũng là một đứa trẻ đáng thương.
“Dì Tô, Tiêu Tiêu lại không đi hái ạ?” Trong mắt Lục Sầm lóe lên một tia thất vọng mà chính anh cũng không nhận ra, anh không ngờ hôm nay Cố Tiêu Tiêu lại không đi hái.
“Haiz, cháu không cần để ý nó, Tiêu Tiêu lớn rồi có việc của mình.”
Quý Tô xua tay, không để tâm, chỉ cần Tiêu Tiêu bình an, khỏe mạnh vui vẻ, cô ấy muốn làm gì Quý Tô cũng không hỏi nhiều.
Nghĩ đến đây, bà lại hỏi: “Tiểu Sầm à, hôm nay có hái được gì ăn không?”
Lục Sầm lắc đầu, thở dài thất vọng: “Haiz, thức ăn nhiễm phóng xạ trung bình căn bản không chống lại được phóng xạ cao trong cơ thể cháu, bây giờ nó càng ngày càng nghiêm trọng.”
“Đừng nản, từ từ rồi sẽ tìm được.”
Lục Sầm gật đầu, trước kia anh luôn cho rằng mình rất lợi hại, với thân phận và thực lực đó ở trung tâm căn cứ hô mưa gọi gió, muốn gì mà không có?
Bây giờ lại bị căn bệnh phóng xạ nhỏ bé này vây khốn ở vòng ngoài cùng của khu an toàn, mà hy vọng duy nhất chỉ có thể gửi gắm vào Cố Tiêu Tiêu.......
Lần đầu tiên cảm thấy thất bại như vậy, nếu để bạn bè ngày trước biết, chắc chắn sẽ cười rụng răng.
“Mẹ kiếp, vừa nãy còn thấy nó đi vào mà! Sao chớp mắt đã không thấy rồi?”
