Chương 46: Tinh thần thể ‘phản bội’
Nghe cô nói, tất cả đều im lặng.
Thế giới này đúng là ảo diệu, một Guide chẳng có sức chiến đấu lại nói, giao chiến đấu tiếp theo cho cô?
Đám Sentinel cấp cao xung quanh mặt mày cổ quái.
Cảm giác đó chẳng biết diễn tả thế nào.
Tạ Đồ cúi đầu nhìn cô, “Được.”
Đoạn Tích chặn bên phải, cạnh là Thỏ, vừa đánh chết mấy con dị chủng lao tới vừa lẩm bẩm với Thỏ: “Ra ngoài tao nhất định phải kể với mọi người, đội trưởng trong khu ô nhiễm ăn bám gái.”
Thỏ bực mình: “Ăn bám gái là dùng thế đấy à? Đồ mù chữ!”
Vân Chiêu đành phải nhắc họ: “Lá chắn sắp vỡ rồi.”
*
Đằng xa.
Lá chắn phía nam đột nhiên vỡ tan, màn đêm đen kịt tràn tới.
Vừa từ hầm vàng ngân hàng ra, nhờ hai tinh thần thể hợp tác, lao lên xe bọc thép, Tống Lương chẳng hề hay biết.
Thành phố rộng ba nghìn km vuông, nhìn ra xa, toàn là dị chủng đen kịt.
Khoảng cách quá xa, trong điều kiện nồng độ vật chất tối vượt quá 80%, ở đầu thành phố bên kia, dù là đội trưởng cũng không thể cảm nhận được xa đến thế.
Sentinel mạnh đến mấy cũng là người, đâu phải thần.
Cho đến khi…
Ánh huỳnh quang xanh lục lan ra tứ phía với tốc độ cực kỳ khủng khiếp.
Những sợi tinh thần lực tầng tầng lớp lớp tiến lên, nhanh chóng chiếm trọn ga phía nam, bắt đầu điên cuồng nuốt chửng vật chất tối xung quanh.
Ngay lúc đó.
Một sinh vật khổng lồ phát sáng rực rỡ bay vút lên không, đôi cánh khổng lồ xòe ra, chiếu sáng bầu trời đen tối phía nam thành phố.
Ánh sáng lờ mờ trên trời tỏa ra hơi thở tinh thần lực mạnh mẽ.
Hai tinh thần thể đang chắn quanh xe bọc thép là những kẻ đầu tiên cảm nhận được, theo bản năng ngẩng đầu lên, muốn đuổi theo ánh huỳnh quang nơi xa.
【Nó nói, nó không muốn đi theo anh nữa, anh không bằng cô ấy bên kia.】
Tống Lương nhận ra đó là sợi tinh thần lực của Guide Vân, lòng kích động, vội khởi động xe: “Đó là đồng đội của tôi, bảo nó đừng vội phản bội.”
Bạch Hy thú xòe cánh chắn một bên xe, đuôi quất ra, dị chủng chạm phải đều hóa thành một vũng chất lỏng.
Vật chất tối dính vào đuôi nó, từ từ ngấm vào cơ thể.
【Nó nói được, anh từ từ lái xe, nó qua đó tìm đồng đội cho anh trước.】
Cỗ máy truyền tin vô tình sư tử vừa truyền ý thức cho bản thể, thì thấy Bạch Hy thú đã ‘phản bội’, xòe cánh bay về phía nam.
Một bên xe bọc thép thiếu mất tinh thần thể mạnh mẽ, lập tức vô số dị chủng gào thét tràn lên.
Tống Lương chửi thầm một tiếng, “Mẹ kiếp!”
Anh vội vàng mở thiết bị bắn tự động trên xe, kết hợp cầm súng lên bắn xả.
*
Tạ Đồ bế Vân Chiêu, phía sau là ba đồng đội, mấy người nhanh chóng di chuyển ra ngoài ga.
Họ né qua bức tường đen hình thành ngay sau lưng, ra đến đường phố bên ngoài.
Huỳnh quang bay múa, rào rào rơi xuống, dị chủng dày đặc trên đường đều lộ ra vẻ mặt mơ hồ, biến thành bia sống đứng im.
Hỏa Phượng phối hợp lao xuống, một con phố dễ dàng dọn sạch hơn nửa.
Đám dị chủng còn sót lại xung quanh đứng im không nhúc nhích.
Một cảnh tượng rất quái dị.
Năm người đi bình thản trong thành phố đầy quái vật, chỗ họ đi qua, mặt đất lồi lõm, cảnh tượng đổ nát.
Hỏa Phượng lại bay lên không, vòng quanh Thanh Loan như thể lấy lòng.
“Đậu má, ngoài đậu má ra tôi còn biết nói gì?”
Đào Hạo Hạo không nhịn được lấy dao chọc vào một con dị chủng đứng im: “Đây có phải là cái gọi là nằm thắng không?”
Tạ Đồ cúi đầu hỏi người trong lòng: “Cầm cự được bao lâu?”
Tấn công cộng hưởng cảm xúc, tiêu hao là tinh thần lực của Guide.
Vân Chiêu cảm nhận trạng thái của con chim xanh lớn: “Chắc cầm cự được đến lúc chúng ta tới lá chắn tiếp theo.”
Tạ Đồ một tay bế cô, một tay xách đao Đường, ánh mắt thâm thúy nhìn cô.
Nhẹ nhàng như vậy, có phải cô đã phát hiện ra điều gì không?
Tạ Đồ bỗng ngẩng đầu, nhìn về bầu trời đen tối xa xa, một vòng tròn ánh sáng xanh nhạt mơ hồ hiện ra, càng lúc càng gần họ.
Đồng đội cũng phát hiện ra.
“Đó không phải tinh thần thể của đội trưởng Giang sao?” Thỏ kêu lên.
Chu Thiên Kỳ: “Phải, tinh thần thể của đội trưởng tôi.”
Sắc mặt Tạ Đồ biến đổi, tinh thần thể của Giang Mục cũng bị ngắt kết nối rồi?
Nhìn vẻ mặt Chu Thiên Kỳ là biết.
Sentinel mất tinh thần thể, năng lực suy giảm mạnh, tâm lý và tinh thần cũng bị tổn thương nặng nề.
Bạch Hy thú càng lúc càng gần, bối rối nhìn người dưới đất và hai con phượng hoàng trên trời.
Nó như đang cân nhắc chọn ai.
“Sao mày lại ở đây?!” Đoạn Tích ngửa đầu hét lên với nó.
Chim cắt bay theo mục tiêu, ý thức truyền tới.
【Nó nói nó qua đây tìm tụi mày chơi.】
Đoạn Tích: “…”
Bạch Hy thú bối rối một hồi, nhìn Chu Thiên Kỳ, cuối cùng vẫn chọn đáp xuống bên cạnh Tạ Đồ, mắt nhìn chằm chằm vào Vân Chiêu trong lòng anh.
Vô số huỳnh quang rơi trên người nó, vật chất tối đậm đặc trong cơ thể đang giảm bớt, nó thoải mái vẫy đuôi qua lại.
Vân Chiêu tò mò quan sát nó.
Chưa từng thấy tinh thần thể nào kỳ lạ thế này, có sừng có cánh lại có đuôi…
Tạ Đồ hỏi nó: “Giang Mục ở đâu?”
Đoạn Tích: “Nó nói ở thành phố khác.”
Tạ Đồ: “Có thể dẫn đường không?”
Đoạn Tích: “Nó nói được, đi thôi, nó ở đây một tháng gần như đi hết các lá chắn rồi.”
Đoạn Tích sực tỉnh: “Tôi thành phát ngôn viên của nó rồi à?”
Bầu không khí trên đường rất quái dị.
Một nhóm người đứng giữa đại lộ đầy quái vật, cố gắng giao tiếp với một tinh thần thể không có thực thể.
Vân Chiêu động lòng, nghiêng đầu hỏi: “Vậy nó có biết Khu ô nhiễm số 88 thật ở đâu không?”
“Nó nói biết, bản thể ở đó.” Đoạn Tích mặt nhăn nhó.
Đào Hạo Hạo lạ lùng: “Đã tìm được Khu ô nhiễm số 88 rồi, sao đội trưởng Giang không ra ngoài?”
Chìa khóa không khó lấy mà.
Chỉ cần chạm vào chìa khóa, cửa lập tức mở, sao lại chịu ở lại đây?
Ánh mắt Tạ Đồ trở nên sâu thẳm, nhìn Chu Thiên Kỳ vô tri: “Làm đội trưởng, sao có thể bỏ mặc đồng đội tự mình ra ngoài, anh ta muốn tập hợp cả đội, đưa mọi người an toàn rút lui.”
Rất rõ ràng.
Giang Mục e rằng đã sớm phát hiện ra quy tắc, sau khi tìm được Khu ô nhiễm số 88 thật, cố ý thả Bạch Hy thú đi tìm đồng đội.
Một mặt có thể ngăn ảo ảnh tấn công xâm nhập tinh thần anh.
Mặt khác, lá chắn ảo ảnh không ngăn được tinh thần thể, nó có thể tự do xuyên qua các thành phố, tìm người sẽ nhanh hơn nhiều so với Sentinel dùng năng lực cưỡng ép đột phá.
“Đúng là một quyết định liều lĩnh và táo bạo.”
Tạ Đồ cười khẩy: “Anh ta không sợ mất tinh thần thể, từ đó trở thành phế nhân sao?”
Tinh thần thể không thể rời bản thể quá xa.
Hậu quả của việc cưỡng chế tách rời, không ai biết.
Thỏ chợt hiểu ra, nổi da gà: “Đội trưởng Giang đúng là một kẻ điên…”
Không hổ là Sentinel cấp S.
Không có Guide, tình cảnh nguy hiểm, vẫn nghĩ mọi cách để bảo toàn đồng đội.
Tạ Đồ cúi đầu nhìn người trong lòng: “Không chịu nổi thì nói một tiếng, chúng ta qua đó ngay.”
Vân Chiêu ánh mắt lóe lên: “Em biết.”
Bạch Hy thú không thèm để ý đến họ nữa, vui vẻ bay phía trước dẫn đường, nó cảm thấy hình như mình quên mất gì đó…
Nhưng không sao.
Guide mạnh quá, nó phải dẫn họ đi tìm bản thể.
*
“Tinh thần thể không phải của mình đúng là không đáng tin!”
Tống Lương vô cùng khổ sở, vẫn đang xoay vòng trong đống quái vật.
Con sư tử của anh mở đường cho anh, hung dữ lao vào lũ quái vật tràn lên.
May mà đạn dược trên xe đầy đủ, lại có thiết bị bắn tự động, áp chế hỏa lực tạm thời vô ngại.
Xe bọc thép khó khăn lái theo hướng hai con phượng hoàng trên trời.
