Chương 70: Xây dựng tinh thần khiên
Cả đội vẫn còn phấn khích, đến cả ham muốn đi dạo phố cũng không còn.
Mọi người đều ngóng chờ tiền thưởng được phát.
Tạ Đồ chậm rãi cầm tờ giấy trên bàn lên, “Mọi người qua đây giải quyết vụ cá cược đi.”
Chỉ thấy trên tờ giấy có năm dãy số, duy nhất Tạ Đồ viết ba mươi vạn, là con số gần nhất với tổng tích phân thưởng của nhiệm vụ.
Đoạn Tích hừ một tiếng, “Đều là tiền lẻ! Ông mày chẳng thèm để vào mắt.”
Đào Hạo Hạo giơ cổ tay lên, không nói hai lời chuyển cho đội trưởng một trăm, “Phải, gần sáu vạn tích phân tiền thưởng, ai còn thèm để ý một trăm này?”
Vân Chiêu suy nghĩ một lát, giơ tay hỏi: “Em không viết, tính là không tham gia hay bỏ cuộc?”
“Bỏ cuộc! Cũng phải nộp!” Mọi người đồng thanh.
“Ồ.”
Vân Chiêu lại gần hỏi Tạ Đồ xin số tài khoản.
Đưa thì đưa, một trăm tích phân, coi như thưởng cho anh ta.
Tạ Đồ liếc nhìn con chim nhỏ màu xanh trên vai cô, cố tình giơ cổ tay cao hơn một chút, giả vờ vô tình chạm vào lông của con vật nhỏ.
Con chim nhỏ xanh ngây ra một lúc, quả nhiên lại bắt đầu nhảy cẫng lên.
【Đồ ghét!】
Ngoài bản thể ra, nó ghét người khác chạm vào nó.
Tạ Đồ nhướng mày về phía nó, đầy vẻ khiêu khích, ánh mắt nói rõ một điều.
——Lần sau còn chửi bậy nữa không?
Vân Chiêu lặng lẽ làm người vô hình, không muốn rước họa vào thân.
Con chim nhỏ xanh chửi trước, thực ra cô có hơi đuối lý.
Nhưng mà con vật nhỏ này tổng cộng chỉ biết có bốn câu chửi, trong đó có hai câu là học từ anh ta, nghĩ đến đây cô lại thấy hơi bực.
Bốn thành viên trong đội không để ý đến động tĩnh bên này, sự phấn khích vẫn chưa qua.
Tống Lương cười khổ, “Tôi còn phải viết báo cáo, các cậu phải kể cho tôi nghe trước, những chuyện xảy ra trong lúc mỗi người hành động riêng.”
Tạ Đồ thu hồi tầm mắt, không trêu con chim nhỏ nữa, nói: “Toàn đội ở lại tiếp tục họp, kể rõ trải nghiệm của từng người, để Tống Lương tiện viết báo cáo.”
“Vâng.”
Thế là toàn bộ Đội Zero tiếp tục ở lại phòng họp để họp.
Kể lại trải nghiệm của mỗi người.
Khi Thỏ nhắc lại đến anh trai, vẻ mặt rất bình tĩnh, nhanh chóng kể rõ những chuyện cô đã gặp.
Có lẽ là để làm không khí sôi nổi hơn.
Cuộc họp nhỏ kết thúc, mọi người lại trở nên náo nhiệt, khoác vai nhau đi ra, bàn luận về tiền thưởng, bàn luận xem nên tiêu số tích phân này thế nào.
Vân Chiêu gọi họ lại: “Không phải xây dựng tinh thần khiên sao?”
“Ờ đúng, suýt quên!”
Tinh thần lực hình thành một lớp màng bảo vệ, có thể cách ly ngũ giác của Sentinel và tinh thần của Guide.
Tránh khỏi gánh nặng tinh thần do lượng thông tin khổng lồ trong cuộc sống hàng ngày gây ra.
Các thành viên trong đội đều là Sentinel cấp A, quá trình xây dựng khiên cho họ rất thuận lợi.
Đào Hạo Hạo vừa mở mắt, chỉ cảm thấy cả thế giới dường như bị phủ một lớp màng mỏng.
Anh theo bản năng lắc đầu, lại phát hiện thính giác vốn nhạy bén giờ đây như bị cách xa ở một nơi nào đó.
Những âm thanh nhỏ nhặt trước đây có thể bắt rõ, giờ đây trở nên mơ hồ không rõ.
“Chết tiệt, che mất một phần giác quan khó chịu thật…” Guide của căn cứ cũng từng giúp họ xây dựng tinh thần khiên, nhưng giác quan giảm xuống không rõ rệt như vậy.
Những tạp âm gào thét trong đầu biến mất, cả người nhẹ nhõm hơn hẳn.
Đồng thời, độ nhạy của ngũ giác cũng giảm xuống.
Nhược điểm rất rõ ràng.
Tinh thần khiên, rõ ràng không thể xây dựng trong khu ô nhiễm.
“A, ờ, ô…” Đoạn Tích há miệng, thử nói chuyện.
Lại phát hiện giọng nói của mình nghe có vẻ kỳ lạ, như thể từ một không gian khác vọng tới.
Thỏ và Tống Lương, học theo Đào Hạo Hạo lắc đầu qua lại.
Cảm giác kỳ lạ thật.
Người thì nhẹ nhõm, nhưng trong lòng hơi bất an, tinh thần khiên của Guide cấp S quá bá đạo, ngũ giác giảm xuống quá mạnh, cứ như thể… bất cứ lúc nào cũng có thể mất đi khả năng cảm nhận mạnh mẽ.
“Có lẽ chỉ là chưa quen thôi, một lúc là thích ứng được ấy mà.”
Tống Lương bất đắc dĩ thở dài, cố gắng thích nghi với thế giới ngũ giác bỗng nhiên trở nên xa lạ này.
Cuối cùng đến lượt Tạ Đồ.
Tạ Đồ liếc nhìn họ, đại khái đã hiểu trong lòng, “Mọi người ra ngoài chờ đi, thích nghi một chút.”
“Ờ, vâng.”
Bốn người lắc đầu lắc cổ đi ra khỏi phòng họp, tiếng ồn ào bên ngoài truyền vào.
Ngũ giác của Sentinel cấp S quá nhạy bén, hầu hết âm thanh đối với họ chẳng khác gì tiếng ồn.
Tạ Đồ sống lâu trong môi trường âm thanh như vậy, đã sớm quen dùng ý chí của bản thân để chống lại những gánh nặng và tổn thương tinh thần đó.
Anh ngồi yên tại chỗ, ngẩng đầu lên, nhìn Vân Chiêu đang chậm rãi tiến lại gần.
Trong đầu nhớ lại sự bình yên thoáng qua mà lần dẫn dắt tầng ngoài trước đây mang lại.
Tạ Đồ giữ vẻ mặt bình thường dời tầm mắt đi, cố gắng kìm nén trái tim đang đập loạn, không muốn đối phương phát hiện.
Vân Chiêu dừng lại trước mặt anh, nhẹ nhàng giơ tay phải lên, áp lên trán anh, những ngón tay thon dài hơi cong lại, buộc anh phải nhắm mắt.
Lần đầu thì lạ, lần hai thì quen.
Ánh sáng huỳnh quang bao quanh hai người, cố gắng tiến vào hạch tinh thần biểu hiện của anh.
Tạ Đồ hơi cau mày, rõ ràng vẫn chưa quen với cảm giác xâm nhập này.
Rất nhanh, tinh thần lực ánh sáng xanh lục bắt đầu lấy Tạ Đồ làm trung tâm, khuếch tán ra ngoài, dần dần hình thành một tấm khiên trong suốt trên hạch tinh thần biểu hiện.
Tấm khiên này nhẹ nhàng như làn sương, nhưng lại kiên cố vô cùng.
Nó dịu dàng bao bọc lấy Tạ Đồ, cách ly anh khỏi thế giới xung quanh.
Những luồng thông tin từng khiến anh cảm thấy hỗn loạn, giờ đây đều bị chặn lại có trật tự bên ngoài tấm khiên.
Sau khi khiên được thiết lập.
Tạ Đồ mở mắt ra, thử đứng dậy, suýt không đứng vững, phải dùng một tay vịn vào bàn họp.
Hành động này, đương nhiên lập tức bị con chim nhỏ xanh cười nhạo.
Tạ Đồ tâm trạng dâng trào, không rảnh để ý tới nó, anh khẽ nhắm mắt lại, thích nghi với thế giới mờ ảo này.
Lần đầu tiên cách ly được những tiếng ồn làm nhiễu loạn tâm trí, như thể trở lại làm một người bình thường…
Cảm giác mà anh đã rất rất lâu rồi chưa từng trải qua.
Guide… là nơi quay về của Sentinel…
“Xong rồi.”
Vân Chiêu làm như không có chuyện gì rút tay về, hoàn toàn không để ý đến cảm xúc mà sợi tinh thần lực bắt được, “Đội trưởng đi thôi, chúng ta đi dạo phố.”
Bốn người bên ngoài vẫn đang nói chuyện sôi nổi.
“Hoạt động lễ hội đã bắt đầu chưa nhỉ?”
“Chắc rồi, hỏi Vân Chiêu và đội trưởng đi, hai người họ từ bên ngoài vào mà.”
Hai người một người sống ở ngoại thành, một người sống bên ngoài căn cứ.
Các thành viên khác đều ở nội thành, còn chưa biết tình hình bên ngoài.
Nội thành vẫn như ngày thường, ngoài việc có thêm vài đồ trang trí và biểu ngữ, trên đường phố vẫn vắng tanh, chẳng thấy bóng người, một chút không khí lễ hội cũng không có.
Vân Chiêu bước tới đứng bên cạnh Thỏ, đang cúi đầu nhắn tin cho Bạch Du, nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên, “Tôi đi xe buýt vào, lúc đó còn sớm, mấy con đường đi qua cũng giống hôm qua.”
Đông Tam Nhai khu vực đó đều là khu dân cư, con phố chính tổ chức hoạt động nằm gần vòng ngoài.
Cô thực sự không biết hoạt động lễ hội đã diễn ra đến đâu rồi.
Còn Tạ Đồ, đến sớm hơn cô, chắc trời chưa sáng đã vào rồi.
Sentinel cấp S không cần ngủ sao?
Mọi người lại đợi vài phút.
Tạ Đồ mới từ phòng họp đi ra, sắc mặt đã trở lại bình thường, “Đi thôi, ra khu vực lễ hội xem sao.”
