Chương 78: Hoa Hồng Đỏ Thẫm
Bóng dáng cao lớn đứng sừng sững phía trước.
Chú chim nhỏ xanh vừa thấy Tạ Đồ xuất hiện liền vỗ cánh lao ra, chuẩn bị đại chiến một trận, báo thù cho bản thể.
【Đồ bỏ đi, rác rưởi, ngu ngốc, thiểu năng…】
Cả đời chưa từng dùng hết từ chửi rủa, hôm nay dùng sạch.
Trong đầu, con Hỏa Phượng ăn cây táo rào cây sung cũng hùa vào la ó.
【Thanh Loan rất tức giận, sao anh lại bắt nạt cô ấy?】
Hai con phượng hoàng, một con ở ngoài chửi, một con ở trong lĩnh vực tinh thần quậy phá.
Tạ Đồ né con chim xanh nhỏ lao tới, đưa tay xoa xoa trán, mặt ngoài bất động, nhưng không hiểu sao giọng lại dịu đi, “Nghỉ nửa tiếng đã, sáng có hai tiết học lý thuyết, chiều ra trường bắn, học kiến thức về súng.”
Trên trán Vân Chiêu lấm tấm mồ hôi, bước vào phòng tập mát lạnh, cô nằm dài trên bàn không muốn động đậy.
Lúc này cô chẳng còn sức nói chuyện, chỉ ậm ờ một tiếng: “Ờ.”
Thái độ khá lạnh nhạt, thậm chí không thèm ngước lên nhìn anh ta một cái.
Tạ Đồ khựng lại một lát, rồi mới theo cô vào trong, quay đầu nhìn ra ngoài cửa.
Bốn đồng đội tụ lại, đứng ngay trước cửa phòng tập, thò đầu thò cổ nhìn vào trong.
Khi ánh mắt chạm phải đội trưởng, bốn người như bị dọa cho giật bắn, cả người rùng mình một cái.
“Ờ… đội trưởng, bọn em ra sân tập số 3 khởi động trước đây.”
Mấy người ùa nhau tán loạn.
Tống Lương vẻ mặt hơi kỳ lạ bị Đoạn Tích kéo chạy.
Đợi chạy xa rồi.
Tống Lương lại ngoảnh đầu nhìn, phát hiện cửa đã đóng, chẳng thấy gì nữa, anh ta do dự lên tiếng: “Mấy cậu có thấy không… đội trưởng hình như đối xử với Vân Chiêu tốt quá?”
Có lẽ ngay cả đội trưởng cũng không tự nhận ra, mỗi lần nói chuyện với Vân Chiêu, anh ấy vô thức hạ giọng xuống.
Có một thứ dịu dàng khó tả.
Giống như vừa nãy, tập thì tập, còn phải cố tình giải thích một hồi quy trình đào tạo.
Với bọn họ thì chưa bao giờ như thế…
Thỏ không cần nghĩ ngợi đáp: “Thế chẳng phải bình thường sao? Chị Vân Chiêu đâu có giống đám thô lỗ tụi mình.”
“Đúng đấy, Sentinel và Guide sao giống nhau được.” Đào Hạo Hạo vô tư nói.
“Lão Tống à, cậu không phải muốn tranh sủng đấy chứ?”
Đoạn Tích nhớ lại hôm qua bị phạt luyện ba tiếng, bực mình nói: “Cái thằng đội trưởng lắm mưu nhiều kế lại hay thù dai này, có gì mà tranh, muốn tranh thì tranh lấy lòng Guide, ít nhất tối nào cũng được ngủ ngon giấc…”
Ba người thấy chẳng có vấn đề gì.
Thỏ lại nói: “Mấy cậu có để ý không, hôm nay đội trưởng tinh thần tốt lắm, sau khi dựng hàng rào, tối qua chắc ảnh ngủ ngon lắm.”
Tống Lương bất lực nhìn họ, “IQ không cùng đẳng cấp, ra ngoài đừng nói tôi với mấy cậu cùng đội, nhục lắm!”
*
Trong phòng tập.
Tạ Đồ thấy đồng đội đã đi xa, mới lại lên tiếng: “Đứng dậy đi lại trước đã, leo núi xong đừng ngồi ngay.”
Vân Chiêu mệt không muốn động, nhưng cũng nghe lời, khó nhọc đứng dậy khỏi ghế, dựa vào tường đứng.
Chú chim xanh nhỏ tức quá bay về lĩnh vực tinh thần.
Cô thần sắc mệt mỏi, trong đầu cũng chẳng nghĩ gì khác.
Hôm về, Tạ Đồ đã nói trước với cô về chuyện tập luyện.
Anh ấy vì tốt cho mình, chứ cố tình hành hạ làm gì, điểm này Vân Chiêu vẫn phân biệt được.
Tạ Đồ quay người, mở tủ hồ sơ bên cạnh, lấy ra một xấp tài liệu tối qua ôm về từ nội thành.
Anh bình thản nói: “Thể lực tốt là nền tảng quan trọng để bảo đảm an toàn cho bản thân, sau này nếu gặp nguy hiểm, cần rút lui hoặc kéo dài thời gian, không có thể lực đủ là tuyệt đối không được.”
Vân Chiêu ngước lên nhìn anh, vẻ nghi hoặc.
Giải thích nhiều thế làm gì?
Cô đương nhiên biết những điều này, nếu không sao chịu tập luyện.
Tạ Đồ không nhìn cô, đặt tài liệu lên bàn, kéo tấm màn trắng xuống, “Học lý thuyết em cứ học theo video trước, tài liệu đều ở đây, anh ra ngoài sắp xếp cho người khác tập trước.”
Tối qua Tạ Đồ đã đến viện sinh vật học một chuyến.
Sợi tinh thần lực của Vân Chiêu không thể khống chế, chứng tỏ con dị chủng đó không còn cảm xúc hay chấp niệm.
Điều này rất hiếm thấy.
Sau khi dị biến thành quái vật, bất kể người hay động vật, đều mất lý trí, tràn đầy bạo lực và ham muốn ăn uống.
Những thứ đó cũng được coi là cảm xúc, cho nên khả năng đồng cảm cảm xúc của Guide cấp S có thể ảnh hưởng đến dị chủng.
Hiện tại kết quả điều tra cuối cùng vẫn chưa ra.
Nhưng trực giác nhạy bén chết tiệt của Sentinel, tiềm thức đã biết chắc chắn có liên quan đến khu ô nhiễm.
Hơn nữa cấp độ của khu ô nhiễm này không thấp.
Có thể để người sống sót ra ngoài rồi mới phát sinh dị biến, mức độ ưu tiên rõ ràng vượt quá màu cam, rất có thể là nhiệm vụ tiếp theo của Đội Zero.
Tạ Đồ mở video, sắp xếp đồ đạc trên bàn xong, lại chuẩn bị cho cô vở mới và bút.
Rồi mới đóng cửa rời đi, đến sân tập số 3.
Trong phòng chỉ còn lại một mình cô.
Vân Chiêu nhìn cánh cửa đã đóng, đợi hơi thở bình ổn, mới đi tới bàn ngồi xuống.
Trên bày bày rất nhiều tài liệu, bao gồm cả báo cáo nhiệm vụ trước đây của Đội Zero.
Hình ảnh trên màn trắng chuyển động, có tiếng nói vang lên, kể về một số thế giới quan của thời đại cũ, giúp đội viên tác chiến hiểu rõ quy tắc của các khu ô nhiễm trước Thời đại Hắc ám.
Vân Chiêu vừa nghe, vừa lục tìm báo cáo nhiệm vụ trong túi giấy da.
Cô muốn biết khu ô nhiễm bốn sao trước đây của Đội Zero, rốt cuộc đã tiêu diệt thế nào.
Lúc đó ở trong khu ô nhiễm, vốn dĩ Tạ Đồ đã hứa sẽ kể cho cô nghe, sau đó tìm được Thỏ, chuyện này liền bỏ qua.
Bởi vì trong nhiệm vụ đó, anh trai của Thỏ đã không bao giờ trở về nữa.
Vân Chiêu vốn hơi không hiểu, nhiệm vụ đó cả đội không tách ra, nhìn dáng vẻ của Tạ Đồ, không giống bị tấn công tinh thần, có Sentinel cấp S ở đó, rốt cuộc nguyên nhân gì đã gây ra tử vong.
Cho đến khi cô lật ra bản báo cáo nhiệm vụ đó.
Trên tập hồ sơ hiện rõ mấy chữ lớn.
Nhiệm vụ cấp độ nguy hiểm bốn sao: Khu ô nhiễm số 113 (đã tiêu diệt).
Vân Chiêu mở trang đầu.
【Hoa Hồng Đỏ Thẫm.】
【Quy tắc: Ký sinh.】
【Người giữ cửa: Bên trong hộp nhạc, con rối xoay tròn ôm hoa hồng.】
*
Sáng hôm đó Guide ở trong nhà học lý thuyết, toàn bộ Đội Zero ở sân tập số 3, hai người một nhóm bốc thăm đối kháng mô phỏng.
Vì phải đi leo núi cùng Vân Chiêu, nên đến sân tập muộn hơn bình thường hơn một tiếng.
Cảm giác thời gian trôi nhanh, tập chưa được bao lâu đã đến trưa.
Bốn người đầy mồ hôi bước vào phòng thay đồ, tắm rửa thay quần áo. Cạnh sân tập có hai phòng thay đồ, bên trong có buồng tắm.
Đợi họ thay quần áo xong đi ra.
Tạ Đồ đã nhóm lửa nấu cơm, tay cầm một cái bát lớn, thành thạo bắc chảo đổ dầu chiên trứng.
“Trưa nay ăn mì gói.”
Trong kho đầy đồ ăn, ngoài đồ ăn vặt, mì gói, bún gạo, miến chua cay, lẩu tự sôi gì cũng có.
Còn mấy bao gạo và dầu ăn trong siêu thị, vẫn còn ở tàu cao tốc đoạn đường 88, chắc vài hôm nữa mới lấy về được.
Tạ Đồ nấu xong, mới đi gõ cửa, gọi Vân Chiêu ra ăn cơm.
Vân Chiêu ra ngoài, sắc mặt bình thường liếc nhìn Thỏ một cái.
Sentinel ăn nhiều.
Thỏ bưng cái bát to bằng mặt mình, đang tranh giành trứng chiên trong đĩa với Đoạn Tích.
Một đám người đánh đánh giỡn giỡn, ồn ào náo nhiệt.
Ánh mắt Vân Chiêu bất giác dịu đi nhiều, cô bưng bát trên bàn ngồi xuống giữa họ, trên mặt mì có hai quả trứng chiên vàng ươm.
