"Ngoan ngoãn một chút!"
Uất Tẫn vẫn chưa hả giận, lại tặng thêm cho Lý Lập một cái búng tay vào trán.
Vân Phù bật cười vì anh.
"Cậu cười gì thế?"
Vì phải giả làm con gái, Vân Phù sợ Uất Tẫn giả không giống, nên trước khi xuống đã đặc biệt trang điểm nhẹ cho anh.
Lúc này, Uất Tẫn đang mang một khuôn mặt xinh xắn kiều diễm, mỗi nụ cười mỗi cáu gắt đều vô cùng linh hoạt và quyến rũ.
Lý Lập nuốt nước bọt ực một cái.
Vân Phù dùng chuôi dao chọt anh ta một phát, kéo Uất Tẫn ra phía sau mình: "Cho mày nhìn đâu? Không muốn đôi mắt nữa à?"
Trên người Uất Tẫn đang mặc một chiếc váầy bánh ngọt tay dài của Vân Phù.
Không cho Lý Lập nhìn, nhưng bản thân Vân Phù lại không nhịn được liếc nhìn Uất Tẫn một lượt.
"Em gái Tẫn Tẫn~"
Uất Tẫn bị Vân Phù gọi đến nổi hết cả da gà.
"Cậu làm gì thế."
Anh không tự nhiên kéo kéo vạt váy.
Vân Phù như đang trêu mèo con, xoa xoa đầu anh rồi lại cù cù cằm: "Cậu là của chị, biết chưa?"
Lý Lập đứng một bên: "..."
Đôi nam nữ chó má, dám thể hiện tình cảm trước mặt lão, cút đi!
Uất Tẫn gật đầu.
Vân Phù không hài lòng: "Cậu phải nói ra, nói cậu là của tôi."
Uất Tẫn xấu hổ quay đầu đi chỗ khác.
"Tôi là của cậu."
Vân Phù vui vẻ nheo mắt cười, nhân tiện cũng lấy đi không ít đồ tốt trong nhà Lý Lập, ví dụ như bật lửa.
Sau đó, cô không đóng cửa lại cho Lý Lập.
"Ư... ư ư!"
Lý Lập giãy giụa dữ dội trên ghế, lấy chìa khóa xe của hắn thì thôi đi, không đóng cửa lại là muốn zombie vào thẳng cắn chết hắn sao?!
Lúc này thang máy vẫn còn dùng được, chắc khu chung cư có máy phát điện riêng, nhưng Vân Phù không đi, để đề phòng họ đi cầu thang bộ, nhỡ đi thang máy đến nửa chừng mất điện, hai người bị nhốt trong đó thì toi.
Khi đi đến tầng 22, căn hộ 2202 mở cửa.
Nghe thấy tiếng mở cửa, bước chân Vân Phù dừng lại.
Sau đó, một đôi mắt nhút nhát như nai con thò ra.
"Chị ơi."
Đó là một cô bé khoảng mười một, mười hai tuổi.
"Chị ơi, em nghe thấy các anh chị nói chuyện dưới lầu, các anh chị định đi à, có thể dẫn em theo không?"
Vân Phù và Uất Tẫn nhìn nhau.
Giọng cô bé đầy nước mắt, cầu xin: "Em sẽ không làm phiền các anh chị đâu, em có năng lực đặc biệt."
Năng lực đặc biệt?!
Chuyện gì vậy? Cô bé đã bị zombie cắn rồi sống sót sao?
Vân Phù không nói gì, nghiêng người để cô bé nhìn thấy con dao trong tay mình.
Cô lo lắng cô bé và gia đình đang giăng bẫy, lợi dụng tâm lý mềm lòng với trẻ con của mọi người để lừa hai người họ.
Cô bé dường như cũng hiểu được nỗi lo của họ, thành thật nói: "Bố em bị cắn, ông không biết đó là virus xác sống, về nhà rồi cắn em và mẹ, họ đều chết nhưng em sống sót."
Lắng nghe kỹ, từ phòng ngủ chính 2202 vang lên tiếng động cào cấu.
Cô bé vội vàng vẫy tay: "Em đã khóa họ lại rồi, họ sẽ không ra làm hại các anh chị đâu."
Nhìn cô bé khóc đến mặt mày tái mét, Vân Phù rốt cuộc cũng mềm lòng, cô thở dài: "Nói trước đi xem em có năng lực đặc biệt gì."
"Em có thể cất giấu đồ vật."
Cô bé lau nước mắt, biểu diễn cho Vân Phù xem.
Cô ấy mở lòng bàn tay, biến ra một quả táo từ không trung, một giây sau, quả táo lại biến mất.
Đây là... không gian?!
Vân Phù kinh ngạc trong lòng: "Em có thể chứa được bao nhiêu đồ?"
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, Vân Phù đang lo lắng vì không thể mang theo hết đồ đạc trong nhà thì một cô bé như vậy lại xuất hiện trước mặt họ.
"Em đã cất hết đồ ăn thức uống trong nhà rồi, chỗ cất đồ còn có một suối nước nóng."
Lâm Thanh Hoan không hiểu năng lực đặc biệt của mình là không gian, nên gọi là cất giấu đồ vật.
"Bố mẹ em đều chết rồi, nếu để người xấu biết em có thể cất giấu đồ, họ chắc chắn sẽ làm hại em."
Sắc mặt Lâm Thanh Hoan chợt tối sầm, cô bé tháo chiếc ngọc bội tổ truyền trên cổ ra, "Chị, em tin tưởng chị, em có thể cất giấu đồ là nhờ cái này, em muốn giao nó cho chị, mong chị bảo vệ em."
Ánh mắt Vân Phù phức tạp, cô không nhận ngọc bội, vỗ vỗ bờ vai gầy guộc của Lâm Thanh Hoan: "Em tự cầm lấy đi, xem trong nhà còn gì cần mang theo không, chị đợi em hai phút."
Ánh mắt Lâm Thanh Hoan lóe lên tia hy vọng: "Chị đồng ý cho em đi theo?"
"Ừ." Vân Phù gật đầu.
Lâm Thanh Hoan: "Cảm ơn chị, ờ..."
Cô bé quay đầu nhìn Uất Tẫn, nhìn anh mặc váy trang điểm tinh tế, nhưng lại để tóc ngắn có yết hầu, đột nhiên không biết gọi thế nào.
Gọi là chị... trai?
Hay là anh... gái?
Vân Phù: "Gọi anh ấy là anh."
Lâm Thanh Hoan nhìn thấy bàn tay Vân Phù và Uất Tẫn đang nắm chặt lấy nhau, rất hiểu chuyện: "Cảm ơn anh rể."
Khóe miệng Uất Tẫn nhếch lên không kiềm chế được.
"Vậy chị và anh rể đợi em một lát, em đi nói lời... từ biệt cuối cùng với bố mẹ."
-
Sau khi về đến nhà, Uất Tẫn đi rửa mặt, thay quần áo, lại trở về hình dáng một chàng trai trẻ trung sạch sẽ.
Anh cầm một chiếc ba lô, chọn từ vali ra mấy bộ quần áo Vân Phù thích và đồ ăn vặt cô hay ăn, xếp xong thì đeo lên người mình.
Anh nghĩ không thể hoàn toàn dựa vào không gian của Lâm Thanh Hoan, nhỡ họ lạc nhau, Vân Phù không có quần áo thay, không có đồ ăn, thì phải làm sao.
Sau khi anh thu xếp xong, Vân Phù mới bảo Lâm Thanh Hoan thu hết phần còn lại.
"Không gian đã đầy chưa?"
"Chưa, có thể chứa thêm một chút đồ nữa." Lâm Thanh Hoan đáp.
Lâm Thanh Hoan nhìn con dao phay trên tay Vân Phù, lấy từ không gian ra một cây song tiết côn.
"Chị, cái này tiện hơn."
Cô bé nói, "Bố em là huấn luyện viên võ thuật, đây là đồ ông dùng trước đây."
Vân Phù ôm lấy cô bé: "Muốn khóc thì cứ khóc đi, khóc xong Hoan Hoan sẽ là đứa trẻ lớn rồi, không được nhớ nhà nữa."
Lâm Thanh Hoan khụt khịt mũi, cảm xúc nhịn suốt bấy lâu bỗng òa lên khóc.
Uất Tẫn bị tiếng khóc của cô bé cảm động, cũng lau lau nước mắt.
Bốn giờ rưỡi chiều.
Tuyết đã tạnh.
Một vầng mặt trời máu đỏ treo lơ lửng ở chân trời, báo hiệu sự bất thường của thế giới này.
Ba người họ Vân Phù chỉnh đốn trang bị sẵn sàng lên đường, bước chân nhẹ nhàng hướng về phía tầng hầm để xe.
Vân Phù đi đầu, tay cầm song tiết côn Lâm Thanh Hoan đưa, Uất Tẫn thì kế thừa con dao phay của cô, đi cuối cùng.
"Chị ơi."
Tình hình tầng hầm để xe không lạc quan, vừa lại gần đã nghe thấy tiếng gầm gừ từng đợt của zombie.
Lâm Thanh Hoan sợ hãi nắm lấy vạt áo Vân Phù.
May mà chỗ đỗ xe của Lý Lập không xa lối thoát hiểm lắm, chỉ cần họ chạy được đến chỗ xe và lên xe là coi như an toàn.
"Chuẩn bị sẵn sàng chưa?" Vân Phù trầm giọng hỏi.
Uất Tẫn nắm chặt con dao phay: "Rồi."
"Xung phong."
Vân Phù giật mạnh cửa mở ra.
"Gầm!"
"Gầm gầm!"
Zombie ngửi thấy hơi người, dần dần tiến lại gần họ, nhưng vì không phải ban đêm nên hành động không nhanh lắm.
Bộ dạng của chúng vừa ghê tởm vừa đáng sợ, mắt đỏ ngầu, miệng há hốc lủng lẳng những sợi thịt, máu lẫn nước dãi chảy ra từ khóe miệng.
Vân Phù một gậy quăng bay con zombie đến gần, kéo Lâm Thanh Hoan chạy xa vài mét.
"Chém chém chém!"
Uất Tẫn dùng sức vung dao, chẳng làm bị thương con zombie nào, ngược lại suýt thì vặn lưng mình.
