Ma không đầu đuổi sát phía sau không buông tha.
Tiêu Cường không hiểu ý đồ của Vân Phù, kinh ngạc hỏi: "Tìm O'Reilly chẳng phải là đi chịu chết sao?"
Nhưng lúc này họ không còn lựa chọn nào khác, phía trước có ma, phía sau cũng có ma, dù chạy về hướng nào cũng chỉ có một chữ tử, khác biệt duy nhất là chết sớm hay chết muộn mà thôi.
"O'Reilly không phải là ma, hắn là người."
Vân Phù không có thời gian giải thích thêm với Tiêu Cường, cô bước nhanh hơn, "Muốn lấy cái đầu người trong bụng O'Lee, bắt buộc phải khống chế O'Reilly mới được."
Tình cảm hai anh em họ rất tốt, O'Lee tuyệt đối không thể đứng nhìn O'Reilly gặp chuyện.
"Được."
Tiêu Cường không hỏi thêm nữa, anh ta không đủ thông minh, vậy thì nghe theo người thông minh chắc chắn không sai, "Cô bảo tôi làm gì tôi sẽ làm nấy!"
Cuối cùng cầu thang đi lên cũng hiện ra trước mắt, Ma không đầu dường như đoán được họ định làm gì, tức giận gầm lên.
Một chân của Vân Phù đã bước lên bậc thang.
Trong khoảnh khắc cô bước lên bậc thang, một luồng gió lạnh buốt thổi thẳng vào mặt.
Vân Phù không nhịn được rùng mình, sau đó ngửi thấy trong làn gió lạnh phảng phất mùi hương hoa nhài thoang thoảng.
Hương hoa?
Là Sirius?
Cô dừng bước, ngẩng đầu tìm kiếm.
"Đứng thẫn thờ làm gì vậy?"
Tiêu Cường bước ba bậc một lên lầu, thấy Vân Phù đứng im không nhúc nhích, liền kéo cô một cái.
Vân Phù tỉnh táo lại, lúc này mới nhận ra Ma không đầu phía sau đã không đuổi theo nữa.
Đầu cầu thang dường như có một tầng kết giới vô hình, ngăn Ma không đầu đang cuồng nộ ở bên ngoài không thể lên lầu.
Nhưng Vân Phù nhớ rõ, lúc trước khi cô chạy trốn, ma có thể đuổi theo lên lầu.
...
Vậy là Sirius rõ ràng có thể ngăn ma ở dưới lầu, nhưng cố ý thả lên lầu để dọa cô, rồi nhân cơ hội đó ép cô, khiến cô nợ hắn một yêu cầu?
Tiêu Cường cũng phát hiện ma không lên được, anh thở hổn hển dựa vào tường, tim còn loạn nhịp: "Tình hình gì vậy?"
"Chắc là tạm thời an toàn rồi."
Vân Phù liếc nhìn căn phòng cuối hành lang.
Nơi đó không hề có lấy một tia ánh sáng lọt ra, cũng không biết Sirius đã ngủ hay chưa.
Tiêu Cường theo ánh mắt cô nhìn về phía đó: "Đúng rồi, tầng này là chỗ ở của Sirius - chú của O'Reilly. Hắn là người hay ma? Sẽ không đột nhiên tấn công chúng ta chứ?"
O'Reilly đã có quản gia bảo vệ, nếu thêm một con ma nữa, họ chắc chắn không đánh lại, chi bằng tự giải thoát cho xong, ít nhất cũng được chết nhanh chóng.
"Tôi cũng không rõ." Vân Phù lắc đầu.
Xét theo hành động Sirius trước đây muốn giết cô, Vân Phù không dám khẳng định điều gì, cô thu tầm mắt lại, "Đi thôi, chúng ta còn phải lên thêm một tầng nữa."
Lâu đài Tường Vi tổng cộng có năm tầng, O'Reilly ở riêng trên tầng cao nhất.
Tiêu Cường xé một mảnh vải từ áo trên băng bó vết thương, anh đi trước mở đường, trong chốc lát, xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân của hai người họ.
"Không biết bên anh Lâm và mọi người thế nào rồi nhỉ?"
Sự yên lặng kỳ quái khiến Tiêu Cường hơi sợ hãi, anh cố tìm chuyện để nói, "Họ có biết việc dùng O'Reilly để uy hiếp O'Lee không?"
"O'Reilly đã là người, vậy thì hắn không phải là Boss của phó bản này." Vân Phù mím môi, "Boss là O'Lee, chị Đông Mạch và mọi người gặp nguy hiểm rồi, chúng ta phải..."
Tạch, tạch, tạch.
Bên cạnh tiếng bước chân của hai người, đột nhiên vang lên một âm thanh vô cùng nhẹ.
Vân Phù thính tai, nghe thấy liền, cô lập tức kéo tay áo Tiêu Cường: "Ngồi xuống!"
Tiêu Cường không hiểu chuyện gì, nhưng bản năng cơ thể anh phản ứng nhanh hơn ý thức, lưỡi liềm sáng loáng vút ngang qua đỉnh đầu họ, chỉ cần chậm một bước là nửa cái đầu đã bay.
Tên quản gia âm trầm không biết lúc nào đã đứng sau lưng họ, khóe miệng giãn nở đến tận mang tai: "Đêm hôm khuya khoắt không nghỉ ngơi trong phòng mình, các ngươi lên lầu làm gì?"
Tim Vân Phù đập thình thịch, cô biết nếu không thể đưa ra lời giải thích hợp lý, quản gia tuyệt đối sẽ giết họ.
"Chúng tôi tìm thấy manh mối về cái đầu của cha tiểu thiếu gia, muốn tìm tiểu thiếu gia báo cáo tình hình."
Tiêu Cường nuốt nước bọt, cố gắng phớt lờ con mắt từ hốc mắt rơi ra của quản gia.
"Ồ?"
Quản gia đỡ lấy nhãn cầu, cầm trên tay nghịch ngợm, "Vậy thì, cái đầu ở đâu?"
"Ở... ở..."
Tiêu Cường bỗng đẩy Vân Phù một cái, anh giang rộng cánh tay, một mình chắn trước mặt quản gia, vẻ mặt quyết liệt, "Chạy nhanh lên! Tôi chặn hắn lại, cô nhất định phải tìm thấy O'Reilly!"
Tiêu Cường dùng lực rất mạnh, Vân Phù bị anh đẩy ra xa mấy mét.
Quản gia cười lạnh gằn: "Các ngươi đã biết rồi, vậy càng không thể để các ngươi sống sót rời đi."
"Anh Tiêu!"
Tiêu Cường xông tới ôm chặt lấy eo quản gia, với tư thế quyết sinh tử đẩy con quỷ quản gia đâm vào một cửa sổ kính ở hành lang.
Vân Phù muốn chạy tới hỗ trợ, nhưng không thể phụ công lao khó nhọc của Tiêu Cường, cô cắn răng quay đầu chạy về phía phòng ngủ của O'Reilly.
Cánh cửa phòng ngủ đáng lẽ phải khóa lại, vậy mà chỉ đẩy nhẹ đã mở.
Trong phòng, một ngọn đèn nhỏ màu vàng ảm đạm sáng lên trên tường, tô thêm chút hơi ấm cho không gian chết chóc.
Vân Phù khép nhẹ cửa lại, liếc nhìn một vòng rồi đưa mắt về phía cục u lồi lên trên giường.
Sau khi đoán ra O'Reilly là người, Vân Phù không muốn làm hại hắn, nhưng giờ đây cô đang gánh trên vai mạng sống của toàn bộ người chơi, nên bất đắc dĩ phải tạm thời làm khó O'Reilly.
Vân Phù bước tới, một tay giật phăng chăn ra.
Con búp bê trong chăn theo tiếng mà lăn xuống đất.
"Ủa?"
Vân Phù sửng sốt.
Không phải O'Reilly?
Con búp bê nằm dưới đất ngửa mặt lên, nụ cười trên khóe miệng dường như đang chế nhạo Vân Phù, cười họ quá ngây thơ, dù có đoán ra chân tướng thì sao, chỉ cần O'Reilly trốn kỹ không bị tìm thấy, đợi đêm nay trôi qua, tất cả người chơi đều phải bỏ mạng.
Vân Phù lật tung căn phòng cũng không tìm thấy bóng dáng O'Reilly.
Rốt cuộc hắn trốn ở đâu?
Bên ngoài cửa sổ có tiếng sột soạt, từ khe cửa sổ khép hờ thò vào một cành hoa tường vi đỏ thẫm, con mắt trong nhụy hoa lăn tròn, dán chặt vào người Vân Phù.
Thấy Vân Phù phát hiện ra nó, đóa hoa tường vi run rẩy kích động, sau đó từng đóa hoa thi nhau chui vào trong phòng, đồng loạt dùng lá xanh biếc chỉ xuống dưới.
Vân Phù giật mình, ban đầu không hiểu ý gì, nhìn một lúc sau, cô khó hiểu nói: "Các ngươi đang giúp ta?"
Những đóa hoa tường vi lắc lư cái đầu, có vài đóa lắc mạnh quá khiến nhãn cầu rơi tõm vào trong phòng.
Nhãn cầu kích động muốn lại gần Vân Phù, nhưng lại như e ngại điều gì đó, không dám đến quá gần.
Chúng nảy lên trên sàn nhà, dùng máu đỏ tươi ghép thành mấy chữ cổ xưa.
Vân Phù không nhận ra, nhưng nhìn những chữ này rất quen mắt, giống hệt chữ trong cuốn sách Sirius đang đọc.
"Vậy là, O'Reilly trốn trong phòng của Sirius?"
Nhãn cầu nhảy trở lại vào hoa tường vi, những đóa hoa lại lắc lư, trông rất đắc ý.
"... Cảm ơn."
Cảnh tượng này quá kỳ quái, dù không rõ vì sao chúng lại giúp mình, nhưng Vân Phù vẫn lịch sự cảm ơn.
Cô không nán lại thêm, quay người bước ra khỏi phòng.
