"Vân Phù, em đang nghĩ gì thế?"
Trên đường trở về lớp học sau bữa trưa, Lam Khê hỏi, "Lúc nãy trong nhà ăn chị đã thấy em có vẻ không vui."
"Có sao?"
Vân Phù sờ lên mặt mình, "Em đang nghĩ may mà điều kiện tử vong 'không thể trả lời câu hỏi của giáo viên' không gây chết người, nếu không thì ngay ngày đầu tiên, số lượng người chơi đã giảm một nửa rồi."
Ngoài Hùng Tử Thụy, còn có vài người chơi khác cũng bị thương ở các mức độ khác nhau.
"Những người khác chị không quan tâm, miễn không phải là em và chị là được."
Lam Khê nhún vai tỏ vẻ không quan tâm, nhưng nghĩ đến việc Trang Đồng cướp mất điều kiện tử vong mà cô phát hiện để lấy lòng Tiêu Chấn, lại tức giận nói, "Em phải đề phòng Trang Đồng cho kỹ, loại người như cô ta không biết chừng nào sẽ giương cung bắn lén sau lưng. Chị hy vọng sau kỳ thi ngày mai, hai đứa mình sẽ được xếp vào cùng một lớp, cách xa cô ta ra."
"Nhân tiện, Vân Phù, em nghĩ sao về chuyện thi cử để lên lớp? Chúng ta có thực sự cần gian lận không?"
Lam Khê cảm thấy mơ hồ có gì đó không ổn, nhưng lại không nói rõ được là gì, muốn nghe ý kiến của Vân Phù.
Vân Phù lắc đầu: "Em tạm thời chưa có manh mối gì."
Rốt cuộc, cô cũng đã từng cân nhắc đến chuyện gian lận.
Vân Phù không sợ thi cử, thành tích thi đại học của cô không thấp, đối phó với các kỳ thi ở đây chỉ là chuyện nhỏ, nhưng cô cảm thấy thi cử ở đây không phải chỉ cần điểm cao là được, biết đâu sẽ giống như điều kiện tử vong 'không thể trả lời câu hỏi của giáo viên', ẩn chứa sát cơ.
"Trước mắt cứ bình tĩnh quan sát đã."
Tâm thái của Lam Khê rất lạc quan, suốt đường cô liến thoắng nói chuyện với Vân Phù về những chuyện khác. Khi bước vào tòa nhà giảng đường, cô vô tình liếc nhìn, trông thấy gì đó mà mắt mở to, vỗ vào Vân Phù: "Đó có phải là Uất Tẫn không?"
Bước chân Vân Phù dừng lại, cô quay người nhìn theo hướng Lam Khê chỉ.
Chỉ thấy xung quanh Uất Tẫn có vài nam nữ vây quanh, cả nhóm họ đang nói cười rộn rã đi về phía nhà ăn, trong đó có một cô gái áp sát Uất Tẫn rất gần, gần như sắp khoác tay anh ta rồi.
Đôi lông mày thanh tú của Vân Phù nhíu lại.
Như cảm nhận được điều gì, Uất Tẫn nhìn về phía này.
"Anh Tẫn, sao anh cứ phải chuyển lớp vậy? Lớp Sáu không có anh chẳng vui chút nào, anh chuyển về đi được không?"
Trần Huệ Trân đưa đẩy, thử nắm lấy tay áo Uất Tẫn.
Bình thường Uất Tẫn luôn tỏ ra khó gần, dù họ chơi với nhau rất thân, nhưng chỉ cần làm anh ta phật ý là anh ta sẵn sàng trở mặt ngay lập tức.
Nhưng lúc này, Uất Tẫn không giũ ra, Trần Huệ Trân vô cùng mừng rỡ, tưởng rằng Uất Tẫn cuối cùng cũng nhận ra tấm lòng của cô, chuẩn bị chấp nhận mình rồi, giọng điệu ngọt ngào: "Tẫn ca ca~"
Vân Phù thu tầm mắt lại, mặt không biểu cảm: "Đi thôi."
Lam Khê: "Hả? Ừ."
Có phải cô nhìn lầm rồi? Con ma mê tình kia thực ra là kẻ đa tình giẫm lên nhiều thuyền?
Tiêu rồi, bạn thân của cô hình như đang buồn.
"Vân Phù." Lam Khê cố gắng nói vài lời an ủi, "Con ếch ba chân khó tìm, đàn ông hai chân thì khắp nơi đều có."
Vân Phù bị cô làm cho bật cười: "Sao, chị muốn tìm bạn trai ở đây à? Dù rời khỏi trò chơi kinh dị này rất khó, nhưng cũng không đến mức tự hủy hoại bản thân như vậy chứ?"
X_X
"Cút."
Uất Tẫn kìm nén sự thôi thúc muốn đuổi theo Vân Phù, ánh mắt lạnh lùng quét qua mặt Trần Huệ Trân, anh giơ tay tháo khớp tay cô ta, "Dưới sân bãi còn nhiều chỗ trống lắm, muốn chết thì có thể nằm vào đó."
Trần Huệ Trân ôm lấy cánh tay, nước mắt lã chã rơi.
Uất Tẫn lòng dạ bồn chồn, không đến nhà ăn nữa, quay đầu trở về ký túc xá.
"Trân Trân." Sở Nhiễm mím môi, "Em nghe được vài lời đồn đại, không biết có nên nói với chị không, nó liên quan đến việc anh Tẫn chuyển sang lớp Bốn."
"Nói đi."
"Lớp Bốn có một học sinh chuyển đến mới, tên là Vân Phù, hình như anh Tẫn có ý với cô ta..."
-_-
"Hắt xì..."
Cả buổi chiều Uất Tẫn cũng không đến lớp, Vân Phù lạnh đến nỗi run lên, bên ngoài trời lại bắt đầu mưa, quần áo cô vốn đã bị ướt, cứ thế này thì đúng là sẽ bị cảm mất.
Đặc biệt là khi chen lấn trong dòng người học sinh ma tan học, lạnh như bước vào hầm băng.
"Cô giáo Cao!"
Vân Phù mắt tinh nhìn thấy cô giáo Cao, cô gọi cô lại.
"Học sinh Vân Phù?" Cô giáo Cao trước tiên nhìn xung quanh, thấy chỉ có một mình cô, mới yên tâm, "Em tìm cô có việc gì?"
"Cô giáo Cao, em muốn hỏi về chuyện rèm cửa, tại sao rèm cửa trong lớp học lại không thể... ừm..."
Lời của Vân Phù chưa nói hết, cô giáo Cao đã bịt miệng cô lại: "Suỵt."
Cô giáo Cao kéo cô đến góc vắng người, cau mày: "Em Vân, có phải em đã biết gì rồi nên mới hỏi câu này không?"
"Chính vì em không biết gì nên mới hỏi ạ."
Vân Phù chớp mắt thành khẩn, "Cô có thể nói cho em biết không ạ?"
"Không thể."
Cô giáo Cao một mực từ chối.
"Vậy em chỉ có thể tự mình kéo ra thử rồi."
Vân Phù bất đắc dĩ giơ tay, giả vờ đi vài bước, "Em đi thật đây."
Cô giáo Cao: "..."
Cô nhanh chóng nhét một thứ vào lòng bàn tay Vân Phù, hạ giọng, "Em Vân, hãy chăm chỉ học hành, đừng tự chuốc lấy rắc rối."
Vân Phù cảm nhận, đó là một mảnh giấy, lập tức nở nụ cười ngoan ngoãn: "Vâng, cô giáo Cao, em sẽ nghe lời cô."
Cô giáo Cao vẫn không yên tâm, dặn dò lần nữa: "Tuyệt đối không được kéo rèm cửa."
"Vâng vâng!"
Nếu Vân Phù không đoán sai thì mảnh giấy cô giáo Cao đưa cho cô chính là nội dung quy tắc trường học, đã lấy được thứ cần lấy, cô gật đầu đảm bảo.
Bị trễ một lúc, học sinh hầu như đã về hết, Hà Thịnh ba người họ đang đợi Vân Phù ở cửa, nhưng chỉ có một cây dù.
Hùng Tử Thụy nói: "Tôi và Hà Thịnh là đàn ông, không cần che dù, hai cô dùng đi."
"Không được, vết thương của anh bị dính mưa sẽ viêm nhiễm." Vân Phù nhìn lượng mưa bên ngoài, "Mưa không to lắm, tôi chạy về vậy."
Hà Thịnh ngăn cô lại: "Ba người các cô chen chúc một chút, tôi chạy về."
Trong lúc tranh cãi, có người vỗ vào vai Vân Phù.
Người phía sau đi không một tiếng động, bị vỗ đột ngột, Vân Phù giật mình.
"Lớp trưởng."
Lý Lịch cười ngại ngùng, đưa cho một cây dù màu hồng, "Sợ cậu bị ướt, đây là dù mà Uất Tẫn nhờ tớ đưa cho cậu."
"Anh ấy đâu?"
Vân Phù cúi mắt nhìn cây dù in hoa dành dành.
Lý Lịch: "Lúc nãy còn trong lớp, giờ chắc đi rồi."
"Cảm ơn."
Vân Phù nhận lấy cây dù.
Trong lớp học, chàng thiếu niên ngồi trên cửa sổ, vén rèm nhìn bóng hình thướt tha trong màn mưa.
"Meo."
Một con mèo đen toàn thân nằm ngoài cửa sổ nhìn chằm chằm Uất Tẫn, kêu lên một tiếng thảm thiết.
"Chí."
Uất Tẫn đưa ngón tay chọt vào đầu con mèo, "Dọa ai thế?"
Anh bế con mèo vào lòng, chỉ vào bóng lưng Vân Phù.
"Thấy con người kia không? Đó là vợ của ta, không được dọa cô ấy, nếu các ngươi làm cô ấy sợ khóc, ta sẽ cạo hết lông của các ngươi, biến các ngươi thành mèo không lông."
"Meo."
