"Thú vị đấy."
Một tiếng cười khẽ vang lên giữa không trung.
Khi Lam Khê ngẩng đầu lên, liền thấy Uất Tẫn đang ngồi trên chiếc đồng hồ, hắn nở nụ cười nhưng đáy mắt lại lạnh băng, "Rốt cuộc ngươi là ai? Tiếp cận vợ ta muốn làm gì?"
"Vợ cậu?"
Lam Khê đặt bút xuống, chống cằm bằng hai tay, giọng chế nhạo, "Gọi vợ nhanh thế à?"
"Không phải vợ ta lẽ nào là vợ ngươi?"
Uất Tẫn đập vỡ kính đồng hồ, bẻ cây kim phút dài và nhọn bên trong.
Thấy hắn muốn động thủ, Lam Khê giơ tay đầu hàng: "Vợ cậu vợ cậu, không ai tranh với cậu đâu."
"Ngươi là bán nhân?"
Đôi mắt dài hẹp của Uất Tẫn nheo lại, quan sát Lam Khê một lúc.
Lam Khê: "... Xem ra tôi giấu khá tốt, bây giờ cậu mới phát hiện."
Bán nhân.
Nửa còn lại chính là quỷ.
Uất Tẫn bỗng hào hứng: "Mẹ ngươi là quỷ hay cha ngươi là quỷ?"
"..." Lam Khê cảm thấy bất lực, có cảm giác như hắn đang chửi chính mình, "Mẹ tôi là."
"Ngươi cũng có thể sống đến lớn như vậy." Uất Tẫn suy nghĩ về chuyện của hắn và Vân Phù, "Xem ra người và quỷ có thể sinh con đấy."
Lam Khê: "."
Ngôn ngữ mẹ đẻ của cô là sự bất lực.
"Đừng thi nữa."
Uất Tẫn nhảy xuống từ đồng hồ, phủi bài thi trên bàn, hứng khởi nói, "Kể cho ta nghe chuyện về bố mẹ ngươi đi."
-
Thời gian trên đồng hồ lúc nhanh lúc chậm, đặc biệt làm bực bội tâm trạng, dù Vân Phù có tâm lý vững vàng cũng bị ảnh hưởng không ít, chưa kể những người vốn dễ suy sụp.
Giây cuối cùng, kỳ thi kết thúc.
Những người chơi chưa viết xong vẫn cố gắng viết thật nhanh.
Đồng hồ phát ra âm thanh kỳ quái chói tai, những người chơi khựng lại, bịt tai vật vã quỵ xuống đất trong đau đớn.
Chỉ khi tất cả mọi người đều đặt bút xuống, đồng hồ mới trở lại bình thường.
Vân Phù trán ướt đẫm mồ hôi, nhìn bài thi bay lơ lửng giữa không trung.
Bài thi được chấm điểm ngay tại chỗ, trên bài của Vân Phù xuất hiện hai chữ lớn —
HỢP CÁCH.
Chẳng mấy chốc, một thẻ học sinh lớp E xuất hiện trên bàn cô.
Khi cầm thẻ học sinh lên, Vân Phù trở về phòng thi.
Hùng Tử Thụy bên cạnh chớp mắt, quay đầu lại với vẻ mặt khổ sở: "Lão đại, làm sao bây giờ, em thi không đậu."
Cũng không phải do đề khó, mà là vì cậu ta cứ không kìm được việc nhìn đồng hồ, thời gian một biến nhanh, tim cậu ta liền hoảng, một hoảng thì làm sai đề.
Vân Phù đưa mắt nhìn quanh một vòng, không chỉ mình Hùng Tử Thụy thi trượt, Ngụy Siêu và một cô gái tên Chương Đình cũng không đậu.
Ngụy Siêu vì sau khi thi xong không chịu đặt bút xuống, đã bị âm thanh quái dị từ đồng hồ làm chảy máu một bên tai, giờ máy chảy xuống cổ, trông vô cùng đáng sợ.
Chương Đình thì bộ dạng muốn khóc: "Làm sao bây giờ, tôi không đậu, có phải sắp chết rồi không."
Cô gái Lý Lạc Du bên cạnh muốn an ủi cô ta, nhưng không biết có phải vì bị dọa hay không, mặt đờ ra, không nói nên lời.
"Không sao."
Vân Phù quay đầu lại, "Thi trượt không phải là điều kiện tử vong, lần sau đến văn phòng hiệu trưởng học bù có thể nhảy lớp."
Hùng Tử Thụy thở dài: "Em cảm thấy học bù cũng không xong."
Nói cho cùng thì tâm lý của cậu ta quá kém, và hơn nữa, cậu ta căn bản không dám đến văn phòng hiệu trưởng.
"Lam Khê đâu?"
Đợi thêm một lúc, vẫn không thấy bóng dáng Lam Khê, Vân Phù định đứng dậy đi tìm.
Vừa đứng lên, đã có người từ phía sau nắm lấy tay cô, Uất Tẫn giơ thẻ học sinh lên như đang kể công: "Ban trưởng, tôi lấy được rồi nè."
Vân Phù mỉm cười: "Giỏi lắm."
Trong lúc nói chuyện, Lam Khê trở về.
Cô nhìn tấm thẻ trong tay Uất Tẫn với ánh mắt oán hận: "Bạn Uất giỏi thật, tôi không đậu đấy."
Cô đâu phải không đậu!
Cô căn bản là chưa thi!
Uất Tẫn ném bài thi của cô đi, rồi lại kéo cô nói chuyện về việc người và quỷ rốt cuộc có thể kết hôn sinh con hay không, nói xong thì thời gian thi cũng hết.
Cô nhận ngay một chữ KHÔNG HỢP CÁCH một cách oan uổng!
Uất Tẫn hoàn toàn không có chút áy náy nào: "Đó là do ngươi ngu."
Lam Khê: "..."
Được được được, chơi kiểu này đấy à, đợi cô nói xấu hắn trước mặt Vân Phù vậy!
Sau khi thi xong, đến giờ ăn tối.
Vì trên danh nghĩa các lớp khác nhau không thể giao tiếp, nên những người chơi chia làm ba nhóm.
Một nhóm là Lam Khê, Hùng Tử Thụy, Ngụy Siêu và Chương Đình những người không hợp cách lớp F.
Một nhóm là Vân Phù, Điên Mộng, Điên Oanh, Lý Lạc Du và Trang Đồng mấy người họ lên lớp bình thường lớp E.
Nhóm còn lại là những người đã đến văn phòng hiệu trưởng học bù thành công nên nhảy lớp là Tiêu Chấn và Hà Thịnh lớp D.
Trên bàn ăn, Điên Mộng dùng ánh mắt hỏi Vân Phù, Trang Đồng là tình huống thế nào.
Vân Phù khẽ lắc đầu, ra hiệu Trang Đồng là người bình thường.
Điên Mộng nhíu mày, sáng nay Trang Đồng không ăn sáng cũng không xuất hiện, mọi người đều tưởng cô ta đã chết, vậy mà giờ lại ngang nhiên ngồi cùng họ, Điên Mộng không tin đêm qua cô ta không gặp chuyện.
"Chị Mộng, chị Oanh, các chị ăn no chưa? Nếu chưa no có thể ăn phần em."
Trang Đồng ăn rất ít, gần như không động đũa, cô ta dùng đồ ăn của mình để lấy lòng Điên Mộng và Điên Oanh.
Dù sao cô ta cũng hy vọng Tiêu Chấn có thể đưa cô ta ra khỏi phó bản, mà Điên Mộng Điên Oanh lại thân với Tiêu Chấn.
Thức ăn lớp E tốt hơn lớp F khá nhiều, có rau xào và trứng gà các loại, dù mùi vị không mấy ngon, nhưng cũng coi như là một bước nhảy vọt về chất.
"Không cần." Điên Mộng từ chối.
Điên Oanh mấy ngày nay không no bụng, cô ta không khách khí lấy quả trứng của Trang Đồng.
"Oanh." Điên Mộng không tán thành việc này.
Điên Oanh cảm thấy cô quá thận trọng, bực bội nói: "Ôi, chị họ sợ gì chứ, có anh Chấn ở đây, bọn mình sẽ không sao đâu."
Điên Mộng cũng không tiện nói gì thêm.
Nhân lúc họ nói chuyện, Vân Phù lén lút nhét quả trứng của mình vào túi, cô không ăn, định để dành cho Lam Khê.
"Hu hu, Vân Phù cậu tốt với tôi quá."
Lam Khê không ngờ rằng có một ngày mình lại thèm chảy nước miếng trước một quả trứng gà bình thường.
Vân Phù cười: "Cậu ăn trước đi, trứng ngày mai tôi để cho Hùng Tử Thụy, hai cậu thay phiên nhau."
Hùng Tử Thụy cảm động: "Lão đại, ngài cũng tốt với em."
"Nè, không cần đợi đến mai, hai đứa mình chia đôi." Lam Khê bẻ quả trứng trắng nõn làm đôi, miếng lớn hơn đưa cho Hùng Tử Thụy, "Tôi chia cho cậu, ngày mai cậu đừng quên tôi đấy."
Hùng Tử Thụy chùi tay vào quần: "Có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu!"
"Vân Phù."
Ba người đi thành hàng, có người từ phía sau đuổi theo.
Vân Phù quay đầu lại.
Là Hà Thịnh.
"Tôi có chút chuyện muốn tìm cô, có thể nói chuyện riêng một chút được không?"
"Cậu nói thẳng đi, Lam Khê và Hùng Tử Thụy cũng không phải người ngoài." Nụ cười của Vân Phù nhạt dần.
Hà Thịnh nắm chặt tay, có chút lúng túng, hắn lấy từ túi ra một cái đùi gà được gói cẩn thận: "Đây là thức ăn lớp D, hôm nay cô bị thương cần bồi bổ, nên tôi..."
"Không cần đâu, cảm ơn."
Không đợi hắn nói hết, Vân Phù từ chối, "Còn chuyện gì nữa không, không có gì khác thì tôi và Lam Khê về ký túc xá đây."
"Đợi đã."
Hà Thịnh biểu lộ sự giằng co.
"Tiêu Chấn bảo tôi hỏi cô, thuốc cô định lúc nào cho Uất Tẫn uống?"
