Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Người Yêu Mạng Là Boss Kinh Dị, Muốn Chạy Cũng Không Thoát - Vân Phù > Chương 51

Chương 51

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Hành động bất thường của Vân Phù đã thu hút sự chú ý của hiệu trưởng.

 

"Sao không uống, có phải chê trà của tôi không ngon?"

 

Hiệu trưởng nhìn chằm chằm vào cô, ra vẻ nếu Vân Phù không uống thì sẽ không cho họ phụ đạo.

 

Lòng bàn tay Vân Phù thấm ra một lớp mồ hôi lạnh, cô cắn nhẹ môi rồi cầm ly lên uống một ngụm: "Rất ngon ạ."

 

Hiệu trưởng lúc này mới hài lòng bắt đầu giảng bài, đồng thời động viên họ sớm thi đỗ vào lớp A, trở thành nhân tài kiệt xuất.

 

Bụng dạ Vân Phù cồn cào, vừa bước ra khỏi cửa sau buổi phụ đạo đã suýt nôn thốc.

 

"Cậu sao thế?"

 

Hà Thịnh định đỡ cô.

 

Vân Phù mặt tái nhợt né tay anh ta: "Tôi không sao, tôi có việc phải đi trước đây."

 

Cô phải nhanh chóng rời đi, đi báo cho Lam Khê và Hùng Tử Thụy biết, tuyệt đối đừng đến tìm hiệu trưởng phụ đạo!

 

May mắn là lịch phụ đạo của Lam Khê và Hùng Tử Thụy đều được xếp vào buổi chiều.

 

Sau bữa trưa, ba người họ lại tụ tập trong gian lều nhỏ.

 

Hùng Tử Thụy lên tiếng trước: "Cô giáo Cao có một em gái, cô gái trong ảnh chính là em gái cô ấy, trước đây cũng là học sinh trường Trung Học Thanh Hà, nhưng đã mất tích."

 

"Mất tích?" Lam Khê nhíu mày, "Một người sống bình thường sao có thể mất tích được, không lẽ cô giáo Cao đến đây dạy học là để tìm em gái?"

 

"Đúng vậy, nhưng không tìm thấy."

 

Đây là toàn bộ thông tin Hùng Tử Thụy thăm dò được.

 

"Đại ca, ý cậu không cho bọn tôi đi phụ đạo là thế nào?"

 

Nếu không phải Vân Phù ngăn cản, Hùng Tử Thụy đã định tìm người đổi lịch để đi phụ đạo sớm rồi.

 

Một mình anh ta ở lớp F, thực sự rất sợ hãi.

 

Dù vẫn còn Trang Đồng ở đó, nhưng anh ta và Trang Đồng hoàn toàn không nói chuyện với nhau.

 

Vân Phù không trực tiếp trả lời câu hỏi của anh ta, mà hỏi ngược lại: "Các cậu có biết gỗ trầm hương không?"

 

"Biết chứ." Lam Khê gật đầu, "Nhà chú tôi làm trang trí nội thất, gỗ trầm hương thường có hai công dụng, một là làm cấu kiện xây dựng, hai là làm quan tài, bởi gỗ trầm hương là gỗ mềm, chống mục, không dễ biến dạng, các quan chức quý tộc thời xưa đều thích dùng nó làm quan tài."

 

Tay Vân Phù run run, cô không nhịn được lại ọe một tiếng.

 

Hùng Tử Thụy giật bắn người: "Đại ca, cậu sao thế?"

 

"Có lẽ tôi đã uống phải nước xác chết."

 

Giọng Vân Phù hơi khàn, "Khả năng lớn hiệu trưởng không phải người sống."

 

Ban đầu cô tưởng những vết trên mặt hiệu trưởng là vết đồi mồi, nên không nghĩ đến vết tử thi, cho đến khi nhìn thấy ly trà kia, trên mặt nước nổi một lớp dầu không đáng có, pha trà cũng là để che giấu mùi.

 

"..."

 

Lam Khê và Hùng Tử Thụy mỗi người đưa một tay, âm thầm vỗ lưng cho Vân Phù.

 

Vân Phù cười gượng.

 

"Thực ra cũng khá ngon, chỉ là tâm lý không vượt qua được thôi."

 

Cô gắng chuyển hướng suy nghĩ, nhắc đến học sinh nhảy lầu hôm nay, "Các cậu xem cái này."

 

Vân Phù lấy ra mảnh giấy nhuốm máu.

 

Lam Khê: "Tôi có thăm dò một chút, học sinh đó tên là Chu Lễ, gia cảnh không khá giả, khi vào Thanh Hà được tuyển đặc cách miễn học phí."

 

Mảnh giấy mở ra, trên đó chỉ viết một câu——

 

Triệu Kiều ăn cắp thành quả của tôi, giải nhất cuộc thi đáng lẽ phải thuộc về tôi.

 

"Chu Lễ và Triệu Kiều là bạn cùng lớp."

 

Vân Phù mơ hồ cảm thấy mình đã tìm thấy một manh mối then chốt, nhưng manh mối chôn quá sâu, bây giờ họ không có cách nào khai quật.

 

"Xem ra thế nào cũng phải đến lớp A một lần."

 

Lam Khê xé nát mảnh giấy, "Hùng Tử Thụy đừng đến văn phòng hiệu trưởng nữa, để tôi đi gặp hiệu trưởng, nước xác chết thôi mà, chỉ cần không chết vì uống nó, tôi có thể uống đến khi hắn phá sản."

 

Vân Phù: "... Cậu kinh thật."

 

Lam Khê rốt cuộc vẫn đi phụ đạo.

 

Rất nhanh đã đến lúc thi lần thứ hai.

 

Vị trí ngồi của mọi người vẫn không thay đổi so với lần trước.

 

Hùng Tử Thụy nhăn mặt: "Đại ca, chắc chắn tôi sẽ lại trượt, cứ thế này mãi, trước sau gì tôi cũng chết."

 

Có tổng cộng năm lần cơ hội thi.

 

Vân Phù an ủi anh ta: "Nếu cậu không sợ uống nước xác chết, trong ba lần cơ hội còn lại, chỉ cần đi phụ đạo hai lần là đủ."

 

Hùng Tử Thụy im lặng.

 

Anh ta thà chết một cách dễ chịu còn hơn chết trong ghê tởm.

 

Lam Khê đến muộn, cô khẽ nói: "Hiệu trưởng đúng là người chết."

 

Vừa bước vào văn phòng hiệu trưởng, cô đã ngửi thấy mùi hôi thối kinh tởm của xác chết.

 

"Nhưng mùi cháy khét trên tầng thượng là thế nào?"

 

Vân Phù nhướng mày: "Cậu cũng phát hiện ra rồi?"

 

"Lớp trưởng."

 

Lưng bị chọc một cái, Uất Tẫn cả ngày không thấy bóng dáng, không biết lúc nào đã ngồi phía sau cô, "Hôm nay cậu đi làm gì, sao trên người thối thế?"

 

Vân Phù: "... Vậy cậu tránh xa tôi ra."

 

"Không." Uất Tẫn không ngừng chọc cô, "Một lúc nữa thi xong, tìm chỗ nào đó tắm rửa sạch sẽ cho cậu."

 

Hùng Tử Thụy ngoảnh mặt đi, âm thầm bịt tai.

 

Lam Khê thì biểu cảm như đang đắm chìm trong thế giới riêng.

 

Vân Phù nghĩ đến phó bản trước, cô trốn vào thùng rác, Sirius lôi cô ra, rồi chuyện tắm rửa trong phòng tắm.

 

Cô nghiêm mặt: "Không cần đâu, cảm ơn!"

 

Uất Tẫn hơi bối rối, không biết mình đã làm gì khiến Vân Phù tức giận.

 

Đề thi được phát xuống.

 

Uất Tẫn lại chọc Vân Phù: "Lớp trưởng, lần này có thể thi trượt không?"

 

Vân Phù đã đi phụ đạo, Uất Tẫn thì không, lần này hai người họ sẽ phải xa nhau.

 

"Tùy cậu."

 

Nói xong, Vân Phù viết tên lên đề thi, sau đó bị kéo vào phòng thi cá nhân.

 

-

 

Lam Khê nhìn người ngồi trên đồng hồ, vô cùng bất lực.

 

"Cậu muốn cùng lớp với Vân Phù, lẽ ra nên quấy rối cô ấy, để cô ấy thi trượt chứ, cứ tìm tôi làm gì, tôi xin cậu, mau đi đi."

 

Vân Phù thi đỗ sẽ nhảy lớp, chỉ có trượt mới ở lại lớp cũ.

 

"Không được."

 

Uất Tẫn chống hai tay lên mép đồng hồ, "Hình như tôi đã làm lớp trưởng tức giận, nếu lại quấy rối khiến cô ấy thi trượt, cô ấy sẽ không làm vợ tôi nữa."

 

Lam Khê nắm chặt tay: "Vậy thì sao?"

 

"Vậy cậu nghĩ cách giúp tôi dỗ lớp trưởng vui trở lại."

 

Lam Khê hít một hơi: "Cô ấy là vợ cậu, không phải vợ tôi!"

 

Uất Tẫn khịt mũi: "Cậu một nửa con người, sao nhỏ nhen thế."

 

Lam Khê cười: "Vân Phù thích xem múa thoát y, cậu múa cho cô ấy xem một bài, cô ấy sẽ vui ngay."

 

"Thật không?"

 

"Thật."

 

-

 

Kỳ thi kết thúc.

 

Bài thi của Vân Phù một lần nữa được ghi là đỗ.

 

Điều khiến cô ngạc nhiên là, lần này Tiêu Chấn lại không đi phụ đạo.

 

Sau khi tất cả mọi người thi xong, lớp học cũng được phân ra.

 

Hà Thịnh đã phụ đạo hai lần nhảy vọt vào lớp B, trở thành học sinh gần xuất sắc nhất.

 

Tiếp theo là Vân Phù, Lý Lạc Du và Tiêu Chấn, ba người họ ở lớp C.

 

Vân Phù không quen Lý Lạc Du, không biết cô ấy cũng đã đi phụ đạo.

 

Lam Khê, Điên Mộng, Điên Oanh, Trang Đồng và Ngụy Siêu đã phụ đạo thì vào lớp D.

 

Chương Đình và Hùng Tử Thụy lại thi trượt, tiếp tục ngồi chùn ở lớp F.

 

"Vân Phù."

 

Tiêu Chấn đi đến chỗ Vân Phù, đưa tay ra, "Tôi cố tình không đi phụ đạo, chính là để được làm bạn cùng lớp với cậu, hai ngày tới, mong được chiếu cố."

 

"Cậu là ai?"

 

Uất Tẫn đầy sát khí vỗ tay anh ta, nhe răng cảnh cáo, "Tránh xa lớp trưởng của tôi ra!"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích