Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Người Yêu Mạng Là Boss Kinh Dị, Muốn Chạy Cũng Không Thoát - Vân Phù > Chương 54

Chương 54

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

"Hử?"

 

Vân Phù như nghe thấy có người gọi tên mình.

 

Cô vểnh tai nghe ngóng một lúc, "Ai đó?"

 

Không ai trả lời, Vân Phù cho rằng mình nghe nhầm, tiếp tục cho con quái vật to lớn trước mặt ăn.

 

"Ngoan nào, ăn chậm thôi, tất cả đều là của con."

 

Ngón tay thon nhỏ của Vân Phù muốn vỗ nhẹ lên đỉnh đầu quái vật, nhưng nó quá cao, cô với không tới.

 

"Con ngồi xổm xuống đi."

 

Quái vật đang cầm trong tay một miếng sườn cốt lết chiên giòn, nghe lời ngồi xổm trước mặt Vân Phù.

 

Vân Phù mắt cong như trăng non: "Đáng yêu quá, cho con thêm một miếng nữa."

 

Cô lấy từ trong túi ra một gói giấy, rút một miếng sườn nhỏ nhét vào tay quái vật.

 

Sườn cốt lết chiên vốn là bữa tối của lớp C.

 

Tối hôm qua cô định đưa cho Lam Khê và Hùng Tử Thụy, nhưng Lam Khê vào lớp D rồi, không thiếu đồ ăn nên không lấy, thế là Vân Phù còn dư lại một nửa.

 

Bản thân cô cũng quên ăn, không ngờ lại mang đến chỗ này, mà quái vật lại rất thích.

 

Khi cây chùy mã tấu vung về phía Vân Phù, trong tay cô không có thứ gì để đỡ, trong lúc nguy cấp, cô ném bất cứ thứ gì trong tay, miếng sườn chiên trúng vào mặt quái vật khiến nó đứng hình.

 

Nó không tấn công Vân Phù nữa, đôi bàn tay to lớn liên tục sờ soạng trên mặt đất.

 

Vân Phù tim đập thình thịch quan sát một lúc, phát hiện quái vật muốn ăn, rồi thử nhặt miếng sườn đưa cho nó.

 

Thật vô lý.

 

Vô lý đến tận cùng.

 

Vân Phù cảm thán mạng mình thật lớn, vận khí cũng thật tốt.

 

Hai miếng sườn xuống bụng, quái vật vẫn chưa thỏa mãn, dù không có mắt nhưng Vân Phù cảm nhận được một ánh nhìn mãnh liệt đang dán chặt vào mình.

 

"Không được ăn nữa."

 

Vân Phù gói kỹ phần sườn còn lại cất vào túi, không thể đưa hết một lần, nhỡ đâu quái vật ăn xong quay mặt phủ nhận thì cô toi đời.

 

Phần còn lại cô phải giữ lại để khống chế nó.

 

Quái vật bất mãn cào nhẹ Vân Phù vài cái, thấy cô nhất quyết không cho, ấm ức rống lên một tiếng.

 

Ngay lúc này, Vân Phù lại nghe thấy như có người gọi mình.

 

"Ai..."

 

Một luồng gió mạnh thổi qua, Vân Phù bị ai đó ôm chầm lấy.

 

"Khụ khụ."

 

Lực xung kích quá mạnh, Vân Phù loạng choạng một bước.

 

"Lớp trưởng, cậu không sao là tốt rồi."

 

Thiếu niên gầy gò cúi đầu ghé vào cổ Vân Phù, giọng nói nhuốm đầy hậu họn.

 

Vân Phù chớp mắt, khóe môi nở nụ cười: "Uất Tẫn, cậu có biết tớ bị nhốt vào đây vì lý do gì không?"

 

"Ừ."

 

Uất Tẫn ậm ừ đáp lại.

 

Tưởng Vân Phù nghĩ mình liên lụy đến cô, cậu liền xin lỗi: "Xin lỗi."

 

Xin lỗi, nhưng không được chia tay.

 

Vân Phù ôm trả lại cậu: "Không cần xin lỗi, bởi vì là cậu nên tớ cam tâm tình nguyện."

 

"!"

 

Uất Tẫn ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đen láy lấp lánh ánh sáng: "Lớp, lớp trưởng đang nói lời yêu với em sao?"

 

Vân Phù đỏ ửng đôi tai, cô không giỏi những chuyện này lắm, nhưng cũng không muốn Uất Tẫn bất an, bèn nói: "Cậu nghĩ vậy thì cứ nghĩ."

 

"Vâng!"

 

Uất Tẫn vui mừng bế Vân Phù xoay hai vòng.

 

Ánh mắt bất chợt thấy con quái vật, toàn thân cậu lập tức dựng đứng như mèo giận, nhe răng cảnh cáo.

 

"Nó không làm hại tớ."

 

Vân Phù vội nói.

 

Uất Tẫn kiểm tra Vân Phù từ trên xuống dưới, xác định cô thực sự không sao mới yên tâm: "Vậy nãy nó hú cái gì, em tưởng..."

 

Tưởng bảo bối của mình bị quái vật ăn mất rồi.

 

Vân Phù vẫy tay với quái vật, chợt nhớ nó không nhìn thấy, liền nói: "Cậu đi đi, bạn trai tôi đến rồi, tôi muốn ở một mình với anh ấy một lúc."

 

Quái vật bất đắc dĩ nhặt cây chùy mã tấu lên, bước vào bóng tối.

 

"..."

 

Uất Tẫn như nhận ra điều gì từ dáng lưng của nó.

 

Cậu xắn tay áo, định đuổi theo.

 

Vân Phù: "... Cậu ở lại với tớ một lúc được không?"

 

Uất Tẫn liền thôi, âm thầm càu nhàu.

 

Đứa nào cũng nhòm ngó lớp trưởng của cậu, thật muốn hủy diệt cả thế giới, chỉ còn lại hai người cậu và Vân Phù.

 

Vân Phù bước vào một căn phòng trống, sờ soạng trên tường tìm thấy sợi dây kéo, bật đèn lên, ánh sáng không tỏ lắm, chỉ vừa chiếu sáng một góc.

 

Trong phòng có một cái bàn và vài chiếc ghế nát bươm, góc phòng đặt một tủ sách, bên trong toàn giấy nháp.

 

Nhớ ra phải viết bản kiểm điểm mười nghìn chữ, Vân Phù đau đầu.

 

Báo cáo thuyết trình và phát biểu nhận giải cô từng viết nhiều, nhưng kiểm điểm thì đây là lần đầu.

 

"Uất..."

 

Vân Phù quay đầu lại, thấy Uất Tẫn đang đóng chấn song sắt của phòng lại, "Cậu làm gì vậy?"

 

"Cậu quên rồi sao?"

 

Uất Tẫn cởi áo khoác ném lên bàn: "Em định cho cậu bất ngờ mà."

 

"Bất ngờ thì bất ngờ, cởi áo làm gì?"

 

Thấy Uất Tẫn định cởi nốt áo bên trong, Vân Phù vội ngăn lại.

 

"Lam Khê nói cậu thích xem múa cởi áo, không cởi thì múa kiểu gì?"

 

Uất Tẫn nắm lấy tay Vân Phù, áp lên ngực mình: "Như vậy nè, cậu có thích không?"

 

Vân Phù mặt đỏ bừng.

 

Múa mà lại như vậy sao?!

 

Dưới lòng bàn tay là cơ bắp mỏng manh non nớt đặc trưng của tuổi trẻ, Uất Tẫn nắm tay cô, dẫn dắt đi xuống dần.

 

"Đủ rồi!"

 

Vân Phù rút tay lại như bị điện giật, giọng run run: "Hôm nay múa đến đây thôi, lần sau khi nào tớ muốn xem sẽ bù lại."

 

Uất Tẫn: "?"

 

Cậu còn chưa múa mà.

 

"Thật không xem nữa?"

 

Vân Phù quay người đi, kiên quyết: "Không."

 

Uất Tẫn hơi thất vọng, mắt lim dim: "Thôi được, vậy để lần sau vậy."

 

Bình ổn lại trái tim đập loạn xạ, Vân Phù để chuyển hướng chú ý, bắt đầu khám phá phòng giam.

 

Đáng lý ra sau khi vào đây cô sẽ bị quái vật nhốt vào phòng nhỏ, nhưng vì đã hối lộ nó bằng sườn chiên nên quái vật không khóa cô lại.

 

Vân Phù đi dạo qua các phòng nhỏ, học sinh bị giam nghe động ngẩng đầu lên, thấy cô không phải Giám đốc giáo vụ, lại cúi đầu thờ ơ xuống bàn không ngừng viết cái gì đó.

 

Tổng cộng có hơn bốn mươi phòng, hơn chục học sinh bị giam.

 

Hai đầu hành lang đều bị bịt kín, căn bản không có lối ra.

 

"Cậu vào đây bằng cách nào?"

 

Vân Phù hỏi Uất Tẫn đang theo sau.

 

Uất Tẫn chỉ lên trần nhà: "Từ trên xuống."

 

"!"

 

Vân Phù ngẩng đầu nhìn, trần nhà tối đen không có bất kỳ lối đi nào.

 

Quái vật cũng không biết đi đâu mất.

 

Xem ra phòng giam có lối đi riêng dành cho yêu quái.

 

Không có đường ra, Vân Phù trở lại phòng nhỏ, cô lấy ra một xấp giấy đặt lên bàn, bắt đầu thử viết bản kiểm điểm.

 

Biết đâu viết xong mười nghìn chữ thì sẽ có lối ra mở.

 

Nhưng vừa đặt bút viết một nét, nét bút liền biến mất ngay sau đó.

 

Vân Phù đành chịu.

 

Thảo nào mấy học sinh kia cứ luôn tay luôn chân viết mãi.

 

Tốc độ viết không theo kịp tốc độ biến mất.

 

"Cậu thử đi."

 

Vân Phù đưa bút cho Uất Tẫn, rồi dịch tờ giấy về phía cậu.

 

Uất Tẫn cầm bút vẽ đầy ý tứ một trái tim, hớn hở khoe với Vân Phù.

 

Tiếc là khi Vân Phù nhìn thấy, trái tim đã biến mất.

 

Uất Tẫn tức điên.

 

"Giấy bút gì mà rách việc, chả xài được tí nào."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích