Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Người Yêu Mạng Là Boss Kinh Dị, Muốn Chạy Cũng Không Thoát - Vân Phù > Chương 58

Chương 58

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Đôi mắt Vân Phù trong vắt tựa như có sức mạnh thấu hiểu lòng người.

 

Nghĩ về kế hoạch sắp tới của mình, Tiêu Chấn đảo mắt nhìn chỗ khác, hắn xấu hổ xoa đầu mũi: "Đây là quy tắc của phó bản, tôi nói cũng chẳng ích gì."

 

Yêu cầu thông quan phó bản một là phải ở đây đủ mười ngày, hai là thành tích thi cử phải đạt mức ưu tú.

 

Mà muốn thành tích ưu tú thì bắt buộc phải vào được lớp A.

 

Vân Phù thu xếp giấy bút, đứng dậy: "Được, tôi cùng anh học phụ đạo."

 

Văn phòng hiệu trưởng.

 

Vẫn như mọi khi, trước khi học phụ đạo đều uống một tách trà.

 

Vân Phù ngửi thấy mùi cháy khét ngày càng nồng nặc nơi đầu mũi, cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ.

 

Tiêu Chấn thì ngửa cổ uống cạn một hơi, rồi giả tạo khen ngợi kỹ thuật pha trà của hiệu trưởng.

 

Hiệu trưởng mặc đồ trắng toát nở nụ cười không chạm tới đáy mắt: "Thích uống thì uống nhiều vào, ta thích nhất lũ học sinh hiếu học như các em đến học phụ đạo."

 

Chuyện uống trà quá cố ý, Vân Phù luôn cảm thấy uống vào sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng cô không cảm thấy bản thân có gì khác thường, nên phân tâm lén dùng góc nhìn quan sát Tiêu Chấn.

 

Còn Tiêu Chấn thì chuyên tâm, học tập rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức chưa từng thấy.

 

Học phụ đạo xong cũng vừa đến giờ ăn trưa, Vân Phù đi tìm Uất Tẫn.

 

Uất Tẫn nhăn mũi như chó con ngửi ngửi trên người cô: "Trên người em có mùi rất khó chịu, anh không thích."

 

Vân Phù: "Trên người em có mùi gì?"

 

Mỗi lần đến văn phòng hiệu trưởng học phụ đạo, Uất Tẫn đều nói vậy.

 

"Anh không tả được, nói chung là không thơm." Uất Tẫn nắm lấy tay Vân Phù, "Anh thực sự phải nghĩ cách tẩy sạch cho em."

 

Vân Phù không để bụng chuyện này, nói chuyện với hắn vài câu rồi đi đến chỗ những người chơi khác.

 

Uất Tẫn rất muốn đi theo, nhưng phu nhân không cho phép, hắn đành đứng đó như hòn vọng phu nhìn theo.

 

Ngụy Siêu xúc cơm ăn ngấu nghiến: "Ủa? Trang Đồng đâu, cả sáng nay không thấy cô ta đến lớp, không gặp chuyện gì chứ?"

 

Lam Khê: "Tôi và Điên Mộng đã siết cổ cô ta chết rồi."

 

Cạch—

 

Bát inox Ngụy Siêu cầm rơi xuống bàn, lăn quay mấy vòng.

 

"Cái gì?"

 

Hắn luôn biết Lam Khê rất mạnh mẽ, là một cô gái cứng cỏi, nhưng không ngờ cô ta lại mạnh mẽ đến thế.

 

Điên Mộng giải thích: "Chúng tôi đã nghi ngờ Trang Đồng có vấn đề từ lâu, chỉ là chưa có bằng chứng xác thực, sợ hiểu nhầm, hôm nay xác định rồi nên mới ra tay."

 

Điên Oanh chớp mắt: "Ngụy ca ca, anh cũng thấy siết cổ người ta đến chết thật tàn nhẫn đúng không?"

 

Ngụy Siêu: "... Siết hay lắm."

 

Điên Oanh: "."

 

"Thế Lý Lạc Du đâu?"

 

Ngụy Siêu chú ý phía Tiêu Chấn cũng thiếu người.

 

Điên Mộng: "Cô ta cũng có vấn đề."

 

Ngụy Siêu dùng hai tay giữ chặt bát: "Vậy sáng nay mới là thịt? Thế ngày mai thì sao? Liệu còn ai có vấn đề nữa không?"

 

Không ai trả lời câu hỏi của hắn, vì chuyện ngày mai ai mà biết được.

 

"Tôi rất tò mò."

 

Vân Phù bóc một con tôm, hỏi Tiêu Chấn ngồi đối diện, "Sao Điên Oanh và Điên Mộng chưa từng đi học phụ đạo?"

 

Tiêu Chấn không trả lời mà hỏi ngược lại: "Hùng Tử Thụy và Chương Đình cũng có đi đâu?"

 

Hùng Tử Thụy và Chương Đình hôm nay đã đi rồi, chỉ là Tiêu Chấn không biết.

 

Tối nay là lần thi thứ ba của họ trong phó bản, thành tích lần thi này vô cùng quan trọng, liên quan đến việc những người chơi có thành tích lớp dưới có đạt được mức ưu tú hay không.

 

Điên Oanh và Điên Mộng đều ở lớp D, nếu hai người họ mãi không đi học phụ đạo, cho dù những lần thi sau đều đạt, thì cuối cùng cũng chỉ có thể lên đến lớp B.

 

Mà lớp B thì không thể thông quan phó bản.

 

Vân Phù không quan tâm họ có thông quan được hay không, cô quan tâm hơn đến việc Tiêu Chấn có biết điều gì đó.

 

Liệu hắn biết trà của hiệu trưởng có vấn đề, hay biết lớp A không thể thông quan, nên mới không để Điên Oanh và Điên Mộng mạo hiểm?

 

"Bàn trưởng đại nhân, tôi thích người nói thẳng, anh cứ quanh co với tôi, tôi nghe không hiểu."

 

Tiêu Chấn không ngốc, nghĩ một lúc liền hiểu được ý nghĩa đằng sau câu hỏi của Vân Phù.

 

"Đừng gọi tôi là bàn trưởng đại nhân." Vân Phù nhíu mày, vẻ mặt chán ghét rõ rệt.

 

"Sao?" Tiêu Chấn hứng thú, "Em đều bị giam cấm cô rồi, vẫn chưa định tránh xa Boss ra à, đừng bảo trong lúc lợi dụng hắn mà thực sự nảy sinh tình cảm đấy chứ?"

 

Vân Phù: "Phải đấy, anh đối xử với tôi cho khéo, coi chừng tôi bảo hắn đánh chết anh."

 

Tiêu Chấn: "... Đùa thôi mà, giận dữ làm gì thế."

 

Vân Phù bưng khay thức ăn đi tìm Uất Tẫn.

 

Uất Tẫn mắt sáng rỡ, dời ra một khoảng trống lớn cho Vân Phù ngồi, hắn gắp hết đồ ăn ngon trong khay của mình sang trước mặt Vân Phù: "Để tôi bóc tôm cho bàn trưởng đại nhân."

 

Vân Phù thấy trong lòng mềm mại: "Anh cũng ăn đi."

 

Buổi chiều trôi qua rất nhanh.

 

Lại đến giờ thi.

 

Vân Phù ngẩng đầu lên, thấy Uất Tẫn đang ngồi trên chiếc đồng hồ.

 

Cô giật mình: "Anh ngồi cao thế làm gì?"

 

Uất Tẫn nhẹ nhàng nhảy xuống, hai tay chống lên bàn, chớp mắt nhìn cô: "Bàn trưởng đại nhân, em học rất giỏi, nhưng lần này có thể thi không đạt được không?"

 

"Tại sao?"

 

Vân Phù vừa nói vừa nhanh chóng làm bài.

 

"Anh không thể nói với em." Uất Tẫn ngập ngừng, "Lớp A rất đáng sợ."

 

Vân Phù ngẩng đầu nhìn hắn: "Anh từng vào lớp A?"

 

Uất Tẫn chọt chọt đầu ngón tay cô, cố gắng lấy cây bút đi.

 

"Điều này anh cũng không thể nói với em."

 

Vân Phù thấy tim đập thình thịch.

 

Trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ—

 

Đừng bảo Uất Tẫn cũng từng giống như Chu Lễ kia đã nhảy lầu chết, từng gặp chuyện gì đó ở lớp A?

 

Cô vỗ tay hắn, cúi mắt: "Anh đi tìm Lam Khê chơi đi, em phải tập trung làm bài."

 

Uất Tẫn không nhúc nhích: "Anh không đi, anh ở đây với em."

 

Vân Phù không nói gì.

 

"Bàn trưởng đại nhân." Đôi mắt đen huyền của Uất Tẫn hóa thành sự dịu dàng đậm đà, "Em có thể dạy phụ đạo cho anh không, anh muốn cùng em học một lớp."

 

Vân Phù: "Anh không bảo lớp A không thể đến sao?"

 

"Em ở đâu, anh ở đó."

 

Cho dù đó là nơi khiến hắn đau khổ.

 

-

 

Đêm khuya.

 

Vân Phù ngủ không yên.

 

Cô, Tiêu Chấn và Hà Thịnh đã thành công vào lớp A, nhưng hệ thống không thông báo ba người họ thông quan.

 

Có lẽ là do chưa từng học ở lớp A, Vân Phù nghĩ, ngày mai có lẽ sẽ có kết quả.

 

Chỉ cần ba người họ rời đi, cũng có nghĩa là những người còn lại có thể yên tâm học phụ đạo lên lớp, rồi cũng thông quan.

 

Vân Phù trở mình, vô cớ cảm thấy mình như đang trôi nổi.

 

Cô mơ màng mở mắt.

 

Trước mắt không phải là ký túc xá, mà là... dưới đáy nước.

 

Trong chốc lát, Vân Phù lại tưởng ai đó ám hại mình, đẩy cô xuống Hồ Ước Nguyện.

 

Nhưng lần này tình hình có chút đặc biệt.

 

Không có bàn tay quỷ nào cào cấu cô, cô có thể tự do thở dưới nước.

 

Vân Phù thở ra, một chuỗi bong bóng nổi lên.

 

Đằng sau, bỗng có người bịt mắt cô.

 

Không có sát ý, hắn dường như chỉ không muốn Vân Phù nhìn thấy mình.

 

Có thứ gì đó che lên mắt Vân Phù.

 

Vân Phù muốn gỡ ra, nhưng hắn nhanh tay hơn, lột bỏ quần áo trên người cô.

 

Vân Phù: "..."

 

Tốt lắm, cô biết là ai rồi.

 

Tên này sao cứ khăng khăng muốn tẩy sạch cô thế.

 

Cô không cử động nữa.

 

Mặc cho đôi bàn tay lạnh hơn cả nước hồ kia giúp cô.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích