Vân Phù không hề nghiện mạng, huống chi Uất Tẫn còn thú vị hơn điện thoại gấp bội.
Vì vậy, khi cô nhìn thấy tin nhắn này thì đã gần đến giờ ăn trưa.
"Em đi chuẩn bị cơm trưa."
Uất Tẫn chạy vội về phía bếp như thể đang chạy trốn.
Cậu hoàn toàn không hay biết có một thứ rơi ra từ túi quần mình.
Vân Phù cúi xuống nhặt lên, đó là một tờ giấy vẽ được gấp vuông vắn.
Trong lòng cô chợt lóe lên ý nghĩ, đây chắc là bức tranh Uất Tẫn vẽ hôm qua. Cậu ta không cho cô xem, vậy mà giờ đây nó lại lọt vào tay cô.
Vân Phù mang bức tranh về phòng ngủ, đóng cửa lại, mở rộng bức tranh ra rồi đứng sững người.
Uất Tẫn đã vẽ cô.
Đó là cảnh họ nhìn nhau trong trung tâm thương mại.
Quan trọng nhất là, xung quanh cô, cậu vẽ vô số trái tim lớn nhỏ, tất cả đều được tô màu hồng.
Vân Phù mỉm cười, người này miệng thì nói không kết bạn với người lạ, vậy mà quay đầu lại đã lén vẽ tranh cô, chà, đúng là miệng nam mô bụng một bồ dao găm.
Uất Tẫn lấy hết thịt từ ngăn đá tủ lạnh ra. Giờ đang là mùa hè, mất điện rồi những thứ này không thể bảo quản được, phải ăn hết ngay mới được. Trong lòng cậu đang lên thực đơn, dự định làm thịt viên Sư Tử Đầu và cá chua ngọt cho Vân Phù.
Vân Phù tìm ra một khung ảnh, lồng bức tranh vào rồi treo lên tường, định đợi lúc ăn cơm sẽ lừa Uất Tẫn vào phòng, xem cậu ta sẽ phản ứng thế nào.
Làm xong những việc đó, Vân Phù mới cầm điện thoại lên, tin nhắn 99+ trong nhóm cư dân lập tức hiện ra trước mắt.
Cô lướt xem từ đầu, khi thấy họ định ra ngoài mua đồ, trán cô nhíu chặt.
"Bọn họ điên rồi sao?!"
Vân Phù lại xem tin nhắn mà 2101 đã gửi cho cô.
Vì Vân Phù không trả lời kịp thời nên 2101 lại gửi thêm vài tin nhắn.
【2702 em dậy chưa? Có phải một mình ở nhà không? Nếu sợ thì sang nhà anh nhé.】
【Em gái ơi, em trả lời anh đi, anh rất lo cho em đó. Nếu trước 12 giờ em không trả lời, anh sẽ lên lầu tìm em.】
【Em xinh ơi, em thu xếp đồ đạc xong chưa, nhà anh nhiều phòng lắm, em cứ sang đây ở đi, chúng mình cũng có nhau để tiện chăm sóc.】
Vân Phù nhớ ra 2101 là một gã đàn ông lớn tuổi thất nghiệp.
Theo nhân thân hệ thống cài đặt cho cô, cô từng gặp 2101 vài lần khi xuống nhà đổ rác. 2101 giả vờ không biết lấy bưu phẩm, nhờ cô giúp đỡ, sau đó luôn mượn danh nghĩa cảm ơn muốn mời cô đến nhà ăn cơm.
Trai gái ở chung một phòng, ăn cơm ở nhà?
2101 giấu ý đồ gì, Vân Phù dùng sợi tóc cũng nghĩ ra.
Vân Phù cười lạnh một tiếng, không định trả lời tin nhắn, định giả vờ như không có nhà.
Nhưng ngay lúc này, 2101 lại gửi thêm một câu.
【Em gái xinh đẹp, đừng giả vờ vắng nhà, hôm qua anh dùng ống nhòm thấy em về rồi.】
Tên này... lại luôn rình mò cô.
Vân Phù thấy buồn nôn vì kinh tởm, cô gõ mạnh từng chữ: "Không cần đâu, bạn trai tôi đang ở đây, anh ấy đang ở trong bếp mài dao chặt xương, khi cần đồ dự trữ chúng tôi sẽ tự xuống mua."
2101 như thể canh chừng điện thoại, Vân Phù vừa nhắn tin, hắn lập tức trả lời.
【Kia là bạn trai em? Không thể nào chứ, anh đã quan sát em lâu lắm rồi. Em xinh ơi, đừng ngại, đừng nghĩ là làm phiền anh. Anh không sợ phiền đâu, giờ zombie bùng phát, thằng kia tay chân mảnh khảnh làm sao bảo vệ được em, vẫn phải là bờ vai rộng của anh mới đủ sức che chở.】
2101 thực ra rất thông minh, hắn nhanh chóng nhận ra thế giới đã loạn hết rồi, mọi người đều rối như canh hẹ, ai mà biết hắn đã làm chuyện xấu gì. Đến lúc đó, cứ việc ném Vân Phù xuống lầu, giả vờ như cô bị zombie cắn chết là xong.
Vân Phù bực tức đảo mắt.
Cô đứng dậy xỏ đôi dép lông, cầm điện thoại vào bếp, giật lấy con dao trên tay Uất Tẫn.
Tên kia đã không hiểu lời người nói, vậy thì cô phải dạy cho hắn biết thế nào là làm người.
Trên dao dính đầy máu thịt, Vân Phù trợn mắt nhìn, vẻ mặt dữ tợn.
"Em, em sao vậy?"
Uất Tẫn nắm chặt viền tạp dề gấu dễ thương, bồn chồn không yên, không lẽ Vân Phù thấy cậu làm người giúp việc không đủ tốt, muốn giết cậu để tiết kiệm thức ăn?
"Thịt có đủ gói bánh không?"
Vân Phù liếc nhìn đĩa bánh bao trắng nõn nà trên bàn, miệng cười mà mắt không cười, "Chị sẽ đi kiếm thêm thịt cho em."
Uất Tẫn răng run lập cập, kiếm thịt, kiếm ở đâu?
Rất nhanh, cậu đã biết đáp án.
Bởi vì cửa đã bị người ta gõ từ bên ngoài.
"Em gái xinh đẹp, anh đến rồi."
Lý Lập xoa xoa tay, khuôn mặt đầy mụn thịt áp sát vào lỗ nhòm nhìn vào trong, đôi mắt đục ngầu như mắt cá chết bị phóng to gấp mấy lần.
Hắn cầm theo một cây gậy bóng chày, định lừa Vân Phù mở cửa trước, sau đó nếu cô không nghe lời thì sẽ đánh cho ngất đi!
"Em gái xinh đẹp, anh mang chút đồ ăn cho em, thời gian tới không ra ngoài được, nếu em không có cơm ăn mà đói bụng, anh sẽ thấy..."
Không cho hắn nói hết câu, Vân Phù giật mở cửa, Lý Lập bất ngờ, ngã sấp xuống đất.
Hắn cũng chẳng thấy đau, thấy Vân Phù mở cửa, liền cười đểu bò dậy: "Hê hê, em xi..."
Vân Phù dùng chân đạp lên xương sống hắn, đè hắn nằm sấp xuống, tay cầm dao không chần chừ, chém thẳng vào đầu: "Xinh cái đầu bố mày!"
"Á!!!"
Máu văng khắp sàn, một chiếc tai lăn ra xa mấy mét.
"Con đĩ cái, mày điên rồi!"
Lý Lập sợ vãi cả đái, bật dậy, ôm lấy tai mình, mặt đầy máu kinh hãi nhìn Vân Phù.
Vân Phù vặn vặn cổ tay, ra lệnh cho Uất Tẫn đằng sau: "Cưng, đi nhặt cái tai lên, trưa nay chúng ta thêm món, tai heo trộn."
Lý Lập run toàn thân.
"Trai, trai tốt không đánh gái, đừng tưởng bố sợ mày, mày đợi đấy!"
Hắn hèn nhát buông lời thách thức rồi co đuôi chạy xuống lầu.
Vân Phù hừ lạnh một tiếng, lấy điện thoại chụp cận cảnh chiếc tai bẩn thỉu, rồi đá nó ra ngoài và đóng cửa lại.
Cô gửi bức ảnh vào nhóm cư dân.
【2702: Vừa rồi có con heo bẩn thỉu toan làm hại người, tôi đao pháp không khá, chỉ chém trúng một bên tai. Đề nghị các hàng xóm chú ý đóng chặt cửa nhà, giấu kỹ những ý đồ bẩn thỉu đi. Dám đụng vào tay tôi, lần sau sẽ không may mắn như vậy đâu.】
Vân Phù gửi xong liền tắt điện thoại, không thèm quan tâm mọi người trong nhóm phản ứng thế nào.
Những kẻ như Lý Lập tuyệt đối không ít, khi mọi người đều hiểu ra thế giới tận thế dựa vào thực lực chứ không phải pháp luật, thì chuyện mạnh được yếu thua chỉ càng nhiều hơn.
Vân Phù ra tay trước để lại ấn tượng khó đụng, những kẻ dám lên lầu sau này sẽ phải suy nghĩ kỹ.
Mãi không thấy Uất Tẫn lên tiếng, Vân Phù sợ cậu hoảng, quay người định an ủi vài câu. Không ngờ, vừa quay đầu, Uất Tẫn đã quỳ xuống trước mặt cô.
Vân Phù tránh sang một bên: "... Muốn lì xì à?"
Uất Tẫn mắt đỏ ngầu, muốn khóc mà không dám: "Em muốn đi vệ sinh."
Hu hu, cậu sợ gần đái ra quần rồi.
Vân Phù đỡ cậu dậy: "Cần chị giúp không?"
Uất Tẫn hít hà: "Chị bỏ dao xuống trước được không?"
"Ừ."
Vân Phù vứt dao đi, "Em đừng sợ, chị sẽ không đối xử với em như vậy đâu, chỉ cần em ngoan ngoãn ở bên cạnh chị."
Uất Tẫn biểu thị —
Cậu có lựa chọn nào khác không?
