Chương 38: Đón chào
Trong nhà, Hải Phong cúp máy, hít sâu rồi thở ra, làm đi làm lại mấy lần mới trấn tĩnh được trái tim đang loạn nhịp.
Lúc nãy hắn cứ thẫn thờ, hoàn toàn không biết mình đã vào phòng thế nào, càng không nghe rõ ông chủ nhỏ nói gì khi đưa hắn tới đây.
Lúc này hắn mới có tâm trạng quan sát căn phòng mình sẽ sống trong tương lai.
Đó là một căn nhà di động nhỏ đơn sơ, bên trong ngoài một cái giường, một tủ quần áo, một bàn học và ghế ra thì không còn đồ đạc gì khác. Lúc này hắn đang ngồi trên ghế ở bàn học.
Đang định dọn đồ mình mang theo thì tiếng gõ cửa vang lên.
“Tiểu lão bản.” Hải Phong mở cửa thấy Vệ Đông đứng ngoài cửa, theo bản năng gọi một tiếng.
Vệ Đông…
Không cần phải gọi thế, nghe kỳ quái quá.
“Cứ gọi tên tôi là được, Vệ Đông.” Vệ Đông nhìn người nhỏ hơn mình vài tuổi, không hiểu sao cậu ta có thể gọi ra miệng được.
“À, Vệ Đông ca.” Là một sinh viên nghèo đủ tư cách, Hải Phong nhập vai này rất nhuyễn, ngoại trừ đôi khi phản xạ theo bản năng, hắn thích ứng rất nhanh.
Đó cũng là lý do suốt mấy năm đại học không ai hoài nghi thân phận của hắn.
Hắn có thể ung dung chuyển đổi giữa hai vai trò công tử nhà giàu và trẻ mồ côi nghèo khổ.
“Dọn đồ xong thì ra ngoài ăn cơm, làm quen với mọi người trong nhà.” Vệ Đông cũng lười sửa cách xưng hô của cậu ta, dù sao mình cũng lớn hơn vài tuổi.
“Vâng.” Dù trong lòng có nhiều thắc mắc, Hải Phong vẫn bình tĩnh đáp, không nói gì đi theo sau Vệ Đông.
Ra khỏi căn nhà nhỏ, bên cạnh là một căn nhà di động dành cho gia đình, phía trước là một căn nhà nhìn rõ là ghép tạm bợ, trông như nhà nguy hiểm.
Thấy Vệ Đông cứ đi về phía căn nhà nguy hiểm đó, Hải Phong muốn ngăn lại, nhưng lời đến miệng lại không nói ra được.
Đối với một nhà quy hoạch, căn nhà thô sơ và thiếu thẩm mỹ này chẳng khác gì nhà nguy hiểm.
Nhưng hắn không thể vừa tới đã chê nhà ông chủ được chứ?
Hắn sợ mình vừa mở miệng, ngày mai đã bị đuổi đi.
Thôi cứ xem sao đã.
Hải Phong tự thuyết phục mình, rồi cũng bước vào.
Trong bếp, Vệ Ninh bày lên bàn món cuối cùng, ngẩng đầu lên thấy Hải Phong có vẻ ngượng nghịu, không nhịn được mỉm cười với hắn.
Hải Phong: Không, tôi chỉ sợ nhà sắp sập thôi.
Hải Phong không nhìn thấy nụ cười thân thiện của Vệ Ninh, mắt hắn dán chặt vào bàn ăn.
Hắn cứ nghĩ ăn cơm là phát dinh dưỡng dịch, không ngờ lại thật sự là cơm, dĩ nhiên hắn không thấy cơm, nhưng trên bày mấy bát đồ ăn.
Có đồ màu đỏ, màu trắng, màu xanh, có miếng thịt to, không khí tỏa ra mùi thơm của thức ăn, khác hẳn với những gì hắn thường ăn, mùi vị nồng đậm, Hải Phong không nhịn được nuốt nước bọt.
“Hải Phong, lại đây ngồi.” Vệ Quốc Lương tươi cười niềm nở vẫy tay gọi hắn.
Hải Phong do dự một lát rồi đi về phía chỗ trống bên bàn, nhưng không ngồi thẳng xuống mà đứng bên cạnh.
“Lão bản, không cần phải tốn kém thế đâu, con uống dinh dưỡng dịch là được rồi.” Hải Phong nhìn Vệ Quốc Lương, cố gắng không nhìn vào đồ ăn trên bàn, vì tới gần mùi càng thơm, hắn sợ mình không nhịn được.
“Ngồi xuống đi, đây xem như bữa đầu tiên chào đón cậu, một thành viên mới của chúng tôi, cứ tự nhiên, tôi đã nói rồi, không thiếu phần ăn của cậu đâu.” Vệ Quốc Lương chỉ vào ghế trống bên cạnh.
Rồi ông giới thiệu Diệp Linh và Vệ Ninh, Hải Phong lại cung kính gọi hai người.
“Lão bản nương, tiểu lão bản.”
“Cứ gọi tên tôi đi, nghe kỳ lắm.” Vệ Ninh cũng không muốn cậu ta gọi mình thế, nếu bỏ chữ “tiểu” đi thì cô còn có thể chấp nhận.
Hải Phong lại thuận theo gọi tên Vệ Ninh.
“Ngồi đi, những món này không phải ngày nào cũng có đâu.” Vệ Đông đã ngồi vào chỗ, sẵn sàng lao vào ăn.
Ra ngoài một chuyến, uống liền mấy ngày dinh dưỡng dịch, miệng đã nhạt nhẽo, giờ chỉ muốn ăn thật nhiều.
“Vậy tôi không khách sáo đâu.” Hải Phong vốn cũng không thực sự muốn từ chối, trước mặt món ngon, hãy tha lỗi cho hắn không thể cưỡng lại.
“Hồng quả không còn nữa, hay là em tự ý đi hái trộm?” Vệ Đông nhìn bát cà chua trộn, đưa mắt liếc Vệ Ninh, như muốn xem cô có bị thương ở đâu không.
“Đây là đợt em trồng lần trước, lứa đầu tiên đều ở đây hết.” Vệ Ninh chỉ vào bát rau, nụ cười trên mặt che cũng không che được.
Mấy cây cà chua lần đầu họ đến Khai Dương Tinh trồng đều không bị biến dị, còn ra khá nhiều quả, đáng lẽ phải mấy ngày nữa mới hái được, nhưng cô dùng dị năng để thúc chín.
Cô có tự biết mình, sẽ không tự đi mạo hiểm đâu.
“Các con không ở nhà, dù Ninh Ninh có muốn đi, mẹ cũng không đồng ý.” Diệp Linh có thể nói là đã thấy cà chua thay đổi từng ngày từng chút.
Khi biết những cây Vệ Ninh trồng đều không biến dị, bà kích động không biết nói gì cho phải.
Mấy ngày nay, bà luôn dùng hạt giống Vệ Ninh đưa để ươm cây, nhưng kết quả rất không lý tưởng, sau khi nảy mầm thành công, chưa đến một ngày đã có xu hướng biến dị, bà không ươm được cây nào, đã sắp bỏ cuộc.
Năng lượng bạo loạn trong hạt giống vượt tiêu chuẩn, căn bản không thể trực tiếp ươm trồng.
Nhưng hạt giống sau khi được nuôi dưỡng bằng dị năng thì bà lại có thể ươm thành cây con thành công, mà còn không bị biến dị.
Hiện giờ bà đã nắm được một số dữ liệu, đợi lần sau tiếp tục thí nghiệm, nếu thành công thì chứng tỏ hướng nghiên cứu của bà là đúng.
Nhưng vì có Hải Phong, Diệp Linh không tiện nói ra với mọi người.
“Đây là cà chua trộn, mướp xào, ngồng tỏi xào thịt, thịt kho, đều là món thường ngày, đừng khách sáo.” Thấy Hải Phong cầm đũa không động đũa, Diệp Linh chỉ vào từng món giới thiệu.
Đây là lần đầu Hải Phong thấy ngoài cách luộc và chiên còn có cách chế biến khác, đều chưa từng ăn qua, nhất thời không biết phải bắt đầu từ đâu.
Cho dù là Hải gia, cũng không mấy khi làm nhiều món thế này, chỉ mỗi tối làm một đĩa nhỏ mỗi món, có gia tộc nào đủ ba bữa cơm, rau, trái cây là rất hiếm.
Không nói rau, thịt khan hiếm, đến nghệ thuật nấu nướng cũng dần suy tàn, cách nấu phổ biến hiện giờ chỉ là luộc và chiên, lại không đủ gia vị, mùi vị cũng bình thường.
Như bây giờ, chỉ ngửi mùi thơm đã khiến khoang miệng tiết nước, không cần nếm cũng biết mùi vị không thua kém các đầu bếp danh tiếng.
Quả nhiên, mỗi lần nếm một món, mắt Hải Phong lại thêm một phần kinh ngạc, tốc độ tay cũng nhanh hơn một chút.
Tuy ăn nhanh nhưng không hề lộ vẻ phàm ăn.
Thấy Hải Phong thích những món này đến vậy, Vệ Quốc Lương còn vui hơn cả Vệ Ninh, không biết còn tưởng những món này do ông nấu.
Vệ Quốc Lương vui vì tay nghề của con gái được người khác công nhận, điều này còn vui hơn người ta khen ông.
Bữa cơm này là bữa mãn nguyện nhất trong đời Hải Phong, hắn thậm chí nghĩ, nếu thường xuyên được ăn đồ ngon thế này, hắn sẵn sàng làm không công cho nhà họ Vệ.
Dĩ nhiên, điều hắn muốn làm là đăng hết những món ngon này lên Tinh Võng, để mọi người đều biết hắn đã ăn ngon thế nào, tiếc là không thể nói.
Hắn còn muốn chụp cả khu cây xanh bên ngoài kia, nghĩ tới từ giờ mỗi ngày làm việc ở nơi thế này, Hải Phong cảm thấy mình tràn đầy động lực.
