Chương 62: Nanh Sói
Trần Hạo Kiệt thấy bọn họ chẳng còn hình tượng gì, ngồi bệt dưới đất, bèn thu kiếm, phóng ra tinh thần lực, cẩn thận cảm nhận một phen.
Xác nhận ngoài bọn họ ra không còn sinh mệnh khí tức nào khác, mới thu hồi.
Đây là thói quen họ để lại trên chiến trường: khi thú tinh không bị tấn công, bị thương nặng sẽ tiến vào trạng thái giả chết, chờ lúc họ thả lỏng thì phản công giết lại.
Vậy nên mỗi lần họ đều phải xác nhận mới dám thả lỏng cảnh giác.
Đây là kinh nghiệm đổi bằng máu và bài học xương máu.
Chẳng bao lâu, Võ An cũng quay về, trên tay anh ta cầm một cặp nanh sói đỏ máu.
Trên má phải hắn có một vệt máu, là vừa nãy chém vua sói kim cương không cẩn thận bị xước.
“Mày muốn học theo lão đại, cố tình để lại sẹo hả?” Trần Hạo Kiệt thấy vết thương trên mặt hắn, cười hỏi.
Lão đại Chris của họ, vết sẹo trên mặt là cố tình để lại, nghe nói làm vậy càng tôn lên khí chất quân nhân sắt thép.
Chứ không thì với công nghệ y học tiên tiến bây giờ, sao có thể để lại sẹo được.
“Xéo mày đi, vết thương nhỏ thôi.” Võ An chẳng để tâm, với tố chất thân thể của hắn, vết thương làm sao mà để lại sẹo.
Huống hồ hắn cũng không có sở thích như lão đại, nhất định phải để sẹo trên mặt.
“Mày mang nanh sói về làm gì?” Thấy hắn vẫn cầm nanh sói, Trần Hạo Kiệt không khỏi hỏi một tiếng.
“Mang về làm một cặp dao găm.” Võ An vừa nói vừa đi về phía trại.
Nanh của vua sói kim cương cứng rắn vô cùng, là nguyên liệu tốt, đã gặp thì không thể bỏ qua.
“Làm xong thì cho tao một cây.” Trần Hạo Kiệt đi theo sau, thuận miệng nói thêm.
“Mày cần làm gì?” Hắn định để dành chơi.
“Cho em gái tao!” Trần Hạo Kiệt trả lời đương nhiên.
Em gái hắn yếu quá, dao găm cho cô ấy phòng thân là vừa.
“Được.” Võ An nghĩ đến mấy thứ gần đây được ăn từ Vệ Ninh làm, bèn đồng ý.
“Đi thôi đi thôi, cá chín rồi.” Ngửi thấy mùi thơm trong không khí, Trần Hạo Kiệt giục hắn đi nhanh, không thèm để ý đến đám xác sói dưới đất cùng mấy người mệt lả kia.
“Lão đại!” Mấy người bị Võ An ép đánh nhau nhìn về phía lão đại của họ.
“Câm mồm!” Tên đó tức giận nhìn hắn.
Cảnh tượng trước đó bị Võ An chĩa kiếm vào họng lại hiện lên trong đầu, thân thể hắn không khỏi run lên, hai người này không phải bọn họ có thể đắc tội, tốt nhất nên ngoan ngoãn.
Người bị mắng co rúm người lại, không dám nói tiếp.
“À đúng rồi, mấy người nhớ xử lý xác.” Đi được nửa đường, Võ An đột nhiên quay lại, nói với tên lão đại kia.
“Vâng.” Tên đó không dám không nghe, vội vàng gật đầu đáp ứng.
“Đội trưởng, bọn họ…”
Bên kia, trong đội cũng có người hỏi đội trưởng của mình, nhưng bị hắn giơ tay ngăn lại.
“Nghỉ ngơi xong, xử lý xác.”
Người trong đội rõ ràng rất tin tưởng đội trưởng của mình, không hỏi thêm gì nữa, sau khi nghỉ ngơi, lặng lẽ đi xử lý đống xác chết.
“Vừa rồi đa tạ hai vị, trước đó là lỗi của chúng tôi, suýt chút nữa liên lụy đến các anh.” Sau khi xử lý xong đống xác, đội trưởng kia qua cảm ơn, đồng thời xin lỗi.
Tuy chuyện này không phải do họ gây ra, nhưng đích thực là họ đã dẫn sói kim cương đến đây.
Dù vì nguyên nhân gì mà các vị ra tay, ân tình này hắn phải nhận.
“Sao các anh lại đi cùng bọn chúng?” Trần Hạo Kiệt chỉ vào tên lão đại kia hỏi.
Bọn họ trông cũng không giống người một phe.
Nhắc đến chuyện này đội trưởng liền nổi giận, vốn dĩ đội họ đi đàng hoàng, còn đang nói về chuyện gần đây Khai Dương Tinh có nhiều người đến.
Ai ngờ mấy người kia đột nhiên xuất hiện, ban đầu họ tưởng chỉ đi ngang qua, không để ý.
Ai biết khi bọn họ đến gần, trực tiếp ném đồ vào đội họ.
Bản năng, họ tưởng đối phương tập kích, theo bản năng ra tay, tới khi phát hiện không đúng thì đã muộn.
Mấy người kia ném lại là một con sói con, giờ sói con bị cú đánh đó giết chết mất.
Mấy người đó nhân lúc họ ngỡ ngàng thì chạy mất.
Thấy sói con khoảnh khắc ấy, đầu óc hắn trống rỗng một lúc, ai mà không biết, thú biến dị bảo vệ con nhất, mà sói kim cương lại là loại nổi tiếng trong số đó.
Mấy người đó không những ăn trộm con của người ta, còn bị họ vô tình giết chết, bầy sói làm sao tha cho họ.
Trong lòng bọn họ có lửa giận, liền đi theo sau mấy người đó, chuyện là do bọn chúng gây ra, đừng hòng trốn tránh.
Quả nhiên chưa tới nửa tiếng, bầy sói đã đuổi tới.
Cả đường họ vừa đuổi vừa đánh, tất cả đều bị thương không ít, suốt đường đi tới đã kiệt sức, nếu không đuổi tới đây, cuối cùng còn không biết sẽ ra sao.
“Loại cặn bã này phế bỏ cũng chẳng oan.” Võ An lên tiếng bên cạnh.
Trước đây đối với họ như vậy, bây giờ đối với những người này cũng vậy, xem ra chuyện này không phải làm lần đầu.
Khi Võ An nói câu này, tên lão đại bên kia, sau khi xử lý xác sói xong liền chọn một chỗ ngồi xa, đột nhiên như cảm ứng được điều gì, cả người bỗng bùng phát, muốn bỏ chạy.
Tên này dường như có dự cảm với nguy hiểm của bản thân, ngay cả đồng bọn cũng không thèm để ý, quay người muốn chuồn.
Chỉ cần rời khỏi đây, bọn họ còn làm gì được hắn?
Thế nhưng, hắn chạy chưa tới trăm mét, thân thể đổ về phía trước, ầm một tiếng ngã xuống đất.
Mắt mở to đùng, đầy không cam lòng.
Chỉ thiếu một chút xíu, hắn đã có thể thoát được.
Đến chết, hắn cũng không biết, lần này mình đã chọc phải ai.
Khoảnh khắc hắn quay người bỏ chạy, Võ An đồng thời ra tay, kiếm bị hắn ném vụt ra như ám khí.
Ở cách đó trăm mét, chính trúng vào tâm sau lưng tên kia.
Một tay này trực tiếp chấn động ba người còn lại, doạ cho bọn chúng không động đậy, run lẩy bẩy, sợ đại lão giơ tay lên cho chúng một kiếm.
Không chỉ bọn chúng, đội kia cũng kinh ngạc không thôi!
Khoảng cách xa vậy, mà vẫn… mới thấy người đó lợi hại biết nhường nào.
“Bọn chúng.” Võ An giơ tay chỉ vào mấy người kia, “Các anh tự xử lý đi.”
“Vâng.” Đội trưởng theo bản năng đáp, vốn dĩ hắn còn muốn nói chuyện thêm với họ, nhân cơ hội làm quen.
Giờ còn dám có tâm tư gì, nói xong liền vội vàng trở về đội.
Rõ ràng họ cũng không muốn tiếp xúc nhiều với mình.
Vệ Ninh đứng xem cả đoạn đã bị doạ sợ, vô luận là cảnh bầy sói tới khi họ chém giết đẫm máu, hay sau đó Võ An một chiêu giết chết tên kia.
Đối với cô, chấn động hơi lớn, mãi tới bây giờ, Vệ Ninh mới thực sự cảm nhận được thế giới này mang cho cô sự chấn động.
Bạo lực, đẫm máu, thực lực là trên hết, không phải thời bình cô từng sống, lúc này cô thậm chí còn may mắn vì kiếp trước mình chết sớm.
Không thì cô không dám tưởng tượng, với tính cách như mình, liệu có thể an toàn sống sót trong mạt thế không.
Quả nhiên, cô vẫn thích hợp mấy ngày trồng trọt, nuôi hoa.
