Chương 42: Thử nghiệm dòng suối trong không gian
Chớp mắt đã đến tối hôm sau, vẫn là Tống Lạc Ninh thức đêm.
Giang Tự từ lâu đã lặng lẽ lẻn sang, ngồi xổm trước cửa phòng 518 để canh chừng cho cô. Đợi đến khi cô vào không gian được một tiếng, vừa bước ra, trên tay đã cầm một chai nước khoáng còn nửa, nước trong chai trong vắt, nhìn cực kỳ sạch sẽ.
Vừa trông thấy Giang Tự, mắt cô liền sáng lên, vội vàng kéo cậu đến góc ban công, đưa chai nước qua, giọng hạ cực thấp: “Cậu xem! Đây là nước suối hôm qua tớ lấy được, hôm nay lại nhỏ thêm được kha khá, gần nửa chai rồi!”
Giang Tự nhận lấy chai nước, lắc nhẹ trước ánh trăng, nước bên trong không một chút tạp chất, nhìn còn trong hơn cả nước khoáng ngoài siêu thị. Cậu vặn nắp ngửi thử, không có mùi gì, cũng chẳng khác nước lọc thường là bao.
“Tớ muốn tự mình uống thử một ngụm,” Tống Lạc Ninh nhìn chai nước, ánh mắt thoáng chút căng thẳng lại mong chờ, “biết đâu uống vào dị năng sẽ mạnh hơn, hoặc có thể giảm mệt mỏi gì đó.”
Cô vừa nói vừa đưa tay định lấy chai nước, thế mà Giang Tự bỗng giấu chai nước ra sau lưng, nhíu mày nói: “Không được, cậu không được uống.”
Tống Lạc Ninh sửng sốt: “Sao thế?”
“Lỡ nước này có vấn đề thì sao?” Giọng Giang Tự rất nghiêm túc, “Đồ trong mạt thế, ai mà biết được có ẩn họa gì không. Nếu cậu xảy ra chuyện, tớ…” Cậu ngập ngừng, không nói tiếp, chỉ vặn nắp chai, ngửa đầu uống cạn sạch.
“Giang Tự!” Tống Lạc Ninh hoảng hốt túm chặt lấy cánh tay cậu, mặt tái mét, “Cậu điên rồi sao? Lỡ nước này có độc thì phải làm sao!”
Giang Tự quăng chai rỗng sang một bên, lau miệng, trái lại còn cười: “Tớ không sao, chẳng qua là nếm thử giúp cậu thôi. Có vấn đề thật, một thằng đàn ông như tớ chịu được, còn cậu thì không.”
Tim Tống Lạc Ninh đập thình thịch, căng thẳng nhìn chằm chằm cậu, đưa tay sờ trán cậu, lại bắt mạch: “Cậu có thấy khó chịu ở đâu không? Chóng mặt không? Buồn nôn không? Có thấy gì khác lạ không?”
Giang Tự bị cô sờ đến ngứa ngáy, cười cười nắm lấy tay cô: “Đừng hoảng, tớ khỏe lắm. Cậu xem, đi đứng bình thường, chẳng có chuyện gì cả.”
Nhưng Tống Lạc Ninh vẫn không yên tâm, cứ nhìn chằm chằm cậu mãi. Một lúc lâu sau, Giang Tự vẫn chẳng có biểu hiện gì khác thường, vẫn như mọi khi. Ánh mắt cô dần tối sầm lại, vai cũng trùng xuống, giọng nói mang theo chút thất vọng: “Thì ra… thật sự chỉ là nước đọng bình thường thôi, là tớ nghĩ nhiều rồi.”
Giang Tự nhìn dáng vẻ ỉu xìu của cô, trong lòng thoáng xót xa, đưa tay xoa đầu cô, nhẹ nhàng an ủi: “Cũng chưa chắc đâu, biết đâu hiệu quả của nước này không phải phát huy ngay lập tức, phải đợi một lúc mới thấy được.
Cậu đừng vội, tối nay tớ thức ở đây, nếu có gì khó chịu, phát hiện ngay được. Hơn nữa, dù nó chỉ là nước thường, thì trong mạt thế, nước sạch còn quý hơn tất cả, đúng không?”
Tống Lạc Ninh ngẩng đầu nhìn vào mắt Giang Tự, nỗi thất vọng trong lòng dần tan biến. Cô gật đầu, khẽ nói: “Cũng đúng… ít nhất cũng là nước sạch, không độc.”
Giang Tự nhìn cô, cười bảo: “Đừng ủ rũ nữa, biết đâu sáng mai thức dậy, cậu sẽ phát hiện tớ có dị năng đấy?”
Tống Lạc Ninh bị cậu chọc cho khẽ cong khóe môi, nhưng trong lòng vẫn thoáng chút hụt hẫng. Cô nhìn Giang Tự, rồi lại nhìn chai nước rỗng, không biết phép màu mình mong đợi rốt cuộc có đến hay không.
…
Từ khi con zombie to xác suýt nữa đập nát cửa ký túc xá bị bọn họ giải quyết triệt để, mấy hôm nay bên ngoài ký túc tạm thời yên ắng.
Đừng nói zombie, ngay cả tiếng động lạ cũng chẳng nghe thấy. Hành lang yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng thở của mọi người, ngay cả bóng dáng zombie cấp thấp vẫn thường lượn lờ ngoài cửa sổ cũng biến mất. Cả thế giới như được bấm nút tắt tiếng, tạm thời chìm vào sự bình yên kỳ lạ.
Mấy ngày tiếp theo, Tống Lạc Ninh gần như khắc sâu chữ “dính lấy Giang Tự” vào tận xương tủy.
Chỉ cần rảnh là cô lại tìm đến Giang Tự, ăn cơm thì ngồi cạnh, nghỉ ngơi thì kiếm cớ bắt chuyện, thậm chí Giang Tự đi canh đêm cô cũng đòi đi theo, ánh mắt gần như chưa từng rời khỏi cậu.
Nguyễn Tri Ý và Yến Sơ Đồng thì thầm với nhau, bảo dạo này cô ấy cứ như cái đuôi nhỏ, khác thường đến mức cả phòng đều nhìn ra.
Chiều hôm đó, Tống Lạc Ninh vừa thu dọn đồ đạc, định lẻn sang chỗ Giang Tự, vừa ra đến cửa đã bị Hứa An Hạ chặn lại.
Hứa An Hạ khoanh tay dựa vào mép giường, nhướng mày nhìn cô với vẻ nửa cười nửa không, giọng đầy tò mò: “Lạc Ninh, dạo này cậu với Giang Tự thân thiết quá nhỉ? Ngày nào cũng dính lấy nhau, khai thật đi, hai người đến bước nào rồi?”
Yến Sơ Đồng ôm gối ngồi trên giường tầng trên, Nguyễn Tri Ý thì dựa vào mép bàn, cả hai đều vểnh tai lên, vẻ mặt “tớ hiểu mà tớ hiểu mà”, ánh mắt viết đầy chữ “nói nhanh lên”, y hệt hai kẻ xem kịch vậy.
Tống Lạc Ninh bị hỏi đến mặt nóng bừng, há miệng hồi lâu không nói nên lời.
Cô đâu thể nói rằng mình ngày nào cũng tìm Giang Tự là vì chuyện dòng suối trong không gian? Bây giờ cô căn bản không thể mở lời, chỉ đành đỏ mặt cúi đầu, đến vành tai cũng nóng ran, ấp úng mãi chẳng nói được câu trọn vẹn.
Bị hỏi đến mức không còn cách nào, cô đành lấp liếm cho qua, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Thì… là như các cậu nghĩ đấy…”
Lời này vừa thốt ra, mắt Hứa An Hạ lập tức sáng rực, vỗ bàn cười vang: “Ồ! Nhận rồi nhé?”
Yến Sơ Đồng thò nửa người từ trên giường xuống, giọng đầy trêu chọc: “Giỏi đấy Lạc Ninh, giấu kỹ thật đấy!”
Nguyễn Tri Ý cũng hùa theo: “Nói mau, ai chủ động trước? Có phải Giang Tự để ý cậu từ lâu rồi không?”
Tống Lạc Ninh bị bọn họ vây giữa, mặt càng ngày càng đỏ, hận không thể tìm cái kẽ đất mà chui xuống. Vừa định xua tay phủ nhận, thì cửa ban công “cạch” một tiếng bị đẩy ra.
Mắt Tống Lạc Ninh lập tức sáng lên, như bắt được cọng rơm cứu mạng, gần như lao tới túm lấy cánh tay Giang Tự, chưa kịp để cậu phản ứng, đã quay đầu hét với ba người bạn cùng phòng đang hóng hớt: “À! Tớ có chuyện tìm Giang Tự! Ra ngoài một lát!” Nói chưa dứt lời, đã nửa kéo nửa đẩy Giang Tự ra ban công, sợ bị truy hỏi tiếp.
Giang Tự vừa bước nửa bước vào ban công, còn chưa kịp nhìn rõ cảnh tượng trong phòng, đã bị Tống Lạc Ninh đẩy mạnh ra ngoài, cả người loạng choạng, suýt nữa đâm vào lan can.
Cậu nhíu mày đứng vững, cúi đầu nhìn cổ tay đang bị Tống Lạc Ninh nắm chặt, lại ngẩng lên nhìn gương mặt đỏ đến mức sắp nhỏ máu của cô, giọng mang theo chút khó hiểu: “Có chuyện gì thế? Sao mặt cậu đỏ vậy?”
Tống Lạc Ninh bị hỏi đến sững người, ánh mắt theo phản xạ né đi chỗ khác, ấp úng nói dối: “Thì… trong phòng hơi nóng…” Giang Tự nghe xong, khẽ cười một tiếng, ánh mắt quét qua những bông tuyết lất phất bay ngoài ban công, giọng mang chút trêu chọc bất lực: “Nóng? Ngoài này âm mấy độ, cậu bảo tớ nghe xem nóng kiểu gì?”
Tống Lạc Ninh bị vạch trần, mặt càng nóng hơn, vội vàng hắng giọng, gắng gượng kéo chủ đề lại, ánh mắt mang theo tia sáng vừa căng thẳng vừa mong chờ, ngẩng đầu nhìn cậu: “Không nói chuyện này nữa. Cậu qua đây có chuyện gì à? Còn nữa… cơ thể cậu thế nào? Có biến hóa gì không?”
Giang Tự nhìn ánh mắt long lanh đầy mong chờ của cô, yết hầu khẽ động, trong lòng hơi trĩu nặng. Cậu không muốn làm cô thất vọng, nhưng cũng chẳng thể lừa cô, đành hạ giọng, cố nói nhẹ nhàng: “Chắc… vẫn cần thêm chút thời gian. Dị năng đâu dễ thức tỉnh vậy, nếu vài ngày là ra, thì trong mạt thế ai chẳng thành người có dị năng?”
Tống Lạc Ninh nghe xong, ánh mắt lập tức tối sầm, cúi gằm đầu, hàng mi dài che đi sự thất vọng trong đáy mắt, giọng nhỏ nhẹ, mang theo vẻ ỉu xìu: “Vâng… vậy, vậy đợi thêm vậy.”
Giang Tự nhìn dáng vẻ ỉu xìu của cô, trong lòng bỗng thắt lại, đưa tay xoa đầu cô, giọng càng mềm hơn: “Đừng vội, tớ cũng đang luyện, đợi thêm chút nữa.”
Tống Lạc Ninh bị cậu xoa đầu đến sững người, vành tai lại lén đỏ lên, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Gió ngoài ban công cuốn theo tuyết bụi thổi tới, Giang Tự theo phản xạ đứng chắn trước mặt cô, rồi mới lên tiếng: “Mau về phòng đi, đừng để lạnh.”
Cô khẽ đáp “vâng”, nhìn bóng lưng cậu quay người bước vào hành lang, rồi mới nắm vạt áo chậm rãi về phòng. Vừa đẩy cửa ra, liền đối diện với ánh mắt tò mò của Hứa An Hạ và hai người kia. Tống Lạc Ninh đỏ mặt, vội trèo lên giường, trùm chăn kín đầu, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
