Chương 51: Mong thây ma mà lại sợ thây ma
Cả tòa ký túc xá im lặng đến mức kỳ lạ. Những tiếng thây ma gầm rú, tiếng bước chân lê lết vang lên không ngớt mọi hôm nay biến mất sạch sẽ. Hành lang yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, không một chút động tĩnh, ngược lại khiến lòng người hoang mang khó tả.
Phòng 518 khóa chặt cửa sổ, rèm che kín mít, bốn cô gái nằm vật ra giường, giết thời gian một cách chán chường.
Nguyễn Tri Ý nằm nghiêng trên giường, trở mình mấy lần, cuối cùng không chịu nổi sự nhàm chán, thở dài nói: “Trời ơi, hôm nay sao yên tĩnh thế này? Một con thây ma cũng không có, chán chết đi được.”
Hứa An Hạ ngồi bên bàn, nghịch một mảnh vải nhỏ, nghe vậy khẽ cười: “Cậu còn mong có thây ma đến à? Ở yên không tốt sao, không phải trốn không phải chạy, hiếm khi được thanh thản.”
“Thanh thản thì thanh thản, nhưng chán quá đi mất.” Nguyễn Tri Ý ngồi dậy, mặt ỉu xìu.
Tống Lạc Ninh ngồi bên giường, đồng cảm: “Tớ hiểu cảm giác của cậu, bây giờ tớ cũng thấy mâu thuẫn lắm. Chẳng có con thây ma nào, rảnh rỗi phát bực, chỉ muốn có vài con để ra ngoài săn giết kiếm tinh hạch, nâng cấp suối không gian.”
Nguyễn Tri Ý lập tức tiếp lời: “Đúng là mâu thuẫn ở chỗ đó! Muốn có vài con lẻ tẻ, giờ bọn mình cũng có dị năng tấn công rồi, nhưng lại sợ một đám đông kéo đến vây kín ký túc xá, đến lúc đó không dám ra khỏi cửa, căn cứ an toàn này cũng khó giữ.”
Mấy người đang trò chuyện thì ngoài ban công vang lên tiếng gõ cửa nhẹ, là đám con trai.
Tống Lạc Ninh đứng dậy bước tới, kéo nhẹ cửa ban công, Giang Tự, Lục Dạ, Quý Hòa, Thẩm Nghiên bốn chàng trai đều đứng ngoài ban công, vẻ mặt cũng chán chường không kém.
Giang Tự lên tiếng trước, giọng bất lực: “Phòng các cậu cũng chẳng có gì làm à? Cả tòa nhà yên lặng lạ thường.”
Lục Dạ tiếp lời: “Bọn tớ ngồi trong phòng cả buổi, nhìn nhau chằm chằm, sắp mốc cả ra rồi.”
Quý Hòa khoanh tay, cười trêu: “Nói thật nhé, giờ tớ cũng hơi mong có vài con thây ma đến, còn hơn nằm không trong phòng, ít ra cũng có việc để làm, nhặt được ít tinh hạch.”
Thẩm Nghiên thản nhiên chêm một câu: “Đừng có cứng miệng, nếu thây ma thật sự tràn đến, kẻ đầu tiên hoảng loạn chính là cậu.”
Quý Hòa gãi đầu, cười hì hì: “Chẳng phải đang mâu thuẫn đây sao! Muốn thây ma đến để ra ngoài thu thập vật tư, săn tinh hạch; lại sợ chúng đến quá đông, vây hãm mấy phòng bọn mình, nguy hiểm lắm.”
Tống Lạc Ninh nghe vậy bật cười: “Thì ra đám con trai cũng có tâm trạng giống bọn tớ, bốn đứa tớ vừa nãy cũng đang bàn chuyện này.”
Yến Sơ Đồng cũng bước ra cửa, bình tĩnh nói: “Sự im lặng bất thường quá mức chưa chắc là chuyện tốt, chúng ta không thể chủ động ra ngoài mạo hiểm, nhưng cũng không thể ngồi yên chờ chết.”
Nguyễn Tri Ý đứng dựa vào khung cửa, thò đầu ra: “Hay là chúng ta cứ mong có hai ba con thây ma lẻ tẻ thôi, không nhiều không ít, vừa đủ để ra ngoài kiếm ít tinh hạch, lại chẳng nguy hiểm gì, hoàn hảo biết bao.”
Lục Dạ bật cười: “Làm gì có chuyện vừa khéo như thế? Trong mạt thế, đâu phải muốn gì được nấy.”
Lời anh vừa dứt, liền nghe thấy tiếng động nhẹ từ ban công bên cạnh, ngay sau đó, Vương Tịch và Vương An Hạ thò đầu ra từ cửa ban công.
Vương An Hạ: “Mọi người đều ở đây à?”
Vương Tịch tiếp lời: “Bọn tớ rảnh đến phát chán, sang chơi đây!”
Tống Lạc Ninh lập tức cười vẫy tay: “Mau sang đây! Bên này đang nói chuyện vui lắm.”
Tống Lạc Ninh trực tiếp lấy từ không gian ra một bộ bài mới tinh, đặt lên bàn.
“Dù sao cũng chẳng có việc gì làm, cả tòa nhà yên ắng chẳng có con thây ma nào, hay là chơi thật hay thách thôi?”
Nguyễn Tri Ý mắt sáng rỡ, lập tức xáp lại: “Chơi đi chơi đi! Tớ muốn chơi từ lâu rồi, ngày nào cũng nằm ườn ra, sắp hỏng người rồi!”
Hứa An Hạ cười dọn dẹp bàn, kéo mấy chiếc ghế ra vây thành một vòng: “Đúng lúc đông đủ, chơi đơn giản thôi, rút bài so điểm, ai nhỏ nhất thì chọn thật hay thách.”
Giang Tự, Lục Dạ, Quý Hòa, Thẩm Nghiên lần lượt ngồi xuống, Vương Tịch và Vương An Hạ cũng kéo ghế ngồi cạnh bàn, mười người vừa đủ thành một vòng tròn, không khí bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
Tống Lạc Ninh xào bài, phát cho từng người.
Ván đầu tiên lật bài, Quý Hòa nhỏ điểm nhất.
Mọi người lập tức ồ lên.
Nguyễn Tri Ý la lên: “Chọn thật hay thách! Không được chơi xấu!”
Quý Hòa vẻ mặt bất lực: “Được rồi được rồi, tớ chọn thật.”
Lục Dạ nhướn mày trêu: “Vậy tớ hỏi nhé, trước mạt thế, cậu có thầm thích cô gái nào trong lớp không?”
Quý Hòa vẻ mặt thành thật, xua tay: “Làm gì có, trước đây tớ chỉ lo học hành, luyện đề thôi, làm gì có tâm trí mà nghĩ chuyện thích hay không.”
Mọi người liền ồ lên trêu chọc, cười đùa một hồi.
Lại một ván xào bài phát bài, mọi người lần lượt lật bài của mình.
Nhìn một vòng, thì ra Tống Lạc Ninh nhỏ điểm nhất.
Nguyễn Tri Ý lập tức phấn khích, vỗ bàn ầm ĩ: “Lạc Ninh trúng rồi! Thật hay thách, không được chơi xấu!”
Tống Lạc Ninh hơi ửng đỏ má, mím môi, khẽ nói: “Tớ chọn thật.”
Mọi người nhìn nhau, đều nở nụ cười đểu, Lục Dạ cố tình kéo dài giọng: “Vậy tớ hỏi, trong đám chúng ta, người cậu thích nhất, quan tâm nhất là ai?”
Lời vừa dứt, cả phòng lập tức im lặng, tất cả đều nhìn chằm chằm Tống Lạc Ninh, chờ cô trả lời.
Tai Tống Lạc Ninh đỏ ửng, ánh mắt vô thức lướt về phía Giang Tự bên cạnh, nhẹ nhàng dừng lại trên người anh, ngẩn ra hai giây, rồi vội cúi đầu, ngón tay vô thức vuốt mép bài, ngại ngùng không nói nên lời.
Chỉ một ánh mắt, một cái nhìn vô thức ấy, tất cả mọi người có mặt đều hiểu rõ trong lòng.
Giang Tự ngồi tại chỗ, ánh mắt lặng lẽ đặt trên người Tống Lạc Ninh, đáy mắt chất chứa vài phần dịu dàng, không ồn ào, cũng không trêu chọc, chỉ lặng lẽ nhìn cô, mà trong lòng lại ấm áp lạ thường.
Xào bài, rút bài lại lần nữa, mọi người lần lượt lật bài, nhìn nhau một vòng.
Lần này, lá bài nhỏ nhất rơi vào tay Giang Tự.
Ngay lập tức, cả phòng lại náo nhiệt, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh, vẻ mặt hóng hớt.
Nguyễn Tri Ý là người đầu tiên vỗ tay ồn ào: “Đến lượt Giang Tự rồi! Chọn thật hay thách? Không trốn được đâu!”
Giang Tự vẻ mặt ung dung, khẽ nhếch khóe môi: “Thật.”
Yến Sơ Đồng ánh mắt tinh nghịch, mỉm cười lên tiếng hỏi: “Vậy trả lời thật nhé, trong đám chúng ta, có ai khiến cậu đặc biệt để tâm, không kìm được mà chú ý không?”
Lời vừa dứt, cả phòng lập tức im lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Giang Tự, còn lén liếc về phía Tống Lạc Ninh.
Tim Tống Lạc Ninh đập thình thịch, mặt nóng bừng, căng thẳng đến mức nắm chặt vạt áo, không dám ngẩng đầu.
Chỉ thấy Giang Tự ánh mắt thành thật, nhìn thẳng về phía cô, giọng nói rõ ràng và dứt khoát, không chút né tránh:
“Là Tống Lạc Ninh.”
Lời này vừa thốt ra, cả phòng lập tức vỡ òa.
Nguyễn Tri Ý lập tức vỗ bàn cười vang: “Ồ——! Tớ biết ngay mà!”
Mọi người cười đùa xào bài, phát bài lại, chẳng ai ngờ rằng, người vừa nãy còn lặng lẽ đứng xem, vẻ mặt thản nhiên là Yến Sơ Đồng, ván này lại rút trúng lá bài nhỏ nhất, từ người xem biến thành nhân vật chính.
Nguyễn Tri Ý mắt sáng rỡ, lập tức xáp lại, cười hì hì nói: “Sơ Đồng, đến lượt cậu rồi, mau chọn thật đi!”
Hứa An Hạ cũng phụ họa, cười hỏi lại câu hỏi cũ: “Luật cũ thôi, hỏi cậu, trong đám chúng ta, có ai là người cậu quan tâm, để tâm nhất không?”
Lời vừa dứt, tiếng ồn ào vừa rồi lập tức ngừng lại, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Yến Sơ Đồng.
Người con gái vốn lạnh lùng, điềm tĩnh, chưa bao giờ hoảng loạn trước bất cứ chuyện gì, lúc này vành tai hơi ửng đỏ, ánh mắt vô thức liếc nhẹ về phía Thẩm Nghiên bên cạnh, chạm nhẹ một cái rồi vội dời đi, vẻ mặt có chút bối rối, vội vã xua tay, giọng nhỏ đi vài phần, mang theo sự lúng túng hiếm thấy: “Không có, không có, đừng hỏi linh tinh.”
Cái nhìn vô thức về phía Thẩm Nghiên vừa rồi, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đã không lọt qua mắt ai, mọi người đều hiểu rõ trong lòng, nhịn cười, vẻ mặt như vừa phát hiện ra chuyện lớn.
Vẻ mặt vốn lạnh nhạt của Thẩm Nghiên cũng khẽ khựng lại, khóe môi không tự chủ cong lên một đường cong cực nhạt, cúi đầu che đi cảm xúc trong mắt.
Lại thêm một chuyện lớn, mọi người đều bụm miệng nhịn cười, ánh mắt đầy vẻ biết chuyện.
Không ai cố tình hỏi thêm hay trêu chọc, sợ làm cô gái vốn kín đáo như Yến Sơ Đồng càng thêm ngại ngùng.
Liên tiếp phát hiện ra hai chuyện tình cảm mờ ám, mọi người cũng chẳng còn tâm trạng chơi tiếp, chơi nữa biết đâu lại moi ra thêm nhiều bí mật.
Sau khi ồn ào, mọi người lần lượt đứng dậy vươn vai, trên mặt vẫn còn nụ cười hóng hớt.
“Không chơi nữa đâu, không chơi nữa đâu, chuyện hôm nay đủ để bọn mình nhâm nhi mấy ngày rồi.” Nguyễn Tri Ý xua tay, vẻ mặt thỏa mãn.
“Ừ, cũng nên về phòng nghỉ ngơi thôi,” Vương Tịch vừa ngáp vừa vươn vai.
Một nhóm người vừa nói vừa cười, men theo lối đi ban công đã được nối thông từ trước, chậm rãi trở về phòng mình.
