Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ký túc xá dị năng: Đại chiến xác sống > Chương 77

Chương 77

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 77 có bản audio.

Chương 77: Hiểu lầm và sự thật

 

Trong không gian, ánh nắng dịu dàng rải xuống, bãi cỏ xanh mềm mại dễ chịu.

 

Nguyễn Tri Ý và Quý Hòa ngồi xổm bên cạnh đùa với chú mèo quản gia, tiếng cười nói không ngớt; Vương An Hạ và Vương Tịch lười biếng nằm dài trên bãi cỏ tán gẫu tắm nắng; Giang Tự lặng lẽ tựa vào Tống Lạc Ninh, thì thầm trò chuyện dịu dàng; ở khu điện tử, Hứa An Hạ và Lục Dạ thoải mái đùa giỡn nói cười, cả không gian thật an bình và chữa lành.

 

Yến Sơ Đồng và Thẩm Nghiên sóng vai đi dạo chậm rãi dọc theo con đường nhỏ giữa vườn cây ăn quả, trong bầu không khí yên tĩnh, bầu không khí dần trở nên vi diệu.

 

Đi được một lúc lâu, Yến Sơ Đồng đột nhiên dừng bước, vẻ mặt thản nhiên, như thể tiện miệng hỏi, nhưng giọng điệu lại mang sự nghiêm túc khó nhận ra: “Thẩm Nghiên, anh đã từng thích người khác chưa?”

 

Thẩm Nghiên sững người, rõ ràng không ngờ cô đột nhiên hỏi vậy, im lặng một lúc, mới khẽ gật đầu. “Cũng từng có.”

 

Hai từ đơn giản, lập tức khiến sự dịu dàng trong đáy mắt Yến Sơ Đồng tan biến, tâm trạng chùng xuống, sắc mặt lạnh đi thấy rõ.

 

Bốn chữ rơi xuống, trái tim Yến Sơ Đồng chợt trĩu nặng.

 

Cô lập tức quay đi chỗ khác, vẻ thản nhiên trên mặt dần lạnh đi, khóe môi không tự chủ mím chặt, cả người chùng xuống.

 

Rõ ràng hai người chẳng có quan hệ gì, ngay cả tình ý cũng chưa nói rõ, vậy mà nghe câu đó, cô vẫn thấy cay cay, buồn bực không vui.

 

Thẩm Nghiên thấy cô ủ rũ không vui, vội vàng nhẹ giọng giải thích: “Đó là chuyện rất lâu rồi, rất lâu trước đây tình cờ gặp một cô gái, ấn tượng rất sâu, một thời gian dài rất khó quên.”

 

“Nhưng chuyện đó đã qua lâu rồi.” Thẩm Nghiên giọng gấp gáp, cẩn thận dỗ dành cô, “Đó chỉ là rung động nhất thời lúc trẻ, cách nhiều năm như vậy, mọi thứ đã đổi thay, tôi đã buông bỏ từ lâu.”

 

Yến Sơ Đồng quay mặt đi chỗ khác, giọng mang vẻ giận dỗi và không vui rõ rệt: “Đã khó quên như vậy, sao lại dễ dàng buông bỏ.”

 

Cô không nói rõ được cảm xúc của mình lúc này, cũng không muốn nghe anh giải thích. Hai người chưa từng nói rõ tình ý, vốn chẳng có tư cách gì để chất vấn về quá khứ của nhau. Nhưng nghĩ đến việc trong lòng anh từng có một người khó quên, mọi hơi ấm trong lòng lập tức nguội đi quá nửa.

 

Không cần hỏi nữa, cũng không cần nghe giải thích.

 

Yến Sơ Đồng che giấu mọi cảm xúc trong đáy mắt, lông mày phủ một lớp lạnh lùng thanh thoát, không nói thêm gì, không dừng lại, không quay đầu.

 

Cô trực tiếp xoay người, bước chân nhẹ nhàng nhưng mang rõ sự xa cách, không nói một lời đi về phía biệt thự gần đó.

 

Bóng lưng thẳng tắp, lạnh lùng, mang vẻ kiên quyết không muốn giao tiếp.

 

Thẩm Nghiên lập tức đứng sững tại chỗ.

 

Lời giải thích vốn đã đến bên miệng, đều kẹt lại trong cổ họng, không thể thốt ra. Anh nhìn bóng dáng thanh lãnh kia càng lúc càng xa, từng bước đi vào biệt thự, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.

 

Anh theo bản năng bước lên muốn đuổi theo, mũi chân vừa nhúc nhích, lại cứng đờ dừng lại.

 

Anh không dám đuổi.

 

Sợ mình đường đột tiến lên, chỉ khiến cô càng chán ghét, sợ lời nói vụng về của mình, chỉ càng giải thích càng rối.

 

Cả con đường nhỏ giữa vườn cây, lập tức chỉ còn lại mình anh.

 

Bốn bề yên tĩnh, gió ấm vẫn thổi, nhưng bầu không khí dịu dàng vừa rồi đã tan biến không còn.

 

Thẩm Nghiên buông thõng hai tay, đầu ngón tay hơi siết lại, đáy mắt đầy vẻ bối rối và hối hận nặng nề.

 

Anh nhìn cánh cửa sổ đóng chặt của biệt thự, lẩm bẩm một mình, đầy hoảng loạn hối hận:

 

“Ôi… sao mình lại nói có chứ.”

 

Trong lòng anh tràn ngập sự hối hận.

 

Thẩm Nghiên đứng tại chỗ, lâu không động đậy. Trong lòng vừa buồn vừa hoảng, đầy sự bối rối bất lực.

 

Bãi cỏ bên ngoài biệt thự trong không gian thật thư thái yên ổn, mọi người chơi đùa thỏa thích rồi, liền sớm cùng nhau trở về biệt thự.

 

Nguyễn Tri Ý và Quý Hòa ngồi trên ghế sofa đùa với mèo con, Hứa An Hạ và Lục Dạ dựa vào bàn ghế tán gẫu, Vương An Hạ và Vương Tịch khẽ nói cười, Tống Lạc Ninh tựa vào người Giang Tự lặng lẽ nghỉ ngơi. Tất cả mọi người đã ổn định chỗ ngồi, chỉ thiếu Yến Sơ Đồng và Thẩm Nghiên đi dạo riêng.

 

Không lâu sau, một bóng dáng thanh lãnh một mình bước vào cửa.

 

Là Yến Sơ Đồng.

 

Cô không mang chút ý cười nào như thường lệ, quanh người tỏa ra vẻ xa cách và ủ rũ nhẹ, lông mày trĩu nặng, không nói một lời, sau khi vào cửa liền trực tiếp quay người đi lên tầng hai, một tiếng “cạch” nhẹ, tự nhốt mình trong phòng, hoàn toàn cách biệt với mọi thứ bên ngoài.

 

Tiếng cười nói thoải mái trong biệt thự lập tức lắng xuống.

 

Tất cả mọi người đều tinh ý nhận ra, tâm trạng cô rất tệ, rõ ràng là bị ấm ức, đang giận dỗi.

 

Vương An Hạ nhíu mày, khẽ lên tiếng: “Sơ Đồng làm sao vậy? Trông có vẻ không vui lắm.”

 

Vương Tịch cũng gật đầu phụ họa: “Vừa nãy còn vui vẻ, sao đi dạo một mình về lại buồn bực, trực tiếp trốn vào phòng vậy?”

 

Mọi người trong lòng đều hiểu, cả quá trình chỉ có cô và Thẩm Nghiên ở riêng với nhau, chắc chắn là giữa hai người có vấn đề.

 

Chưa đầy vài phút, Thẩm Nghiên cũng chậm rãi bước vào biệt thự.

 

Lông mày anh mang vẻ hối hận và bối rối nặng nề, cả người tỏa ra một bầu không khí hoảng loạn tự trách, vừa vào cửa đã bị ánh mắt mọi người vây quanh.

 

Tống Lạc Ninh là người đầu tiên lên tiếng hỏi, giọng điệu ôn hòa: “Cậu và Sơ Đồng đi dạo đã xảy ra chuyện gì? Cậu ấy về liền nhốt mình trong phòng, tâm trạng rất tệ.”

 

Thẩm Nghiên cúi mắt, lòng đầy hối hận không biết để đâu, không hề giấu giếm, thành thật kể lại toàn bộ chuyện vừa rồi.

 

“Cô ấy vừa nãy hỏi tôi, trước đây có từng thích ai chưa. Tôi không suy nghĩ nhiều, thành thật nói là có. Tôi nói với cô ấy, nhiều năm trước tình cờ gặp một cô gái, ấn tượng rất sâu, vẫn luôn khó quên.”

 

Anh đưa tay xoa xoa sống mũi, giọng đầy tự trách: “Tôi nói xong cô ấy không nói gì, trực tiếp quay người bỏ đi. Bây giờ tôi rất hối hận, thật sự không nên nói thật.”

 

Mọi người lập tức hiểu ra, đây là cô nàng nhỏ đang lén ghen, giận dỗi.

 

Trong biệt thự im lặng một lúc.

 

Lúc này, Lục Dạ bên cạnh như chợt nhớ đến chuyện cũ đã lâu, tiện miệng nhắc một câu: “Nói mới nhớ, trong điện thoại cậu không phải vẫn còn giữ tấm ảnh cũ đó sao? Ảnh chụp nghiêng của một cô gái lạ vài năm trước, lúc đó cậu nói đó chính là người khiến cậu nhớ mãi.”

 

Lời này vừa thốt ra, Thẩm Nghiên lập tức cứng đờ cả người.

 

Tấm ảnh đó là chuyện riêng tư anh trân quý nhiều năm, không ai hỏi sâu, cũng không ai nhìn kỹ. Lúc này anh sợ nhất chuyện này bị nhắc đến, càng sợ bị nhìn thấy, khiến Yến Sơ Đồng hiểu lầm sâu hơn.

 

Trong lòng hoảng loạn, anh lập tức rút điện thoại ra, giọng gấp gáp: “Giữ lại cũng vô dụng, bây giờ tôi xóa.”

 

Anh nhanh chóng mở album, lục ra tấm ảnh chụp nghiêng nằm sâu nhất trong album, chất lượng hơi cũ kỹ, ngón tay đặt trên nút xóa, định bấm xuống.

 

Ngay lúc này, Tống Lạc Ninh đứng gần nhất vô tình liếc qua màn hình điện thoại, đồng tử đột nhiên co lại, lập tức lên tiếng ngăn lại: “Khoan đã! Đây không phải Sơ Đồng sao?”

 

Ngón tay Thẩm Nghiên đột nhiên cứng đờ.

 

Nghe vậy, Nguyễn Tri Ý và Hứa An Hạ lập tức bước nhanh tới, nhìn chằm chằm vào màn hình quan sát kỹ.

 

Mấy người ở chung lâu ngày, quá quen thuộc với lông mày, đường nét, vẻ mặt thanh lãnh của Yến Sơ Đồng. Dù chỉ là một tấm ảnh chụp nghiêng ngây ngô nhiều năm trước, vẫn có thể nhận ra ngay.

 

“Đúng là Sơ Đồng!” Nguyễn Tri Ý kinh ngạc, trợn tròn mắt.

 

“Không sai, chắc chắn là cô ấy! Lông mày ánh mắt khí chất này, không thể nhầm được!” Hứa An Hạ liên tục xác nhận, giọng đầy khó tin.

 

Hai câu ngắn ngủi, như sấm sét nổ vang bên tai Thẩm Nghiên.

 

Ngón tay cầm điện thoại của anh đột nhiên siết chặt, đầu óc trống rỗng, cả người lập tức đứng sững tại chỗ.

 

Khuôn mặt nghiêng nằm yên trong màn hình, chính là người con gái anh tình cờ gặp lúc trẻ, nhớ nhung mấy năm, mãi không thể quên.

 

Là người mà anh vừa mới nói ra, khiến Yến Sơ Đồng đau lòng, một mình trốn trong phòng buồn bã.

 

Hóa ra vòng đi vòng lại, người anh nhớ mấy năm, nghĩ mấy năm, tìm không thấy.

 

Lại chính là Yến Sơ Đồng ở bên cạnh anh ngày đêm.

 

Vừa nãy anh còn ngốc nghếch hối hận, hối hận vì mình lắm mồm, hối hận vì trả lời thật lòng, còn mơ hồ không hiểu vì sao cô đột nhiên giận dỗi.

 

“Tôi…”

 

Cổ họng anh nghẹn lại, nhất thời không nói nên lời, tay cầm điện thoại hơi siết chặt, nhìn chằm chằm tấm ảnh cũ, lại ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa phòng đóng chặt trên tầng hai.

 

Mọi người dưới lầu lặng lẽ nhìn anh, đáy mắt đầy vẻ kinh ngạc và hiểu rõ, trên mặt mỗi người đều viết sự khó tin.

 

Không ai ngờ, người mà Thẩm Nghiên giấu trong lòng nhiều năm, nhớ mãi không quên, lại là Yến Sơ Đồng.

 

Hóa ra sự rung động của anh đã được gieo từ nhiều năm trước, chỉ là ngay cả bản thân anh cũng chưa từng thực sự nhận ra, vòng đi vòng lại, người trong lòng luôn ở bên cạnh.

 

Hứa An Hạ theo bản năng che miệng, khẽ thốt lên: “Trời ơi… không ngờ Thẩm Nghiên lại thích Sơ Đồng sớm vậy, hóa ra Sơ Đồng luôn là bạch nguyệt quang của anh ấy.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi