Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ký túc xá dị năng: Đại chiến xác sống > Chương 80

Chương 80

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 80 có bản audio.

Chương 80: Mèo nhỏ báo tin

 

Bữa tối hôm đó trôi qua vô cùng ấm áp. Những món ăn nóng hổi trên bàn đã xua tan bầu không khí ngột ngạt suốt những ngày mạt thế, cũng làm dịu đi mọi sự ngại ngùng và chua xót trước đó.

 

Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, thi thoảng lại liếc nhìn Yến Sơ Đồng và Thẩm Nghiên, ánh mắt không giấu nổi ý cười, thỉnh thoảng còn trêu chọc vài câu khiến Yến Sơ Đồng đỏ mặt, chỉ biết cúi đầu ăn cơm để che giấu sự ngượng ngùng.

 

Thẩm Nghiên thì lặng lẽ đẩy những món cô thích về phía trước, ánh mắt cả buổi không rời khỏi cô, dịu dàng và chuyên chú.

 

Giang Tự và Tống Lạc Ninh nhìn cảnh đó, nhìn nhau mỉm cười, không trêu chọc gì thêm, chỉ lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc yên bình này.

 

Sau bữa tối, mọi người cùng nhau dọn dẹp bàn ăn.

 

Màn đêm buông xuống, ánh đèn trong biệt thự trở nên mềm mại. Mọi người không vội giải tán mà quây quần bên ghế sofa trong phòng khách để tán gẫu.

 

Thẩm Nghiên ngồi cạnh Yến Sơ Đồng, đầu ngón tay thỉnh thoảng khẽ chạm vào mu bàn tay cô, như một sự dò hỏi thận trọng, lại như không muốn rời xa.

 

Sau hiểu lầm, giải thích và hòa giải ban ngày, giữa hai người dường như có thêm một sự mềm mại ngầm hiểu. Dù chưa ai nói rõ lòng mình, nhưng từng cử chỉ đều ẩn chứa sự quan tâm dành cho đối phương.

 

Trò chuyện một lúc, màn đêm càng khuya, mọi người lần lượt đứng dậy chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi.

 

Đến trước cửa phòng Yến Sơ Đồng, Thẩm Nghiên dừng bước, nhẹ giọng mở lời, giọng điệu nghiêm túc và dịu dàng: “Hôm nay đã khiến em buồn, sau này sẽ không như vậy nữa.”

 

Yến Sơ Đồng ngước nhìn anh, đáy mắt lan tỏa ý cười nhẹ, giọng nói mềm mại: “Em biết mà.”

 

Thẩm Nghiên do dự một chút, rồi vẫn nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy tay cô, đầu ngón tay khẽ vuốt ve lòng bàn tay cô: “Năm năm trước, anh chỉ có thể nhìn em từ xa. Sau này, anh muốn luôn ở bên cạnh em.”

 

Tim Yến Sơ Đồng khẽ rung động, gò má ửng hồng, không rút tay về, chỉ khẽ gật đầu.

 

“Chúc ngủ ngon, Thẩm Nghiên.”

 

“Chúc ngủ ngon, Sơ Đồng.”

 

Sau khi chúc ngủ ngon, Yến Sơ Đồng đẩy cửa bước vào phòng, trước khi đóng cửa còn lén quay đầu nhìn lại.

 

Thẩm Nghiên đứng ngoài cửa, nhìn cánh cửa đã đóng chặt, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên, trong lòng tràn đầy sự an tâm và vui sướng.

 

…

 

Sáng hôm sau, ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ tràn ngập phòng khách. Trong không gian, cây cối xanh tươi, cây dị năng quả treo lủng lẳng những trái chín mọng, một vẻ an bình và nhàn nhã.

 

Tống Lạc Ninh đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp, hương thơm của nguyên liệu tươi mới lan tỏa khắp nhà. Hứa An Hạ, Vương Tịch, Vương An Hạ và Yến Sơ Đồng cùng dựa vào cửa sổ trò chuyện, bầu không khí thoải mái và dễ chịu.

 

Yến Sơ Đồng ánh mắt dịu dàng, nhớ lại khoảnh khắc hóa giải hiểu lầm với Thẩm Nghiên hôm qua, khóe môi luôn nở nụ cười nhẹ nhàng.

 

Nguyễn Tri Ý thu dọn xong đi xuống, tham gia vào cuộc trò chuyện, bên cửa sổ bỗng trở nên nhộn nhịp hơn.

 

Không lâu sau, Giang Tự, Thẩm Nghiên, Quý Hòa, Lục Dạ và mấy chàng trai khác cũng lần lượt đi xuống, phòng khách lập tức trở nên sôi động.

 

Ánh mắt Thẩm Nghiên lập tức tìm kiếm Yến Sơ Đồng, bước nhanh đến bên cô, khẽ hỏi: “Ngủ ngon không?”

 

Yến Sơ Đồng khẽ gật đầu, vành tai hơi đỏ, nhỏ giọng đáp: “Ngủ ngon lắm.”

 

Mọi người đang vui vẻ trò chuyện, chuẩn bị cùng nhau ăn sáng, thì một bóng dáng nhỏ nhắn chậm rãi bước xuống từ đầu cầu thang. Đó là chú mèo nhỏ luôn đồng hành cùng họ.

 

Nó bước đi uyển chuyển, tiến thẳng đến giữa mọi người, ngẩng cao đầu, nghiêm túc lên tiếng, giọng nói rõ ràng và trang trọng, hoàn toàn không còn vẻ lười biếng như mọi khi:

 

“Tôi có chuyện cần nói với mọi người.”

 

Tất cả mọi người lập tức im lặng, ánh mắt đổ dồn về phía chú mèo.

 

Chú mèo vẫy đuôi, giọng trầm xuống, tiếp tục nói:

 

“Mưa axit bên ngoài sắp tạnh rồi, nhiều nhất là một hai ngày nữa, mưa sẽ hoàn toàn dừng lại.”

 

Nghe vậy, mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhưng câu nói tiếp theo khiến tất cả lập tức căng thẳng.

 

Nhưng chưa kịp vui mừng, lời nói của chú mèo khiến bầu không khí trở nên căng thẳng:

 

“Nhưng đó không phải chuyện tốt. Mưa axit đã kìm hãm tất cả các biến thể cấp cao. Khi mưa tạnh, những dị năng thú cấp cao mạnh hơn, tàn bạo hơn, và cả tang thi cấp S sẽ xuất hiện hàng loạt. Mức độ nguy hiểm bên ngoài sẽ tăng gấp mười lần, thậm chí hơn thế.”

 

Lời nói vừa dứt, phòng khách hoàn toàn im lặng.

 

Những tiếng cười đùa vui vẻ vừa rồi tan biến hết, nụ cười thoải mái trên khuôn mặt mọi người lập tức biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc và cảnh giác.

 

Giang Tự nhíu mày, khí chất xung quanh lập tức trở nên trầm xuống, chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

 

Thẩm Nghiên theo bản năng đưa tay nắm chặt tay Yến Sơ Đồng, kéo cô về phía mình, ánh mắt đầy thận trọng và nghiêm túc.

 

Nụ cười trên mặt Nguyễn Tri Ý biến mất, khẽ thở dài: “Mới yên bình được vài ngày, nguy cơ lớn hơn lại đến.”

 

Hứa An Hạ cũng khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Xem ra từ giờ không thể lơ là được nữa.”

 

Chú mèo nhìn vẻ mặt căng thẳng của mọi người, nhưng bỗng đổi giọng, giọng nói trở nên vui vẻ hơn, mang đến một tin tốt lành:

 

“Nhưng mọi người không cần quá lo lắng. Khi nguy cơ đến, không gian cũng đã được nâng cấp! Bây giờ sức mạnh của dị năng quả trong không gian đã tăng lên rất nhiều, hiệu quả gấp mấy lần trước.”

 

Câu nói này khiến mọi người sáng mắt lên, căng thẳng giảm đi một nửa, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng.

 

Chú mèo tiếp tục nói:

 

“Còn khoảng mười mấy ngày nữa, tất cả quái vật cấp cao bên ngoài mới hoàn toàn hoạt động. Mọi người hoàn toàn có thể tận dụng mười mấy ngày này, dựa vào dị năng quả đã được nâng cấp để rèn luyện và nâng cấp dị năng của bản thân.”

 

“Khi dị năng của mọi người đã được nâng cấp xong, sau này khi ra ngoài hành động, có thể mang theo một lượng lớn dị năng quả để bổ sung và tăng cường sức chiến đấu bất cứ lúc nào, đối phó với tang thi cấp cao và dị năng thú sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

 

Bầu không khí căng thẳng hoàn toàn bị xua tan, phòng khách lập tức trở nên nhộn nhịp trở lại.

 

Mắt Nguyễn Tri Ý sáng rực, vui mừng khôn xiết: “Tuyệt quá! Vừa hay có thể tận dụng thời gian này để nâng cấp thật tốt!”

 

Hứa An Hạ gật đầu mỉm cười: “Vốn đang lo lắng sức chiến đấu không theo kịp, giờ có dị năng quả tăng cường, cơ hội thắng của chúng ta lớn hơn nhiều rồi.”

 

Vương Tịch và Vương An Hạ nhìn nhau, đều thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt đầy mong đợi.

 

Lục Dạ thần sắc dịu lại, trầm giọng nói: “Mười mấy ngày đủ để tất cả chúng ta nâng cấp một vòng, chuẩn bị đầy đủ cho trận chiến.”

 

Tống Lạc Ninh dịu dàng lên tiếng, giọng điệu bình thản và tỉnh táo: “Vì tạm thời không ra ngoài được, chúng ta đừng cứ nghĩ về nguy hiểm bên ngoài trong không gian nữa. Càng nghĩ càng lo lắng, chỉ thêm phiền não.”

 

“Cứ tận hưởng sự yên bình ở đây, ăn ngon ngủ kỹ, tập trung tu luyện và nâng cấp. Đợi mười mấy ngày sau, khi chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng, rồi đối mặt với mưa gió bên ngoài cũng chưa muộn.”

 

Hứa An Hạ gật đầu đồng tình: “Lạc Ninh nói đúng, thay vì lo lắng trước, chi bằng nắm bắt hiện tại. Điều chúng ta nên làm bây giờ là nhanh chóng trở nên mạnh hơn.”

 

Giang Tự cũng giãn mày, trầm giọng nói: “Đúng vậy, nghĩ về nguy hiểm một cách mơ hồ chẳng có ý nghĩa gì. An tâm nghỉ ngơi và tu luyện trong không gian chính là lựa chọn tốt nhất của chúng ta lúc này.”

 

Bầu không khí căng thẳng hoàn toàn bị xua tan, phòng khách lập tức trở nên nhộn nhịp trở lại.

 

Thẩm Nghiên cúi đầu nhìn Yến Sơ Đồng bên cạnh, đầu ngón tay khẽ bóp nhẹ lòng bàn tay cô, dịu dàng nói nhỏ: “Đừng suy nghĩ nhiều, chúng ta cứ nâng cấp thật tốt. Khi chuẩn bị xong, anh sẽ luôn bảo vệ em.”

 

Yến Sơ Đồng ngước nhìn anh, khóe mắt cong cong, khẽ gật đầu, trong lòng tràn đầy sự an yên.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi