Chương 84: Tái ngộ sau bao ngày xa cách
Cả đêm mọi người chẳng ai ngủ ngon, sáng dậy ăn cơm, mặt mũi ai nấy đều ủ rũ, trong lòng cứ nghĩ mãi về chuyện không gian rung chuyển tối qua, càng nghĩ càng bất an.
Tống Lạc Ninh ngồi bên bàn, cứ buồn bã không vui, trong lòng hoang mang. Giang Tự ngồi cạnh cô, lặng lẽ nắm lấy tay cô, yên lặng bên cạnh.
Đúng lúc mọi người đang thì thầm trò chuyện, mặt đất lại bắt đầu rung chuyển.
Lần này rõ ràng hơn tối qua nhiều, từng đợt rung nhẹ, bát đĩa trên bàn cũng rung theo, lá cây ngoài rừng cũng vô cớ bay loạn. Một luồng khí lạ kỳ mà ôn hòa, từ phía khu rừng xa xa từ từ lan tỏa tới.
Con mèo nhỏ lập tức nhảy dựng lên khỏi bàn, lông dựng đứng hết cả, đuôi thẳng đơ, vội vàng kêu lên: “Lại có gì đó không ổn! Lần này là rung liên tục, ngay sâu trong rừng!”
Tất cả mọi người im bặt, không khí căng thẳng.
Giang Tự đứng dậy ngay, che chở cho Tống Lạc Ninh phía sau: “Đi thôi, ra ngoài xem sao.”
Mọi người vội vã đi theo.
Giang Tự đi trước bảo vệ Tống Lạc Ninh, Thẩm Nghiên bảo vệ Yến Sơ Đồng, Lục Dạ và Quý Hòa đi phía trước, Nguyễn Tri Ý bế con mèo, Hứa An Hạ, Vương Tịch, Vương An Hạ sát lại gần nhau, cả nhóm thận trọng tiến về phía khu rừng.
Khu rừng vốn trông yên ổn, hôm nay lại có gì đó kỳ lạ, mặt đất rung nhẹ liên tục, không khí cũng ngột ngạt.
Càng đi sâu, rung chuyển càng rõ, luồng khí đó dường như đồng điệu với năng lực không gian của Tống Lạc Ninh.
Đến bìa rừng, tất cả dừng bước, nín thở.
Từ trong rừng từ từ bước ra hai bóng người, vì còn xa nên không thấy rõ mặt, chỉ thấy hai dáng người cao lớn.
Mọi người lập tức căng thẳng, Giang Tự, Thẩm Nghiên, Lục Dạ bước lên phía trước, sẵn sàng hành động. Con mèo cũng chuẩn bị kích hoạt không gian phòng hộ, các cô gái nắm chặt tay, vô cùng lo lắng.
“Không phải kẻ xấu chứ?” Hứa An Hạ thì thầm.
Con mèo vội cảm nhận luồng năng lượng đó, vài giây sau kinh ngạc nói:
“Không có ác ý! Và năng lượng này giống hệt năng lượng không gian của Lạc Ninh!”
Hai người càng lúc càng tiến lại gần, ánh nắng chiếu rọi khuôn mặt, đường nét dần hiện rõ.
Tống Lạc Ninh đứng sững lại, cả người đờ đẫn, mắt đỏ hoe, giọng run run, bật khóc gọi:
“Bố! Mẹ!”
Mọi người xung quanh đều sửng sốt, tròn mắt không tin nổi. Không ai ngờ rằng, thứ gây rung chuyển không gian suốt hai ngày qua, khiến mọi người sợ hãi,
lại không phải quái vật, cũng chẳng phải nguy hiểm gì, mà lại chính là bố mẹ của Tống Lạc Ninh!
Chẳng ai ngờ, thứ gây rung chuyển không gian suốt hai ngày qua, khiến mọi người sợ hãi,
lại không phải quái vật, cũng chẳng phải nguy hiểm,
mà lại là bố mẹ của Tống Lạc Ninh, những người đã mất tích từ lâu, ai cũng tưởng không còn sống.
Con mèo lúc này mới vỡ lẽ, chợt hiểu ra: “Tôi hiểu rồi! Lạc Ninh, bố mẹ cậu sau mạt thế cũng thức tỉnh dị năng không gian, giống hệt cậu, nên mới có thể từ từ kết nối với không gian của cậu. Những lần rung chuyển trước đó là họ đang cố tìm cách đi vào!”
Tống Lạc Ninh lao tới, Giang Tự bám sát phía sau bảo vệ.
Bố mẹ Tống thấy con gái, vừa mừng vừa xót, vội bước nhanh tới.
Tống Lạc Ninh gần như lao vào lòng họ, mắt đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi.
Mạt thế bao lâu nay, cô đã vô số lần tưởng tượng trong đêm khuya, luôn nghĩ bố mẹ đã không còn, không ngờ lại có thể gặp lại họ ngay trong không gian của mình.
“Bố, mẹ… con cứ tưởng không bao giờ gặp lại được bố mẹ nữa.” Giọng cô nghẹn ngào, nói không trọn câu, cả người lao vào vòng tay bố mẹ, ôm chặt không buông.
Bố mẹ Tống cũng đỏ hoe, dang tay ôm chặt con gái, vừa xót xa vừa sợ hãi.
Giang Tự đứng bên cạnh, không lên tiếng quấy rầy, chỉ lặng lẽ canh chừng.
Đám đông phía sau cũng từ từ tiến lại, trên mặt vẫn còn vẻ kinh ngạc chưa tan.
Nguyễn Tri Ý ôm con mèo, khẽ thở dài, nhỏ giọng cảm thán: “Trời ơi, đúng là bác trai bác gái, trùng hợp thật đấy.”
Hứa An Hạ và mọi người nhìn nhau, ánh mắt đầy xúc động, chẳng ai ngờ rằng, thứ gây rung chuyển suốt hai ngày qua lại là một cuộc đoàn tụ sau bao ngày xa cách.
Yến Sơ Đồng dựa vào Thẩm Nghiên, khẽ cười, ánh mắt dịu dàng; Quý Hòa và Lục Dạ đứng cạnh nhau, cũng thật lòng vui thay cho Tống Lạc Ninh.
Con mèo ngồi trong lòng Nguyễn Tri Ý, chậm rãi lên tiếng, giải thích rõ ràng mọi chuyện: “Ba người nhà cậu cùng huyết thống, dị năng không gian cũng liên kết với nhau, nên họ mới có thể bỏ qua phòng hộ của tôi, từ từ kết nối với không gian này. Những lần rung chuyển trước đó là họ đang thử nghiệm, tìm lối vào bên ngoài.”
Mẹ Tống lau nước mắt, nắm tay Tống Lạc Ninh, xót xa nhìn cô từ trên xuống dưới: “Lạc Ninh, con sống trong mạt thế có tốt không? Có bị ấm ức gì không?”
“Con rất ổn, mọi người đều bảo vệ con.” Tống Lạc Ninh sụt sịt, quay lại chỉ vào nhóm người phía sau, “Đây đều là bạn bè của con, cũng là người nhà, luôn ở bên con.”
Mọi người cùng nhau chậm rãi đi về phía biệt thự, trên đường vui vẻ trò chuyện.
Bố mẹ Tống kể về những gì họ trải qua trong mạt thế, về việc họ thức tỉnh dị năng như thế nào, về việc họ dựa vào không gian để tránh nguy hiểm, về việc họ cảm nhận được năng lượng của con gái; Tống Lạc Ninh cũng kể về trải nghiệm của mình, về cơn mưa ăn mòn, xác sống, cây dị năng, về những ngày tháng cùng nhau nương tựa.
Không khí căng thẳng, ngột ngạt ban đầu biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự ấm áp và bình yên của cuộc đoàn tụ.
Trở về biệt thự, Tống Lạc Ninh vẫn ôm chặt bố mẹ, khóc một hồi lâu mới dần bình tĩnh lại, mắt vẫn đỏ hoe, tay vẫn nắm chặt lấy bố mẹ không buông, chẳng nỡ rời.
Mẹ Tống bắt đầu chậm rãi giải thích:
“Khi mạt thế bùng nổ, bên ngoài toàn xác sống, hỗn loạn vô cùng. Bố mẹ tưởng chết chắc rồi, nhưng ngay lúc nguy hiểm nhất, đội an ninh quốc gia kịp thời đến, đưa tất cả những người sống sót đi.”
“Họ đưa bố mẹ đến căn cứ an ninh quốc gia, toàn bộ căn cứ do những người có dị năng chính thức và binh lính dị năng bảo vệ, tất cả nhân viên an ninh, tuần tra, chiến đấu đều là những cao thủ đã thức tỉnh dị năng.”
“Xác sống và quái vật biến dị bên ngoài không thể tấn công vào, căn cứ phòng thủ nhiều lớp, rất vững chắc, vật tư dồi dào, trật tự tốt, là nơi an toàn nhất trong mạt thế.”
Bố mẹ Tống nhìn những người trẻ đứng xung quanh, gương mặt ai nấy đều quen thuộc, càng nhìn càng giống.
Bố Tống chợt động lòng, lên tiếng: “Bố mẹ vừa nhìn thấy các cháu đã thấy quen mắt. Trước đây ở căn cứ an ninh quốc gia, bố mẹ từng gặp một nhóm các bác, các chú có khí chất và ngoại hình rất giống các cháu.”
“Lúc đó chúng tôi trò chuyện rất hợp, hoàn cảnh cũng giống nhau, đều là con cái mất liên lạc sau mạt thế, không tìm được ai.”
“Mấy nhà chúng tôi càng nói càng xót xa, càng lo lắng cho con cái mình, không biết liệu có còn gặp lại được không.”
Nói đến đây, bố Tống từ trong túi áo lấy ra một tấm ảnh chụp chung được giữ gìn rất cẩn thận.
“Sau đó chúng tôi cùng nhau chụp tấm ảnh này.”
“Chúng tôi đã hẹn nhau, ai có cơ hội rời căn cứ đi tìm người thì mang theo tấm ảnh này. Nếu trên đường gặp con cái của nhóm chúng tôi, có thể nhận ra qua tấm ảnh, và nói với họ rằng bố mẹ họ vẫn còn sống, vẫn đang bình an chờ đợi họ ở căn cứ an ninh quốc gia.”
Mọi người lập tức vây quanh, ánh mắt dán chặt vào tấm ảnh chụp chung.
Trong ảnh có rất nhiều người, tất cả đều nhận ra bố mẹ mình.
Những gương mặt quen thuộc và nhớ nhung xếp cạnh nhau, nụ cười an yên, là hình ảnh mà họ khao khát nhất bấy lâu nay.
Mọi người nhìn tấm ảnh hồi lâu, mắt đỏ hoe, mũi cay cay, trong lòng vừa ấm áp vừa xót xa.
Yến Sơ Đồng khẽ hít một hơi, giọng nghẹn ngào: “Chỉ cần họ bình an, vậy là đủ rồi.”
Hứa An Hạ gật đầu, mắt rưng rưng, khẽ nói: “Đúng vậy, chỉ cần họ an toàn, chúng ta yên tâm rồi.”
Nguyễn Tri Ý nắm chặt tay, mắt đỏ hoe: “Trước đây cứ ngày ngày lo lắng, luôn nghĩ bố mẹ chắc đã gặp chuyện, giờ biết họ được nhà nước bảo vệ, vẫn sống tốt, tôi thực sự mãn nguyện rồi.”
Tống Lạc Ninh dựa sát vào bố mẹ, đầu ngón tay nhẹ lướt trên tấm ảnh, giọng nghẹn ngào nhưng đầy nhẹ nhõm: “Thật tốt, bố mẹ của mọi người đều bình an.”
Mẹ Tống nhìn những đứa trẻ hiểu chuyện và kiên cường này, mắt cũng đỏ hoe: “Các con ngoan lắm, ở bên ngoài phải biết bảo vệ mình, đừng cố gắng quá sức. Bố mẹ ở căn cứ luôn nhớ các con, ngày nào cũng mong ngóng ngày đoàn tụ.”
