Chương 9: Mưa lớn kết thúc, đợt rét đậm ập tới
Lại một tháng trôi qua, mưa lớn bên ngoài đã dâng qua tầng ba. Cầu thang nào cũng chật kín người. Có người tựa vào nhau để sưởi ấm, có người ôm chút lương khô còn lại cuộn mình trong góc, lại có người ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt nước vẫn đang dâng cao, đến cả khóc cũng không còn sức.
“Mẹ kiếp, cái thời tiết quái quỷ này hết đợt này đến đợt khác, chẳng lẽ tận thế thật rồi?” Cô gái tóc ngắn cuộn mình trong chăn ở góc phòng nói ra câu này, không nghi ngờ gì đã khiến những sinh viên có mặt càng tuyệt vọng.
Ngay sau đó, hiện trường vang lên một màn khóc than thảm thiết:
“Em nhớ mẹ, em muốn về nhà!”
“Mình chưa chơi đã, mình mới có hai mươi tuổi, mình không muốn chết!”
“Mình còn chưa từng có bạn trai nữa mà!”
“Còn ai có thể đến cứu chúng ta?”
“Tận thế thật rồi sao? Mình vẫn chưa sống đủ!”
Những tiếng tuyệt vọng nối tiếp nhau dậy lên, như thủy triều nhấn chìm cả tòa ký túc xá. Có người ngã khuỵu xuống nền băng khóc đến kiệt sức, có người ôm chặt cơ thể co ro run rẩy không thành tiếng, lại có kẻ điên cuồng đập vào những cánh cửa phòng đóng kín, gào rú đòi cướp lấy một miếng ăn, một chỗ đặt chân.
Nguyễn Tri Ý nghe thấy tiếng khóc gào dưới lầu: “Trời ơi, tầng dưới khổ thật, đáng thương quá! Khóc thì khóc, gào thì gào, nghe mà xót cả ruột.”
Hứa An Hạ: “Khóc nữa cũng vô ích. Bây giờ căn bản không có ai đến cứu đâu. Bọn mình cũng không thể mở cửa. Mở cửa ra thì người chết chính là bọn mình.”
Lời Hứa An Hạ nói ai cũng hiểu rõ. Trong thời tận thế, thương xót người khác chính là tàn nhẫn với chính mình. Việc bọn họ cần làm chỉ là không màng đến chuyện bên ngoài, sống cho những ngày tháng thoải mái của mình trong phòng là đủ.
Thời tiết càng lúc càng lạnh, giờ mà được ăn một bữa lẩu nóng hổi thì không gì bằng. Chưa đợi ba người kia lên tiếng, Nguyễn Tri Ý đã mang ra một cái nồi lẩu uyên ương. Thực ra ba người kia cũng đang có ý đó.
Tống Lạc Ninh vào tủ lạnh lấy ít thịt, Yến Sơ Đồng đi lấy gia vị, còn Hứa An Hạ phụ trách rau.
Nguyễn Tri Ý đặt chiếc nồi điện nhỏ lên giữa bàn, cắm điện, nhìn đáy nồi sôi sùng sục bốc hơi nóng, mắt sáng long lanh như sao: “Tớ đã bảo mà! Kiểu thời tiết này mà được ăn lẩu thì đúng là chuyện hạnh phúc nhất thời tận thế!”
Điện đã bị cắt từ một tuần trước, may là bọn họ có máy phát điện. Kính cửa sổ cũng đã được thay bằng kính một chiều, bên ngoài không thể nhìn vào trong, nhưng từ trong có thể nhìn ra ngoài rõ mồn một.
Nguyễn Tri Ý “bép” một tiếng mở lon nước ngọt dành dụm, lắc lắc lon: “Đương nhiên rồi! Người khác ở dưới lầu lạnh đến khóc cha gọi mẹ, còn bọn mình ở 518 vừa ăn lẩu vừa uống nước ngọt, đây mới là đãi ngộ của nhân vật chính chứ!” Vừa nói, cô vừa gắp miếng thịt bò cuộn nhúng vào ngăn cay, hương thơm lập tức lan tỏa khắp phòng, chắn kín cả gió lạnh lẫn tiếng khóc than ngoài cửa sổ.
Yến Sơ Đồng pha một chén sốt mè tinh tế, bỏ thêm thật nhiều rau mùi và hành lá, thong thả nhúng miếng sách bò: “Dù là tận thế, cũng không thể để cái miệng chịu thiệt được. Huống hồ ăn ngon uống sướng mới có sức mà ứng phó chuyện phía trước.” Cô ngẩng mắt quét qua cánh cửa phòng đang đóng chặt, giọng thản nhiên: “Đám người dưới lầu kia, dù có ầm ĩ thế nào cũng đừng hòng phá được bữa lẩu của bọn mình.”
Hứa An Hạ đổ hết rau xà lách đã rửa và nấm kim châm vào ngăn nước dùng thanh: “Đồ dự trữ của bọn mình cũng đủ để vượt qua đợt rét đậm này, nhưng vẫn phải ăn tiêu dè sẻn một chút, không thể ngày nào cũng ăn uống thả ga như thế này được…”
Chưa để cô nói hết, Nguyễn Tri Ý đã cắt ngang: “Ôi, biết rồi, đang ăn thì đừng nói nhiều thế, tớ thèm chết đi được.” Nói rồi cô nhìn chằm chằm đám nấm kim châm vừa thả vào nồi: “Bây giờ quan trọng nhất là ăn cho ngon đã.” Vừa nói, cô vừa gắp nấm kim châm bỏ vào bát Hứa An Hạ.
Hứa An Hạ cũng không nói thêm gì để làm mọi người mất hứng. Trong lòng cô nghĩ, chỉ cần bốn người bọn họ ở bên nhau thì mọi chuyện chắc chắn đều có cách giải quyết.
—
Mực nước ngày một rút xuống, mưa cũng ngày càng nhỏ đi. Nhưng chỉ một số ít người trong hành lang cảm thấy vui, phần lớn đều lo lắng vì thời tiết càng ngày càng lạnh: không biết thảm họa tiếp theo sẽ ra sao.
Bọn họ co ro trong hành lang đóng một lớp băng mỏng, quấn những mảnh vải rách nhặt được, nhìn dòng nước lũ ngày một rút, nhưng không hề có chút nhẹ nhõm của kẻ sống sót sau đại nạn. Dù sao, trong thời tận thế này, chưa từng có “kết thúc”, chỉ có “thảm họa tiếp theo”.
Mực nước đã rút xuống tầng một, nhưng vào một buổi tối nọ, nhiệt độ bỗng giảm mạnh.
Chỉ sau một đêm, nước mưa chưa kịp rút hết bên ngoài đã đóng thành lớp băng dày. Gió lạnh từ những ô cửa sổ, cánh cửa hư hỏng ùa vào, cứa vào mặt như dao. Những người vừa vượt qua cơn lũ còn chưa kịp thở phào thì đã bị đợt rét đậm bất ngờ này đánh cho trở tay không kịp. Họ quấn những bộ quần áo mỏng manh, chen chúc nhau trong hành lang để sưởi ấm. Tiếng khóc, tiếng chửi rủa, tiếng gào thét tuyệt vọng từ dưới lầu từng tầng từng tầng vọng lên.
Tống Lạc Ninh lấy cuốn sổ tiên tri ra, gạch một dấu tick sau dòng chữ “đợt rét đậm”, đánh dấu đợt rét đậm đã đến.
Thực ra từ mấy ngày trước, Tống Lạc Ninh đã báo với mọi người rằng mấy ngày tới có thể “ban đêm nhiệt độ sẽ đột ngột giảm xuống âm hai mươi độ C”. Lúc này, chiếc máy sưởi gió ấm trong phòng đang thổi vo vo. Bốn cô gái quây quần bên bàn: Nguyễn Tri Ý ôm ly trà sữa nóng xem phim, Yến Sơ Đồng soi gương thoa kem dưỡng tay, Hứa An Hạ đang kiểm tra đồ giữ ấm.
Chẳng biết ai truyền ra tin phòng 518 có đồ dự trữ dồi dào, chưa kịp để bọn họ phản ứng thì hành lang tầng năm đã bị chặn kín như bưng.
“Mở cửa! Mở cửa phòng 518!”
“Bọn tao biết bọn mày có đồ ăn với lò sưởi! Mau lấy ra chia cho mọi người!”
“Tại sao bọn mày ở trong đó ấm áp, còn bọn tao ở ngoài này chết cóng?!”
Tiếng đập cửa, tiếng chửi rủa, tiếng khóc lóc hòa cùng gió lạnh dồn dập nện vào cánh cửa, khiến tấm cửa rung lên ù ù.
Nguyễn Tri Ý ngậm ống hút trà sữa, lườm một cái: “Đám này đúng là không bao giờ dứt. Không tích trữ thì thôi, lại học đòi đi cướp à?”
Hình như bọn họ nghe thấy hai giọng nói quen thuộc.
Tống Lạc Ninh nói: “Là Vương Tịch và Vương An Hạ. Chắc tin bọn mình có đồ dự trữ cũng do hai ả truyền ra.”
“Hai ả biết chỉ dựa vào hai người thì không đối phó được với bọn mình, nên giả vờ làm người vô tội đáng thương đi tìm người khác giúp.”
“Đám người dưới lầu chẳng buồn nghĩ nhiều, chỉ nghe nói phòng 518 có đồ ăn là kéo lên.”
Tiếng chửi rủa ngoài cửa càng lúc càng lớn, giọng Vương Tịch và Vương An Hạ đặc biệt chói tai: “Mọi người mau phá cửa! Trong 518 toàn đồ ăn với lò sưởi! Bốn con nhỏ đó căn bản không cản nổi bọn mình!”
“Mở cửa! Mau giao đồ dự trữ ra đây! Không thì bọn này phá sập cửa!”
Những tiếng đập nặng nề liên tiếp nện lên cửa. Đám người bên ngoài không biết rằng bọn họ đã thay cửa phòng bằng loại cửa chống nổ mà ngân hàng mới dùng, nên dựa vào đám người đó thì căn bản không đập vỡ được, trừ khi lái xe tăng tới thì mới va vỡ nổi.
Vốn vẫn còn hơi lo lắng, nhưng sau lần “thử nghiệm” của Vương An Hạ và Vương Tịch trước đó, bọn họ đã thấy rõ sự lợi hại của cánh cửa này.
Nguyễn Tri Ý ôm ly trà sữa nóng, bĩu môi về phía cửa, giọng không to không nhỏ, vừa đủ cho người ngoài cửa nghe thấy: “Này các cậu, mặc kệ bọn họ. Bọn mình cứ xem phim thì xem, ăn vặt thì ăn. Để họ đập, gãy chân cũng không đập vỡ được cánh cửa này đâu.”
Yến Sơ Đồng soi gương tô lại son môi, chậm rãi lên tiếng, giọng đầy mỉa mai: “Đúng là lũ không biết tự lượng sức. Cũng không nhìn xem đây là cửa gì. Với cái sức đó, cho bọn họ đập một năm cũng không làm hỏng được một chút nào.”
Khoảng nửa giờ sau, cuối cùng vì kiệt sức và mâu thuẫn nội bộ, đám người đành giải tán.
Vương An Hạ và Vương Tịch đã lén bỏ đi từ lâu, ngay giữa lúc mọi người đang đập cửa, không ai phát hiện.
Trong mắt hai ả, đám người bị đói khát và giá lạnh ép cho phát điên kia chẳng qua chỉ là công cụ phá cửa mà thôi. Đã biết cánh cửa chống nổ vẫn sừng sững bất động, công cụ cũng hết tác dụng, tự nhiên không cần thiết ở lại đây cùng chúng lãng phí thời gian.
Hai ả khom lưng, men theo cầu thang đóng băng nhanh chóng lủi từ tầng năm xuống, chui vào một căn phòng trống ở tầng bốn đã để mắt sẵn từ trước. Vừa đóng cửa, Vương An Hạ mới thở phào một hơi, rút từ ba lô ra mấy gói bánh quy nén và sô cô la, đưa cho Vương Tịch: “May mà bọn mình tích trữ ít đồ ăn vặt từ trước, không thì hôm nay cũng phải cùng đám ngốc đó chịu đói.”
Đợt rét đậm sẽ kéo dài hai tháng. Những người trong hành lang không có đồ dự trữ, không có vật chống rét, sẽ không chịu nổi quá ba ngày và lần lượt chết.
Rất nhanh, đúng như bọn họ đoán, trong hành lang không còn nghe thấy tiếng ai oán nữa. Lúc này, nhiệt độ thấp nhất ban đêm đã xuống tới âm 50 – âm 60 độ C, còn ban ngày cao nhất cũng chỉ âm 25 – âm 30 độ C.
Cả tòa ký túc xá hoàn toàn trở thành một nấm mồ băng giá. Nước đọng trong hành lang đông thành lớp vỏ băng dày nửa mét, đến cả tường cũng phủ kín những bông hoa sương dày. Hơi thở phả ra giữa không trung lập tức ngưng tụ thành tinh thể băng, rơi xuống đất phát ra tiếng vỡ giòn tan. Những người không trụ nổi ba ngày cuối cùng đều bị đông cứng thành những pho tượng băng cứng ngắc, nghiêng ngả dựa vào cầu thang, trở thành những tấm bia mộ sống giữa cái giá lạnh cực hạn.
