Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ký túc xá dị năng: Đại chiến xác sống > Chương 97

Chương 97

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 97 có bản audio.

Chương 97: Nguy Cơ Độc Đằng Đột Ngột

 

Nguyễn Tri Ý ăn no căng bụng, chào mọi người một tiếng rồi một mình ra ban công đứng tiêu thực, thong thả dựa vào lan can hóng gió.

 

Ban đầu cô chỉ liếc qua loa xuống dưới lầu, thấy mấy sợi dây leo mảnh nhú ra từ góc tường, cứ tưởng là cỏ dại bình thường, chẳng để bụng chút nào.

 

Thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc cúi đầu xoa bụng, ngẩng lên nhìn khắp khuôn viên trường, cả người cô lập tức đứng sững lại.

 

Nhìn ra xa, mặt ngoài của mọi tòa giảng đường, ký túc xá đều bị phủ kín những dây leo màu xanh đen dày đặc, những cành leo thô ráp quấn chặt lấy tường không ngừng vươn lên, những tòa nhà vốn trơ trụi giờ bị cây xanh bọc thành những cột trụ khổng lồ màu xanh lục.

 

“Không phải chứ, vừa nãy dưới lầu vẫn sạch sẽ mà, sao chỉ trong một bữa ăn đã thành ra thế này?”

 

Mọi người trong phòng đang tán gẫu nghỉ ngơi nghe tiếng liền nhanh chân tụ tập bên cửa sổ, nhìn ra ngoài qua lớp phòng hộ do Yến Sơ Đồng bố trí, ai nấy đều hít một hơi khí lạnh.

 

Lớp bảo hộ vững vàng bao bọc lấy tòa ký túc xá của họ, dây leo đụng vào rào chắn liền bị bật ra, tạm thời chui vào không được.

 

Nhưng mấy tòa giảng đường bên cạnh không có rào chắn dị năng, dây leo theo khe cửa sổ, khe cửa chính mà chen vào, kính cửa sổ bị cành leo thô ráp ép nứt, khung cửa biến dạng vặn vẹo, bên trong cả tòa nhà đã bị dây leo chiếm trọn.

 

Giang Tự sắc mặt ngưng trọng, đưa tay chạm vào lớp phòng hộ đang rung nhẹ: “Tốc độ sinh trưởng vượt xa dự đoán, dây leo biến dị sống nhờ hấp thụ năng lượng biến dị của mạt thế, vẫn không ngừng lan rộng ra ngoài.”

 

Thấy vậy, Giang Tự không do dự nữa, giơ tay ngưng tụ những tia lôi điện vụn vặt, ánh điện xanh nhạt lập lòe nơi đầu ngón tay. Anh nhắm vào những dây leo thô ráp đang bám sát mặt ngoài lớp phòng hộ, từng tia lôi điện nhỏ theo cành leo mà bổ xuống, những dây leo thô ráp lập tức cháy đen cong queo, từng khúc gãy rơi xuống mặt đất.

 

Anh khống chế phạm vi lôi điện, chỉ dọn dẹp dây leo quanh khu ký túc xá, tuyệt đối không liều lĩnh phóng điện diện rộng gây cháy thảm thực vật. Liên tiếp mấy đạo lôi kích sau đó, dây leo bám gần tường đều bị chặt đứt cháy khô, tạm thời không thể tiếp tục bò lên mặt tường.

 

“Chỉ có thể dọn sạch chỗ gần, xa quá nhiều dây leo thành từng mảng, lôi điện diện rộng dễ gây cháy cả mảng cây xanh, ngược lại vây chúng ta trong biển lửa.” Giang Tự thu hồi dị năng, đầu ngón tay vẫn còn sót lại chút điện quang yếu ớt.

 

Thế nhưng ở chỗ đứt của dây leo, chỉ trong vài giây đã nhú ra mầm non xanh mơn mởn, vẫn chậm rãi sinh trưởng về phía ký túc xá.

 

Nguyễn Tri Ý dùng cách cách không lấy vật nhấc mấy khúc dây leo cháy đen rơi xuống: “Trị ngọn chứ không trị gốc, dọn xong một lúc lại mọc ra ngay.”

 

Yến Sơ Đồng tăng độ dày của lớp phòng hộ: “Cứ dùng lôi điện tạm thời hoãn thế tấn công, tử thủ hai ngày, chờ đến giờ là tất cả vào không gian tránh hiểm.”

 

Hứa An Hạ dựa vào tường thở dài một hơi, vẻ mặt mệt mỏi: “Đúng là hết nguy hiểm này lại đến nguy hiểm khác, chẳng cho chúng ta được nghỉ ngơi yên ổn chút nào.

 

Đợt trước vừa mới chống đỡ qua lũ chim biến dị, côn trùng, màn đêm vĩnh cửu khó khăn lắm mới kết thúc, quay ngoắt lại đụng phải dây leo điên cuồng sinh trưởng, không bao giờ dứt.”

 

Tiếng dây leo xào xạc ngoài cửa sổ vẫn không ngừng vang bên tai, trên không trung bỗng vang lên tiếng kêu chói tai quen thuộc, đàn chim biến dị lớn bay đi trước đó đã quay trở lại, thành từng đàn lượn vòng trên không trung ký túc xá, xem ra lại định đáp xuống săn mồi.

 

Mọi người lập tức căng thẳng thần kinh, Yến Sơ Đồng theo phản xạ lại tăng thêm một lớp phòng hộ, chuẩn bị sẵn sàng chống đỡ va chạm.

 

Thế nhưng ngay khi đàn chim lớn lao xuống chuẩn bị đáp lên nóc tòa giảng đường bên cạnh, những dây leo thô ráp có gai bỗng nhiên bắn lên, những chiếc gai độc sắc nhọn hung hãn đâm sâu vào thân thể lũ chim bay.

 

Đàn chim lớn vốn hung hãn giãy giụa vỗ cánh, chưa vỗ được mấy cái đã cứng đờ cả người, rơi thẳng từ trên không trung xuống, rơi xuống đất không bao lâu thì hoàn toàn tắt thở.

 

Liên tiếp mấy con chim quái dị lao xuống đều ngã gục dưới tay dây leo, chỉ trong chốc lát, mặt đất đã có thêm mấy xác chim lớn.

 

Nguyễn Tri Ý trợn tròn mắt, hạ giọng: “Trời ơi, đám chim hung hãn này vậy mà chết như thế? Gai của loại dây leo này lại có kịch độc.”

 

Giang Tự nheo mắt nhìn chằm chằm chất lỏng màu xanh nhạt đang nhỏ xuống từ dây leo: “Độc tính cực mạnh, chim biến dị lớn có tố chất thân thể vượt xa dị thú bình thường, trúng chiêu cũng không chịu nổi vài giây, chúng ta một khi bị cào trúng hậu quả khó lường.”

 

Hứa An Hạ là người đầu tiên nhíu mày, lên tiếng nói ra nỗi lo trong lòng mọi người: “Giờ có một chuyện phiền phức, lát nữa chúng ta vào không gian, bên ngoài không có ai duy trì lớp phòng hộ, ký túc xá trực tiếp phơi bày ra ngoài, biết làm sao?”

 

Lời này vừa thốt ra, cả phòng lập tức im lặng, tất cả mọi người đều ý thức được vấn đề mấu chốt.

 

Nguyễn Tri Ý nhìn ra ngoài cửa sổ những dây leo độc đang điên cuồng sinh trưởng, trong lòng hoảng hốt: “Chúng ta vừa đi, rào chắn biến mất ngay, dây leo chưa đầy nửa ngày là có thể bọc kín cả phòng ngủ, quay về cũng không còn chỗ đặt chân.”

 

Lục Dạ đi qua đi lại suy nghĩ đối sách: “Không thể để người ở lại bên ngoài giữ lớp phòng hộ, người ở lại một mình đối mặt với dây leo độc và chim bay, quá mạo hiểm.”

 

Giang Tự nhìn chằm chằm đám cây xanh quấn quanh tường ngoài, chậm rãi lên tiếng: “Trước tiên gia cố cửa sổ, tôi dùng lôi điện dọn sạch mảng dây leo lớn quanh tường phòng ngủ, cố gắng làm chậm tốc độ bò lên của dây leo.”

 

Thẩm Nghiên giơ tay nâng lòng bàn tay, ngọn lửa nhỏ màu cam đỏ nhảy nhót nơi đầu ngón tay, ngẩng nhìn ra ngoài cửa sổ những dây leo độc dày đặc, lên tiếng đề nghị: “Tôi dùng dị năng hệ hỏa đốt sạch một vòng dây leo quanh tòa nhà, dọn ra một khoảng trống, làm chậm tốc độ bò lên của chúng. Nếu lỡ ngọn lửa mất kiểm soát lan rộng gây cháy, vừa hay có dị năng hệ vũ của Quý Hòa, dập tắt ngay tại chỗ, không cần lo cháy đến tòa nhà.”

 

Quý Hòa dựa vào bên cửa sổ, đầu ngón tay ngưng tụ hơi nước mịn, tiếp lời: “Cứ yên tâm giao cho tôi, tôi sẽ canh chừng bên cửa sổ suốt quá trình theo dõi ngọn lửa, lúc Thẩm Nghiên đốt cháy có định điểm tôi khống chế phạm vi, một khi ngọn lửa bén lên tường, cây cối, tôi lập tức giáng mưa nhỏ dập tắt nguồn lửa, vừa đốt dây leo vừa phòng cháy, không lỡ việc nào.”

 

Giang Tự khẽ gật đầu, chốt chi tiết phân công: “Tôi phụ trách mấy dây leo thô ráp trên tường cao, lôi điện chém đứt cành leo chính xác, tránh xa cành khô dễ cháy, phối hợp với hỏa công của các cậu.”

 

Tất cả mọi người phân công rõ ràng, ai nấy vào vị trí. Thẩm Nghiên nằm sấp bên cửa kính, khống chế từng cụm lửa nhỏ chính xác rơi xuống gốc dây leo tầng thấp, mùi khét dần dần bay lên; Quý Hòa ánh mắt khóa chặt cả khu vực cháy, hơi nước nơi đầu ngón tay lúc nào cũng sẵn sàng; Giang Tự từng đạo lôi điện xanh trắng bổ về phía những dây leo thô ráp trên tường ngoài tầng hai, từng khúc cành cháy đen rơi xuống.

 

Cả quá trình ngọn lửa đều bị khống chế chặt chẽ trong khoảng đất trống quanh ký túc xá, không hề lan sang công trình, chỉ trong nửa tiếng đồng hồ, xung quanh phòng ngủ đã dọn ra một vòng đất trống trụi lủi, những dây leo độc điên cuồng sinh trưởng đã bị chặn lại ở vị trí khá xa.

 

Chờ đến khi một vòng dây leo bên ngoài được dọn sạch hoàn toàn, trong không khí vẫn còn phảng phất mùi khét nhẹ, Thẩm Nghiên thu hồi ngọn lửa trên tay, khóe trán hơi rịn mồ hôi mỏng.

 

Tống Lạc Ninh nhìn quanh một vòng khoảng đất trống đã được dọn sạch, khẽ lên tiếng: “Hôm nay dọn đến đây là được, chúng ta cứ lặng lẽ quan sát một đêm, xem tốc độ mọc lại của dây leo ngày mai thế nào, sau đó mỗi ngày trích ra một khoảng thời gian dọn định kỳ một mảnh nhỏ, làm từ từ, không cần một lúc tiêu hao quá nhiều dị năng.”

 

Giang Tự thu lại tia điện còn sót lại trong lòng bàn tay, gật đầu tán thành: “Phương án này ổn thỏa, một lần đốt cháy, chém phạt diện rộng quá tốn sức, chia theo ngày dọn dẹp vừa khống chế được phạm vi dây leo, vừa giữ lại thể lực ứng phó với nguy hiểm bất ngờ.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi