Chương 38: Thoát khỏi miệng yêu thú
Mẹ nó, cô vẫn còn ở trong miệng yêu thú.
Vân Linh Uyên định chui ngược lại vào không gian Bích Linh, nhưng cảm nhận được một luồng máu tươi từ ngực bụng yêu thú trào lên.
Không gian Bích Linh này có một điểm cực kỳ bất tiện: vào từ đâu thì ra phải từ đó. Vì vậy, cô không dám chắc nếu mình chui vào không gian Bích Linh, rồi yêu thú bị người ta đánh thành tro bụi, thì không gian Bích Linh có bị phong ấn mất lối ra hay không.
Cô ngưng tụ linh lực bao bọc quanh người, tuy không bằng hộ thể cương khí của tu sĩ cao cấp, nhưng cũng phần nào bảo vệ làn da khỏi bị nước bọt của yêu thú ăn mòn.
Tìm được chỗ đứng, cô bám vào một chiếc răng nanh của yêu thú. Cơ thể cô nhỏ bé, nhiều lắm chỉ như một miếng thịt kẹt răng to của con quái vật này. Chỉ cần cô không cử động, không làm kinh động đến nó, thì hẳn là an toàn.
Ngay sau đó, cô thấy máu từ con yêu thú này không ngừng bắn ra, chắc là ngực bụng đã bị chấn nát, máu tươi liên tục trào lên.
Trong lúc kinh hãi, cô mơ hồ nghe thấy tiếng đàn quen thuộc.
Vân Linh Uyên mừng thầm: “Tử Hoặc!”
Tiếng đàn của Tử Hoặc ở bên ngoài càng cao vút, máu thịt trong người yêu thú càng bạo phát dữ dội.
Trước mắt Vân Linh Uyên tối đen như mực, nhưng cô vẫn cảm nhận được máu của yêu thú như dòng thác cuồn cuộn dâng lên từng đợt rồi trào ra ngoài. Dòng máu nóng hổi mang theo mùi tanh tưởi nồng nặc xối qua người cô. Dù có linh lực bảo vệ, cô vẫn cảm thấy đau đớn như bị lửa thiêu.
Con yêu thú này, ngũ tạng lục phủ cùng máu huyết đều có tính ăn mòn cực mạnh. Da cô bị bỏng ngày càng nhiều, sắp không chịu nổi nữa. Huống hồ con yêu thú này đâu có đứng yên, nó động đậy là trời long đất lở, mấy lần cô suýt nữa bám không vững, trượt xuống cổ họng nó!
Miệng con yêu thú này cũng không phải tự nhiên mà há ra. Tử Hoặc tấn công khiến nó đau đớn điên cuồng, há miệng thở ra từng luồng khí thối như chuột cống, phun thẳng vào mặt cô khiến cô suýt ngất đi.
Tử Hoặc càng tấn công dữ dội, máu trong người yêu thú nổ tung càng kinh khủng. Hắn hoàn toàn có khả năng dùng một khúc nhạc thanh cao để chấn cho ngũ tạng lục phủ của con yêu thú này nát vụn thành thịt băm!
Vân Linh Uyên bắt đầu lo lắng. Dù không chết ngạt trong miệng yêu thú, không bị ăn mòn mà chết, thì cũng sớm muộn bị tiếng đàn của Tử Hoặc chấn thành muôn mảnh!
Cô rảnh một tay, mò ra Bích Linh diệp, nhưng lúc này miệng mũi cô đều dính đầy máu tanh nồng, không thể thổi được.
Linh cơ vừa động, cô để Bích Linh biến thành một cây cổ cầm. Cây đàn này được cô tưởng tượng ra từ trí nhớ, hao hao giống cây Tử Hồn cầm của Tử Hoặc. Bề ngoài thì giống, nhưng chất âm tự nhiên không thể so với Tử Hồn cầm.
Cô thầm cầu nguyện mong tiếng đàn có thể truyền ra ngoài.
Cô gảy vài tiếng, nhưng trong tiếng máu ọc ọc, chẳng có âm thanh nào cả. Huống chi trong miệng yêu thú không có không khí, tiếng đàn căn bản không thể truyền đi. Tiếng chẳng ra tiếng, điệu chẳng ra điệu, nghe cứ như tiếng nghiến răng của con yêu thú vậy.
Cô tuyệt vọng, nhưng vẫn kiên trì gảy một đoạn trong hoàn cảnh đó. Tiếng đàn bên ngoài lúc ẩn lúc hiện quả nhiên dừng lại.
Tiếng đàn của Tử Hoặc vừa dứt, sự tấn công vào nội tạng yêu thú cũng ngừng theo.
Con yêu thú này cuối cùng cũng thở được một hơi!
Đột nhiên phát hiện đối thủ ngừng tấn công, con yêu thú có lẽ nghĩ rằng cơ hội phản công đã đến, bèn vùng lên tấn công dữ dội. Nó chạy nhanh như rồng bay, nhe hàm răng nanh đen vàng xen kẽ, lao thẳng về phía Tử Hoặc!
Con yêu thú há miệng gầm rống.
Vân Linh Uyên đang bám bên cạnh chiếc răng nanh của nó, bị âm ba của tiếng gầm trực diện tấn công, màng nhĩ gần như vỡ tung, toàn thân đau đớn đến mức sắp ngất đi!
Lúc này Tử Hoặc đang đứng giữa không trung, bám vào một sợi xích sắt to bằng cánh tay trói con yêu thú treo trên đỉnh hang.
Con quái vật vừa giống rùa vừa giống rắn này thân hình to lớn, lại bị nội thương, vậy mà vẫn nhanh như chớp giật. Chẳng mấy chốc đã lao đến trước mặt hắn, há cái miệng máu to như chậu máu, lộ rõ mấy chục chiếc răng nanh đen vàng xen kẽ.
Cùng lúc đó, hắn thấy rõ Vân Linh Uyên đang bị treo trên một chiếc răng nanh, bị con yêu thú rung lắc bay lên bay xuống, mặt mày trắng bệch vì kinh hãi, trông như miếng thịt kẹt răng.
Tử Hoặc kinh ngạc vô cùng.
Hắn nghe thấy tiếng đàn thất điệu lúc nãy, vốn đã nghi ngờ Vân Linh Uyên đang ở trong miệng con yêu thú này. Hắn thu lại đòn tấn công, đợi con yêu thú há miệng đớp mồi, quả nhiên không sai!
Không đợi cái miệng máu của con yêu thú ngoạm tới, hắn đã lao thẳng vào miệng nó trước, một tay ôm chặt Vân Linh Uyên, một tay cầm Tử Hồn Kiếm.
Con yêu thú đứng đơ ra với tư thế há miệng máu, rồi gục xuống đất ầm một tiếng!
Tử Hoặc ôm cô hạ xuống đất, đôi mắt tím nhìn chằm chằm vào cô, buột miệng gọi: “Ngưng Nhi?”
Hắn giơ tay thi triển một phép thanh khiết, gột sạch máu me trên người cô, lại phát hiện toàn thân cô bị bỏng, đỏ rực, gần như có thể lột cả một lớp da.
Vân Linh Uyên đau đớn không chịu nổi, không nghe rõ hắn gọi tên gì, vội mò ra kim sang dược uống. Lúc này, còn gì quan trọng hơn việc tự cứu mình? Cô thấy đầu óc đau đến mức ù ù, thật sự không chịu nổi, bèn nuốt một viên ma phí hoàn.
Tác dụng giảm đau của ma phí hoàn thực chất là giải độc tiêu sưng, đồng thời làm tê liệt thần kinh cảm giác. Vì vậy, trong một thời gian ngắn, động tác của cô sẽ trở nên chậm chạp.
Nhưng ai mà quản được chuyện đó, đau đến cùng cực thì giải thoát là trên hết!
Con yêu thú to lớn ngã xuống bên cạnh họ, giãy giụa trong cơn hấp hối, phát ra tiếng gầm đau đớn.
Tử Hoặc cầm Tử Hồn Kiếm trong tay, sao có thể để tiếng gầm thảm thiết này vang bên tai? Hắn khẽ ném Tử Hồn Kiếm, kiếm thẳng tới trái tim yêu thú.
Một kiếm này xuống, con yêu thú hoàn toàn tắt thở. Tử Hồn Kiếm rút ra, kéo theo một làn sương máu, nhất thời cả hang động tràn ngập mùi máu tanh.
Lúc này, con yêu thú vừa giống rắn vừa giống rùa nằm im không nhúc nhích, Vân Linh Uyên mới nhìn rõ nó rốt cuộc là thứ gì.
– Huyền Quy!
Huyền Quy là phiên bản rút gọn của thần thú Huyền Vũ, bản chất chỉ là yêu thú. Tuy không có nhiều điều thần kỳ như thần thú, nhưng có một điểm: sau khi Huyền Quy chết, nguyên thần yêu lực cường đại của nó sẽ rời khỏi nhục thân, tìm một sinh vật sống khác để phụ thể!
Lúc này, Vân Linh Uyên vừa uống ma phí hoàn, phản ứng đang chậm chạp. Con Huyền Quy này lại biết chọn quả hồng mềm để bóp, không dám tìm Tử Hoặc cường đại, mà lao thẳng về phía Vân Linh Uyên.
Sau khi nhục thân to lớn của Huyền Quy chết đi, nguyên thần của nó chỉ lớn bằng bàn tay người đàn ông trưởng thành.
Mẹ nó, tác dụng của ma phí hoàn khiến tứ chi cô như đeo chì. Dù cô có muốn điều khiển đôi chân nhanh chóng tránh đi thế nào, thì thân thể vẫn cứng đờ không nhúc nhích. Cô chỉ đành trơ mắt nhìn nguyên thần chỉ bằng bàn tay kia, nhe răng nanh, đầy vẻ hung ác, lao về phía mình!
Tử Hoặc cũng giật mình. Hắn đứng gần cô, nguyên thần Huyền Quy chỉ cách gang tấc. Lúc này mà dùng Tử Hồn Kiếm, nguyên thần Huyền Quy vỡ tung, ắt sẽ khiến cô bị vạ lây.
Hắn kìm Tử Hồn Kiếm lại, xoay người ôm chặt lấy cô, lấy lưng mình đỡ lấy sự xâm nhập của nguyên thần Huyền Quy tàn bạo!
Thần hồn và thân thể của Tử Hoặc đều bị trọng thương, hắn phun ra một ngụm máu, đứng không vững, toàn bộ trọng lượng cơ thể từ từ đè lên người Vân Linh Uyên.
“Này, Tử Hoặc!”
Cô trơ mắt nhìn hắn ngã đè lên mình, nhưng đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất!
Ba ngày sau sẽ ra tiếp nha mọi người, nuôi truyện, nuôi truyện.
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, cảm ơn đã vote. Mỗi lần ủng hộ, mỗi phiếu đề cử, tác giả đều nhìn thấy, vô cùng biết ơn. Cảm ơn rất nhiều!!!
