Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Vệ sĩ Lãm Nguyệt - Một Cú Quật Vai Khiến Tổng Tài Tàn Tật Đứng Dậy > Chương 1

Chương 1

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 1 có bản audio.

Vì muốn cứu công ty của gia đình Thẩm Lãm Nguyệt quyết định tự tìm đường sống ứng tuyển làm vệ sĩ riêng cho Phó Yến Thâm.

 

Nghe đồn sau khi bị tàn tật Phó Yến Thâm như người sống mà hồn đã chết cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài tự nhốt mình trong căn phòng tối mặc kệ bản thân tự sinh tự diệt.

 

Ngày đầu tiên đi làm Thẩm Lãm Nguyệt đã tháo tung căn phòng tối ấy vác Phó Yến Thâm chạy khắp khu vườn. Kể từ đó Phó Yến Thâm không còn biết hai chữ "yên ổn" là gì nữa.

 

Mọi người đều nói Phó tổng và đại tiểu thư nhà họ Thẩm đúng là "kẻ tám lạng người nửa cân" trời sinh một cặp. Một người miệng lưỡi cay độc một người ra tay tàn nhẫn; một người giỏi dùng lời nói khiến người khác nghẹn chết một người giỏi dùng bàn tay dạy người khác cách làm người.

 

Vệ sĩ và ông chủ liên thủ tung hoành khiến cả thành Minh Thành náo loạn đến long trời lở đất.

 

Nào ngờ đánh qua đánh lại hai người lại đánh ra tình cảm.

 

Ban đầu Phó Yến Thâm nói:

 

— Đuổi cô ta đi.

 

Sau này Phó Yến Thâm nói:

 

— Vợ à em đừng vác anh chạy nữa anh sợ lắm.

 

Đến sau này nữa Thẩm Lãm Nguyệt chỉ với một cú quăng vai đã khiến Phó Yến Thâm đứng dậy.

 

Mọi người kinh ngạc thốt lên:

 

— Kỳ tích y học!

 

Thế nhưng sau khi đứng dậy Phó tổng vì không muốn vợ rời xa mình liền giả vờ đáng thương dịu giọng nũng nịu tiến lại gần nắm lấy tay cô:

 

— Bé cưng sau khi anh đứng dậy thì khỏe đến đáng sợ. Tối nay... chúng ta thử nhé?

 

Thể loại: Hào môn, Tổng tài, Hiện đại ngôn tình, Sủng ngọt, Thiên kim tiểu thư.

 

Chương 1: Ngày đầu nhận việc tôi vác luôn tổng tài bại liệt

 

Tháng Mười Minh Thành Tuyết Linh Sơn.

 

Năm nay mùa đông đến sớm hơn thường lệ trên núi đã lất phất tuyết nhỏ.

 

Thẩm Lãm Nguyệt đeo chiếc túi nhỏ của mình chắp tay vái chào sư phụ – lúc này ông đang tinh thần phấn chấn gọi điện thoại khoe khoang với mấy sư huynh.

 

'Sư phụ nhà con phá sản rồi con xuống núi tìm việc cứu vớt sự nghiệp gia tộc đây. Cáo từ!'

 

Sư phụ hơi nặng tai: 'Nhà con phất rồi xuống núi kế thừa gia nghiệp còn chê ta nghèo định phun nước bọt vào mặt ta à?'

 

Thẩm Lãm Nguyệt cười một tiếng chỉ vào đầu: 'Sư phụ con mắng người là ông già khọm đấy!'

 

Sư phụ nổi giận một bước phóng tới giơ tay chém bổ xuống.

 

Thẩm Lãm Nguyệt đã đoán trước ông ra chiêu này nghiêng người né co chân chạy: 'Con biết ngay là người không điếc mà. Gặp câu khó trả lời thì lại giả điếc lúc con mắng thì nghe thấy đấy à?'

 

Sư phụ nhìn bóng lưng đồ nhi nhỏ rời đi lắc đầu cười bấm tay tính: 'Sao Hồng Loan của con đã động rồi. Xuống núi quấy phá chân mệnh của con đi.'

 

Thẩm Lãm Nguyệt luyện võ từ nhỏ tốt nghiệp đại học xong dứt khoát ở luôn trên núi ngày ngày cùng sư phụ trêu chim dắt chó bắt khỉ cuộc sống buông thả thoải mái chẳng biết sướng đến mức nào.

 

Vậy mà mới được ba tháng Tập đoàn Thẩm Thị đã phá sản vì cha cô làm ăn không khéo bị kẻ gian lừa gạt.

 

Biệt thự lớn trong nhà bị niêm phong bố mẹ cô chạy ngược chạy xuôi định gây dựng lại cơ đồ.

 

Em trai cô Thẩm Trích Tinh lao đầu vào giới giải trí bắt đầu từ vai quần chúng để kiếm tiền. Nghe nói nhờ mặt quá đẹp hôm qua vừa nhận được vai nam mẫu lộ mặt một phân cảnh trả năm trăm tệ!

 

Cô còn thấy thèm.

 

Xuống núi Thẩm Lãm Nguyệt nhận được tin nhắn của bạn thân Đường Miên Miên.

 

Đường Miên Miên gửi cho cô hơn chục tin tuyển dụng.

 

1. Tuyển Đại tiểu thư nhà họ Thẩm làm tình nhân một tháng năm mươi nghìn tệ. Yêu cầu một tuần ngủ cùng ba đêm tùy gọi tùy có mà còn phải hầu anh em tôi nhưng cái đó tính phí riêng.

2. Tuyển Đại tiểu thư nhà họ Thẩm làm lao công yêu cầu mỗi ngày lau nhà vệ sinh cho tôi bưng nước rửa chân hát ru dỗ tôi ngủ. Mỗi tháng mười lăm nghìn tệ bảy bảo hiểm hai quỹ.

3. Tuyển Đại tiểu thư nhà họ Thẩm làm trợ lý riêng yêu cầu ban đêm phải hầu hạ ngay bên cạnh kiểu đó mỗi tháng hai mươi bảy nghìn tệ năm bảo hiểm ba quỹ.

 

...

 

Phía sau còn bảy tám tin nữa. Người đăng tuyển là đám thiếu gia trong giới hào môn và nhà giàu mới nổi ở Minh Thành trước đây còn chẳng bì được với nhà họ Thẩm. Giờ nhà họ Thẩm sa sút từng đứa nhảy xổ ra giẫm đạp.

 

Chẳng còn cách nào ai bảo Thẩm Lãm Nguyệt đánh khắp hào môn không đối thủ.

 

Đường Miên Miên gửi một emoji kinh ngạc: 'A Tửu đám kẻ thù của cậu... cũng nhiều thật đấy. Chúng thừa cơ làm nhục cậu bắt cậu bán thân này.'

 

Thẩm Lãm Nguyệt lấy từ túi ra chiếc bánh bao thịt mà lúc xuống núi cô tiện tay chuồn của sư phụ hấp từ sáng cắn một miếng: 'Vì sự nghiệp gia tộc để tớ bán thân cũng không phải là không được.'

 

Đường Miên Miên: '?'

 

Thẩm Lãm Nguyệt: 'Chỉ là trả ít quá coi thường ai chứ. Không thì tớ ra đầu đường biểu diễn chẻ đá trên ngực gội đầu bằng tư thế trồng cây chuối Lâm Đại Ngọc nhổ cây liễu Lỗ Trí Thâm vừa khóc vừa ngâm bài Chôn Hoa?'

 

Đường Miên Miên lại gửi cho cô một tin tuyển dụng: 'Em Trích Tinh không phải cũng học võ với cậu hai năm sao? Chỗ này có việc lương cao cho cậu ấy thử đi. Một tháng một trăm nghìn tệ bảy bảo hiểm hai quỹ làm đủ ba tháng có thưởng.'

 

'Một tháng một trăm nghìn tệ?' Mắt Thẩm Lãm Nguyệt sáng rực: 'Việc tốt thế này thì cho em trai tớ làm làm gì? Em tớ làm nổi à? Tớ đi.'

 

Đường Miên Miên biết cô sẽ hỏi vậy gửi tin nhắn thoại giải thích: 'Tớ chỉ định để em Trích Tinh đi xem thôi. Bên kia là Phó gia – hào môn số một Minh Thành đang tuyển vệ sĩ cho vị... đại lão mà cậu hiểu rồi đấy.'

 

'Phó gia không thiếu tiền nhưng tình hình của vị kia đặc biệt cho nên...'

 

Thẩm Lãm Nguyệt đảo mắt: 'Tớ hiểu mà ông ấy gay đàn ông vào làm vệ sĩ dễ bị bẻ cong lắm đúng không. Vậy tớ – chị gái – càng phải đi. Tớ là con gái an toàn. Bảo vệ em trai là trách nhiệm của A Tửu!'

 

Ăn xong bánh bao cất điện thoại Thẩm Lãm Nguyệt quét mã thuê một chiếc xe điện nhỏ bên đường phóng một mạch tới Phó gia.

 

Đường Miên Miên: '...'

'Không phải như cậu đang hiểu đâu chị em ơi!'

 

Phủ Phó gia.

 

'Tôi... tôi đến ứng tuyển vệ sĩ. Ở đâu vậy?' Thẩm Lãm Nguyệt đứng trước mặt quản gia đang ghi sổ thở hồng hộc.

 

Đúng là nhà dột lại gặp mưa đêm. Xe điện giữa đường hết pin nhất thời quét không được chiếc nào khác cô chạy nước rút trăm mét vào.

 

Quản gia sửng sốt đứng bật dậy: 'Cô vào từ đâu vậy?'

 

'Buổi tuyển dụng của chúng tôi đã kết thúc từ nửa tiếng trước. Hơn nữa chúng tôi cần vệ sĩ riêng không tuyển nữ. Cảm ơn.'

 

Thẩm Lãm Nguyệt cau mày nắm chặt nắm đấm: 'Bác chắc chắn không tuyển nữ chứ?'

 

Quản gia gật đầu: 'Tôi...'

 

Rầm!

 

Cái bàn đăng ký trước mặt ông bị một cú đấm của Thẩm Lãm Nguyệt đánh nứt toác.

 

Quản gia há hốc mồm.

 

Thẩm Lãm Nguyệt nắm tay ngẩng mắt: 'Còn tuyển không?' Vẻ mặt trêu tức.

 

Quản gia: 'Không tuyển!'

 

Thẩm Lãm Nguyệt: '?'

 

'Bác ơi~' Thẩm Lãm Nguyệt thử làm nũng: 'Cháu xin bác xin bác mà cháu rất cần công việc này. Nhà cháu trên có mẹ già tám mươi dưới có em trai khờ giữa có một mèo một chó cần nuôi. Không có việc này cháu chết mất.'

 

'Thật đấy bác cho cháu cơ hội đi. Một mình cháu đánh được mười người. Giao tổng tài Phó cho cháu bác cứ chờ xem!'

 

Quản gia nhìn cô một lượt chân thành khuyên: 'Cô gái à chiêu làm nũng này không hợp với cô đâu. Lần sau xin việc đổi cách đi.'

 

'Tôi không giúp được cô. Thôi để tôi đưa cô hai trăm tệ coi như tiền xe.'

 

'Cháu...' Thẩm Lãm Nguyệt nắm chặt tờ tiền đỏ liếc mấy tên vệ sĩ bên cạnh định đánh bừa một tên để phô diễn sức chiến đấu.

 

Nhưng cô nghe thấy có người bên ngoài khẽ bàn tán: 'Đại thiếu gia vẫn còn ở trong phòng tối à?'

 

'Phu nhân đã nói ai đưa được Đại thiếu gia ra khỏi phòng tối sẽ được thưởng một trăm nghìn tệ.'

 

Thẩm Lãm Nguyệt luyện võ từ nhỏ thính lực cực tốt. Vừa nghe thấy 'một trăm nghìn tệ' mắt cô sáng rực lên.

 

'Bác quản gia phòng tối ở đâu?' Thẩm Lãm Nguyệt đột nhiên lên tiếng.

 

Cô hỏi đột ngột quá quản gia theo phản xạ chỉ tay: 'Đằng kia.'

 

'Cảm ơn bác!'

 

Thẩm Lãm Nguyệt co chân chạy.

 

Quản gia: '?'

 

'Người đâu! Bắt lấy cô ta!'

 

'Cô ta muốn bắt Đại thiếu gia làm con tin!'

 

'Báo động! Báo động!'

 

Quản gia còn tưởng Thẩm Lãm Nguyệt là người do đối thủ phái tới cố ý trà trộn vào Phó gia để bắt cóc Đại thiếu gia.

 

Phủ Phó gia náo loạn vì Thẩm Lãm Nguyệt xông vào. Phó phu nhân sốt ruột dẫn người chạy tới.

 

Nhờ thân thủ nhanh nhẹn Thẩm Lãm Nguyệt nhảy lên chui xuống như con khỉ né được hàng chục vệ sĩ vây chặn trèo qua mấy bức tường đi vòng vòng bảy tám tuyến đường lặp hoài mới tìm được cái gọi là phòng tối.

 

'Đứng lại!'

 

Phía sau hàng chục vệ sĩ đuổi theo.

 

Thẩm Lãm Nguyệt ngoảnh đầu nhìn biết nếu chậm thêm một giây nữa là đám người kia ào lên.

 

Thế là cô làm liều nhấc chân tung một cú đá thật mạnh.

 

Rầm!

 

Cánh cửa phòng tối rơi xuống đất khiến đám vệ sĩ đang đuổi theo đều sững sờ kinh ngạc nhìn cô không nói được lời nào.

 

Lúc này trong phòng người đàn ông trên xe lăn ngồi ngược sáng chìm trong trạng thái nửa sống nửa chết. Cuộc đời anh ta yên tĩnh như thể đã chết đi chết lại.

 

Cho đến khoảnh khắc này... đột nhiên bị cắt ngang.

 

Phó Yến Thâm cau mày không ngoảnh đầu lại giữ nguyên tư thế giọng lạnh lùng: 'Cút...'

 

Lời chưa dứt xe lăn của anh đột nhiên bị người ta đẩy đi.

 

Sắc mặt Phó Yến Thâm biến đổi quát: 'Cô làm gì thế!'

 

Thẩm Lãm Nguyệt cũng không ngờ người thừa kế Phó gia đàng hoàng lại... là người khuyết tật. Cô không kìm được cái miệng theo phản xạ buột ra lời chọc ghẹo: 'Thằng què mà cũng đòi yêu đương thuần khiết?'

 

Phó Yến Thâm mặt lạnh lùng tay trên xe lăn siết chặt thành nắm đấm.

 

'Què...' Hừ.

 

Từ sau vụ tai nạn của anh ngay cả chữ 'chân' cũng không ai dám nhắc huống chi là hai chữ 'thằng què'.

 

Chẳng lẽ đây là kẻ thù phái tới để trả thù anh?

 

'Bắt anh đi đổi tiền!'

 

Mặc kệ anh ta là ai Thẩm Lãm Nguyệt chỉ biết thứ cô đang đẩy là một trăm nghìn tệ tiền mặt.

 

'Tránh ra tránh ra cho hỏi lĩnh tiền ở đâu?'

 

Thẩm Lãm Nguyệt đẩy Phó Yến Thâm ra khỏi phòng tối.

 

Còn sự kháng cự của Phó Yến Thâm xin lỗi cô không nghe thấy.

 

Phó phu nhân dẫn vệ sĩ quản gia và mọi người chặn bên ngoài. Thấy con trai bị một cô gái khống chế đi ra bà sợ đến mức suýt ngừng thở vội nói: 'Có... có gì từ từ nói cô đừng làm hại con tôi!'

 

Thẩm Lãm Nguyệt liếc bà một cái búng tay một cái.

 

Được rồi đây chính là người cầm tiền.

 

Cô nhanh chóng đẩy Phó Yến Thâm tới trước mặt Phó phu nhân trao Phó Yến Thâm lại cho bà thở hổn hển: 'Xin chào tôi đã đẩy cậu ấy ra khỏi phòng tối rồi một trăm nghìn tệ chuyển khoản!'

 

Phó phu nhân: '?'

 

Mọi người: '...'

 

Phó Yến Thâm: 'Cút!'

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi