Chương 32: Bọn tôi có tư tình
Phó Yến Thâm: “…”
Trì Tự Bạch bật dậy từ dưới đất: “Nói bậy gì thế!”
“Bọn tôi là anh em, thuần anh em.”
“Còn cô, cô là người gì của A Yến?”
Thẩm Lãm Nguyệt chớp mắt: “Ồ, hai người không có tư tình, vậy tôi với anh ta có đấy.”
Lời của Trì Tự Bạch nghẹn lại trong cổ họng.
Câu nói này thì bảo anh đáp thế nào?
“Ông chủ Phó, đúng không?”
Thẩm Lãm Nguyệt đắc ý nhìn Phó Yến Thâm.
Phó Yến Thâm trầm mặc nhìn cô.
Thẩm Lãm Nguyệt nhíu mày, nhỏ giọng: “Tôi đối với anh tốt biết bao, để chở anh đi dạo, tối qua tôi đã liên hệ tất cả các mối quan hệ mới mượn được cái xe ba bánh này, vậy mà còn bị chú cảnh sát giao thông phê bình.”
“Tôi lớn từng này, chưa từng bị chú cảnh sát giao thông tóm bao giờ, tôi là công dân chấp hành pháp luật tốt đấy!”
“Vì anh, tôi đã hiến dâng lần đầu tiên quý giá của mình!”
Phó Yến Thâm biến sắc: “Cô đừng nói bậy.”
“Trời đất ơi…” Trì Tự Bạch đứng bên cạnh nghe lén, kinh ngạc buôn chuyện với Tống Lẫm Châu và Lục Cẩn Ngôn, “Hai người họ có tư tình với nhau.”
Lục Cẩn Ngôn do dự: “Không thể nào…”
Tống Lẫm Châu nhíu mày: “Chắc chắn không thể, A Yến bao giờ thích phụ nữ, còn là… phụ nữ lái xe ba bánh chở anh ta đi dạo phố nữa!”
“Các cậu có thích kiểu phụ nữ như vậy không?”
Lục Cẩn Ngôn khựng lại, nghiêm túc nghĩ một chút, rồi lắc đầu: “Tôi không quen phụ nữ lái xe ba bánh.”
“Chẳng lẽ…”
Trì Tự Bạch hoàn hồn: “Không phải A Yến chưa từng có người phụ nữ thích, mà là trước giờ chưa từng có người phụ nữ biết lái xe ba bánh ở bên cạnh anh ấy?”
Lục Cẩn Ngôn đá hắn một cái: “Có khi A Yến bị bắt cóc, không dám lên tiếng, xem thêm đi.”
Tống Lẫm Châu gật đầu: “Có lý.”
Ba người chặn Thẩm Lãm Nguyệt và Phó Yến Thâm lại, không cho hai người đi.
Cảnh sát giao thông vẫn còn đứng chờ Thẩm Lãm Nguyệt nộp hai trăm tệ.
Thẩm Lãm Nguyệt đảo mắt, tiện tay chọn một “người may mắn”, đưa tiền phạt lên: “Lâu không gặp, chào anh, giúp anh em anh nộp phạt cái.”
“Người may mắn” bị chọn trúng là Trì Tự Bạch: “…”
“Hai trăm tệ… mấy người không có à?”
Anh ta kinh ngạc.
Cho dù A Yến không làm gia chủ Phó gia nữa, không quản lý công ty nữa, thì cũng đâu đến mức không lôi ra nổi hai trăm tệ chứ.
Thẩm Lãm Nguyệt gật đầu thật mạnh: “Maybach đã bán, xe ba bánh là tôi vác mặt đi mượn đấy. Ông chủ Phó cứ nhất định muốn ra ngoài dạo, tôi cũng hết cách, ai ngờ lại vi phạm luật giao thông phải nộp phạt. Hầy.”
Mấy lời này khiến cảnh sát giao thông nghe cũng thấy chua xót.
Phó Yến Thâm mặt không cảm xúc.
Cô nói nhiều như vậy, chẳng qua là tiếc không nỡ tự móc hai trăm tệ ra.
Trì Tự Bạch – kẻ chịu trận – suýt rơi nước mắt, vội quét mã QR nộp tiền.
Cảnh sát giao thông lại nói: “Cái xe này…”
Thẩm Lãm Nguyệt nhìn Trì Tự Bạch và mấy người: “Tôi thấy mấy người cũng lái xe tới, để ông chủ Phó lên xe của mấy người được không?”
Cô đi thương lượng với chú cảnh sát giao thông, rẽ sang con phố phía trước, theo con đường nhỏ ít người qua lại để trả xe ba bánh.
Cảnh sát giao thông đồng ý.
Phó Yến Thâm không đồng ý.
“Tôi không đi với bọn họ.”
Thẩm Lãm Nguyệt sốt ruột: “Nhưng xe ba bánh của tôi không cho chở người khuyết tật, sợ anh văng ra ngoài.”
“Cô!”
Lời này vừa dứt, Trì Tự Bạch, Tống Lẫm Châu, Lục Cẩn Ngôn đều tức giận nhìn cô.
“Sao?”
Thẩm Lãm Nguyệt khó hiểu: “Ba người là cá nóc à, động một tí là phồng lên, căng tròn.”
“Cô đẩy tôi về.”
Phó Yến Thâm nói.
Thẩm Lãm Nguyệt: “…”
“Từ đây về nhà, cho dù tôi coi xe lăn của anh như ván trượt mà phóng, cũng phải đến một tiếng.”
“Lỡ xe lăn hết pin, tôi phải cõng anh.”
Phó Yến Thâm nhíu mày, cười lạnh: “Được, cô đi lái xe ba bánh, tôi đi xe của họ.”
Thẩm Lãm Nguyệt vui mừng ra mặt: “Biết ngay là anh ngoan mà, vậy tôi đi lái xe ba bánh trước đây.”
Phó Yến Thâm nhìn bóng lưng vui vẻ của cô, thản nhiên nói: “Tôi đi với họ, nếu họ không trả tôi về, thì tôi không chịu trách nhiệm đâu.”
Thẩm Lãm Nguyệt khựng lại.
Hỏng bét!
Sao mình lại quên mất chuyện này cơ chứ.
“Ông chủ Phó không rời tôi được đâu, mấy người ai giúp tôi lái xe ba bánh cái?”
Thẩm Lãm Nguyệt lại chạy về, đứng trước mặt Phó Yến Thâm, đưa chìa khóa xe ba bánh ra.
Lục Cẩn Ngôn, Tống Lẫm Châu, Trì Tự Bạch nhìn nhau, cười.
Cái này mẹ nó ai biết lái?
Ai đã thấy tổng tài lái xe ba bánh bao giờ?
“Anh em của anh chẳng ai biết nhỉ.”
Thẩm Lãm Nguyệt thì thầm với Phó Yến Thâm: “Đúng là ngu hết chỗ nói, nhìn họ mặt mũi bảnh bao vậy mà cái xe ba bánh cũng không biết lái. Hay là vầy nè?”
Cách là do con người nghĩ ra. Vệ sĩ Thẩm đảo mắt nhìn mấy người: “Mấy người đều ngồi lên xe ba bánh, giúp tôi đỡ ông chủ Phó. Tôi đến phía trước sẽ rẽ vào đường nhỏ.”
Vừa không vi phạm luật giao thông, cũng không coi là lái xe nguy hiểm.
Bao nhiêu người lành lặn thế kia, chẳng lẽ đỡ không nổi một người không lành lặn?
“Ba bọn tôi…” Lục Cẩn Ngôn tức đến bật cười: “Ý cô là bốn bọn tôi đều ngồi cái xe ba bánh rách của cô?”
Trì Tự Bạch: “Đừng nói nhảm với cô ta, cô ta chắc chắn lén ngược đãi A Yến, bắt lại, đánh chết.”
Thẩm Lãm Nguyệt: “?”
“Đánh tôi?”
“Được thôi, tới đi!”
Vệ sĩ Thẩm giở tư thế, xắn tay áo, chuẩn bị quyết chiến một mất một còn với mấy người.
Phó Yến Thâm day trán: “Mấy người dừng tay.”
“Cô ta không ngược đãi tôi.”
“Cô ta…”
Phó Yến Thâm quay đầu nhìn Thẩm Lãm Nguyệt.
Hôm nay gió lớn quá, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô bị thổi đỏ hồng, dễ thương vô cùng.
Anh đột nhiên có ý định muốn giơ tay véo một cái.
“Cô ta đối với tôi rất tốt.”
Trì Tự Bạch: “Không tin. Sao cậu lại dừng lâu thế, còn nhìn sắc mặt cô ta, có phải sợ cô ta đánh cậu không?”
Phó Yến Thâm: “?”
“A Yến!” Trì Tự Bạch đau lòng trước tình cảnh của anh: “Cậu gặp khó khăn sao không nói với anh em? Có anh em bát cơm, còn để cậu đói à?”
“A Yến, đi với tôi.”
Trì Tự Bạch càng nói càng kích động, lại chạy tới giật xe lăn, thật sự chọc giận Thẩm Lãm Nguyệt.
Rầm!
Thẩm Lãm Nguyệt giơ tay đấm một cú thật mạnh, đánh bay hắn: “Đã nói rồi, đừng giật người của tôi!”
“Anh xin việc chưa? Qua vòng chưa? Biết lái máy xúc không, biết lái xe ba bánh không? Mà đã dám tới giành?”
“Ông chủ Phó là người của vệ sĩ Thẩm tôi, dám giật nữa thử xem!”
Vệ sĩ Thẩm tức giận trừng mắt nhìn từng người có mặt, nắm chặt đấm.
Lục Cẩn Ngôn quay đầu nhìn Trì Tự Bạch, EQ cao nhận xét một câu: “Vết bầm mắt này… độc đáo lắm, màu đậm, có thể đọ với gấu trúc.”
Tống Lẫm Châu EQ thấp: “Ra tay ác thật.”
Thẩm Lãm Nguyệt hừ một tiếng, không thèm để ý đến mấy người, đẩy Phó Yến Thâm đi, tính một lát gọi Hoắc Giản tới giúp lái xe ba bánh.
Cái xe ba bánh đó cô mượn, mấy nghìn tệ đấy.
Mấy người nhìn nhau, đuổi theo.
Lục Cẩn Ngôn với vai trò người lên tiếng, thái độ dễ chịu hơn nhiều: “Khoan khoan, đùa chút thôi.”
“Bọn tôi đang định tới Ám Sắc, lâu rồi mọi người chưa tụ tập. A Yến… đi cùng đi.”
Thẩm Lãm Nguyệt đảo mắt, cảnh giác nhìn mấy người: “Ám Sắc là cái quái gì?”
“Chẳng lẽ…”
“Ông chủ Phó!”
“Anh đi chơi gái à?”
“Không nhìn ra nha, ra là ông chủ Phó như thế này đấy!”
“……”
