Chương 5: Mất Nụ Hôn Đầu
Phó Yến Thâm hận không thể giết chết Thẩm Lãm Nguyệt.
Lớn đến từng này tuổi, đây là lần đầu tiên anh bị sỉ nhục đến mức này, quả thực còn nhục nhã hơn cả việc đôi chân bị tàn phế!
Bị một người phụ nữ trói chặt hai tay, nằm trên giường như con tôm chết, không nhúc nhích được, cứ thế chịu đựng suốt một tiếng đồng hồ.
“Phó thiếu, tôi ra ngoài mua đồ ngon cho anh, thật xin lỗi, giữa đường xe điện hết pin nên tôi chạy về.”
Thẩm Lãm Nguyệt nhìn gương mặt đen như đít nồi của Phó Yến Thâm, trong lòng áy náy vô cùng.
Hợp đồng đã ký, Phó Yến Thâm chính là ông chủ đàng hoàng của cô.
Công việc lương tháng hai mươi vạn, bao ăn ở, bảy loại bảo hiểm, hai loại quỹ, số tiền để dành cả em trai, bố mẹ và ông nội cô ăn không hết.
Tiết kiệm thêm chút nữa, may ra còn gửi được chút lên núi cho sư phụ, tuyệt đối không thể mất công việc này.
Thẩm Lãm Nguyệt đặt đồ ăn sang một bên, đi cởi cà vạt cho Phó Yến Thâm.
Phó Yến Thâm nhìn cô, bật cười một tiếng, lạnh đến đáng sợ.
“Cái đó…”
Thẩm Lãm Nguyệt định chống chế.
Phó Yến Thâm bỗng nhiên đưa tay bóp chặt cổ cô.
“?”
Thẩm Lãm Nguyệt đầy đầu dấu hỏi: “Anh bạn, anh làm gì vậy?”
“Mày chết đi!”
Phó Yến Thâm nổi cơn thịnh nộ, cảm xúc dồn nén suốt ba tháng cuối cùng bùng phát.
Lực tay trên cổ cô dần siết chặt, không cho Thẩm Lãm Nguyệt cơ hội thở dốc.
Thẩm Lãm Nguyệt mặt không biểu cảm nhìn anh, cảm giác nghẹt thở nhè nhẹ khiến cô rất khó chịu.
Từ ngày học võ, cô đã ngang ngược hết phần thiên hạ, trên núi dưới núi, chỗ nào cô chẳng đi ngang như cua?
Chỉ vì nhà phá sản nên mới ngoan ngoãn hơn.
Tất nhiên, ngoan thì có ngoan, mà cũng chẳng ngoan.
Ví như bây giờ…
Thẩm Lãm Nguyệt khó khăn ép ra một câu: “Anh bạn, tôi khuyên anh nên lương thiện, không thì tôi phải trừ bạo an lương đấy.”
Phó Yến Thâm như một cỗ máy vô cảm, lực tay không hề giảm.
Thẩm Lãm Nguyệt nhíu mày: “Anh ép tôi đấy!”
Cô bỗng giơ chân, đạp anh văng ra.
Không kịp thu lực, Phó tổng lăn thẳng từ trên giường xuống.
Ầm một tiếng, âm thanh vang khiến cả sàn nhà rung lên.
Thẩm Lãm Nguyệt – kẻ làm thuê – lại đơ ra, mãi sau mới phản ứng lại đó là ông chủ.
“Phó thiếu?”
Thẩm Lãm Nguyệt chạy vội tới kiểm tra tình hình của Phó Yến Thâm, mới phát hiện anh đã nhắm chặt mắt, không động đậy.
Cô sợ hết hồn.
Người bình thường ăn một cú đạp này của cô cũng đau gần chết, huống hồ Phó Yến Thâm là bệnh nhân ngồi xe lăn suốt ba tháng nay.
Thẩm Lãm Nguyệt đưa tay dò hơi thở của Phó Yến Thâm, sắc mặt tái đi: “Xong rồi, hết, hết thở rồi?”
Cô sợ hãi khủng khiếp.
“Phó Yến Thâm, tỉnh lại đi.”
“Đúng rồi, sơ cứu, sơ cứu, sơ cứu thế nào ấy nhỉ?”
“Hô hấp nhân tạo!”
Thẩm Lãm Nguyệt bỗng vỗ trán một cái, nghĩ ra một ý tuyệt vời.
Phó Yến Thâm: “…”
Anh còn chưa kịp thoát khỏi trạng thái giả chết.
Một nụ hôn ấm áp liền dán lên… chẳng hề dịu dàng, hô hấp nhân tạo mà chẳng theo bài bản gì, cứ giữ chặt miệng anh mà gặm loạn xạ.
“Cô!”
Phó Yến Thâm mở to mắt, tức giận đẩy cô.
Nhưng cô gái này sức lực quá lớn, anh đẩy thế nào cũng không ra.
“Đừng động, anh bạn, tôi đang cứu anh!”
Thẩm Lãm Nguyệt hoảng loạn, hôn hết cái này đến cái khác.
Phó tổng trơ mắt nhìn mình bị sàm sỡ mà không làm gì được.
Nụ hôn đầu giữ gìn suốt hai mươi bảy năm, cứ thế bị cướp mất.
Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, nhưng lại chạm phải bộ dạng cuống cuồng của cô.
Đây là lần đầu tiên anh nghiêm túc quan sát cô.
Cô gái ấy có đôi mày mắt như tranh vẽ, dung nhan tinh tế, làn da mịn màng như sứ trắng, đôi mắt đen láy trong trẻo sạch sẽ, lúc cười lại như đóa hoa mùa xuân hướng về phía mặt trời.
Có câu mẹ anh nói rất đúng, cô ấy là một người tràn đầy sức sống.
Ngoại hình không chê vào đâu được, tính cách chẳng ra gì.
Thẩm Lãm Nguyệt vẫn đang cố gắng hô hấp nhân tạo, bám lấy miệng Phó tổng mà hôn điên cuồng, hôn đến sưng cả môi rồi mà vẫn chưa nhận ra người ta đã tỉnh từ lâu.
Những lời muốn nói của Phó Yến Thâm đều nghẹn lại trong cổ họng.
Anh nhắm mắt lại lần nữa, tiếp tục trò “sống mà như chết” của mình.
Hôn cũng đã hôn rồi, không thiếu lần này.
“Khoan, anh tỉnh rồi đúng không?”
Thẩm Lãm Nguyệt mãi sau mới nhận ra.
Phó Yến Thâm không đáp.
Thẩm Lãm Nguyệt đưa tay vỗ vỗ mặt anh: “Này, tỉnh lại, này này này.”
Phó Yến Thâm bỗng mở bừng mắt, nắm chặt lấy tay cô.
Thẩm Lãm Nguyệt vẻ mặt chán ghét: “Ơ, anh tỉnh thật rồi, vậy mà anh không phản ứng gì, cố tình lợi dụng tôi đúng không?”
Phó Yến Thâm cười lạnh: “Là cô lợi dụng tôi, đó là nụ hôn đầu của tôi.”
Thẩm Lãm Nguyệt khựng lại, kinh ngạc đến không tả nổi: “Nụ hôn đầu của anh!”
Phó Yến Thâm: “Cho nên, để bồi thường, cô phải…”
Lời anh chưa nói hết, đã bị Thẩm Lãm Nguyệt phản bác: “Toàn thứ vớ vẩn chẳng đáng giá.”
Cô chán ghét lau miệng, đỡ Phó Yến Thâm dậy: “Anh muốn ngồi xe lăn hay nằm trên giường, để tôi đút cho?”
“Tôi không ăn, đưa tôi về, ba ngàn vạn tôi cho cô.”
Thẩm Lãm Nguyệt: “Không cần.”
“Tôi Thẩm Lãm Nguyệt đi khắp giang hồ, hành hiệp trượng nghĩa đã nhiều năm, xưa nay nhiệt tình giúp người, sao có thể cúi mình vì tiền bạc?”
“Tôi đến đây chính là để cứu rỗi anh!”
Phó Yến Thâm mặt không biểu cảm, tung đòn chí mạng: “Nhà cô phá sản rồi.”
Thẩm Lãm Nguyệt: “?”
Anh bạn, có cần đâm vào tim tôi như vậy không?
Cô không muốn nói chuyện với Phó Yến Thâm nữa, đỡ anh lên xe lăn rồi đi mở đồ ăn ngoài.
Theo quy định trong hợp đồng, thời gian làm việc tại Phó gia, mọi chi phí ăn mặc ở đi lại đều do Phó gia chi trả, đồ ăn ngoài cũng được thanh toán.
Vì vậy, tiểu thư họ Thẩm vung tay một cái, đặt đủ các loại đồ ăn vặt.
Bánh kếp, xiên chiên, tôm hùm đất, mì căn nướng, pizza, gà rán, bún chua cay, lẩu cay, đồ ngọt…
Ngoài ra, còn có gà luộc, cháo táo đỏ, cháo thịt nạc rau xanh, cháo kê, cháo gạo tẻ, cháo gà xé, hơn mười loại cháo.
Phó Yến Thâm nhìn cô lần lượt lấy ra, cuối cùng còn lôi ra cả một tá bia.
“?”
Phó tổng tức giận đến bật cười.
“Cô đến để chăm sóc tôi, hay là để chăm sóc bản thân cô vậy?”
Thẩm Lãm Nguyệt đói meo, cầm một cây xúc xích cắn một miếng thật mạnh, phút chốc bị thơm đến mê mẩn: “Mình với nhau cả mà, tôi là vệ sĩ riêng của anh, anh là ông chủ riêng của tôi.”
“Tôi đã hứa với Phó phu nhân rồi, bảo vệ anh hai mươi bốn giờ, anh cứ yên tâm, tôi bảo đảm dán chặt vào người anh.”
“Đợi tôi một lát nhé.”
Thẩm Lãm Nguyệt đi xuống lầu.
Phó Yến Thâm quay đầu nhìn bóng dáng bận rộn của cô, ánh mắt phức tạp.
Một lát sau, anh cất tiếng: “Hoắc Giản.”
Từ ngoài cửa lóe vào một người, gã đàn ông vạm vỡ cao một mét chín: “Thiếu gia.”
Phó Yến Thâm nhíu mày: “Tối nay đợi người phụ nữ đó ngủ rồi, đẩy tôi về. Còn nữa, cậu đi chuyển hợp đồng cô ta đã ký cho tôi.”
Hoắc Giản: “Lại đẩy về nữa ạ…”
Hắn gãi đầu, nhớ lại câu nói hôm nay của Thẩm Lãm Nguyệt: “Trong đó có cha cậu à, mà cậu muốn vào đến vậy?”
“Tôi sợ phu nhân mắng tôi.”
“Trước đây ngài đều tự về, hay là lần này cũng…”
Lời chưa dứt, Hoắc Giản khẽ động tai: “Con lực sĩ kia về rồi, tôi đi trước đây, thiếu gia. Tôi đi trộm hợp đồng từ chỗ phu nhân.”
“Ông chủ Phó?”
Giọng Thẩm Lãm Nguyệt vang lên.
Phó Yến Thâm ngẩng đầu, nhất thời sững sờ.
