Chương 51: Anh ơi, thổi cho em cái, tay đau quá.
Thẩm Lãm Nguyệt vừa dứt lời, Đạo diễn Trần đã dẫn người đi tới, chỉ vào cô và Thẩm Trích Tinh mắng: “Các người biết đây là chỗ nào không? Đây là phim trường! Các người tự tiện xông vào như vậy là vi phạm thỏa thuận bảo mật, tôi có thể kiện các người đấy.”
“Còn nữa, cậu ta là nhân viên của đoàn phim tôi, các người mau thả người ra, không thì em trai cô sau này đừng hòng lăn lộn trong giới này nữa.”
Đạo diễn Trần hung dữ lắm.
Mấy người đi theo ông ta cũng hung dữ không kém.
Thẩm Lãm Nguyệt: “…”
“Chị, hay là…”
Cậu em Thẩm Trích Tinh đang mặc mỗi cái quần đùi, run cầm cập, do dự mở lời.
Rầm!
Thẩm Lãm Nguyệt giơ chân đạp cậu ngã lăn ra đất: “Im miệng, đồ nhát cáy.”
Cô quay đầu nhìn tên đang bị khống chế, kẻ vừa định giết cô và Thẩm Trích Tinh, bước lên một bước, một tay nhấc bổng hắn lên, tay còn lại giáng thẳng vào mặt.
“Bốp bốp bốp bốp bốp…”
Tiếng tát vang lên tại hiện trường, tựa như một màn võ thuật đỉnh cao.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Đạo diễn Trần cuống lên, bảo người bên cạnh: “Mau trấn áp con mụ điên này cho tôi!”
Thẩm Trích Tinh: “Ai…”
Cậu mới nói được một chữ.
Phó Yến Thâm đã lên tiếng, cười lạnh một tiếng, ánh mắt đầy vẻ chế giễu nhìn Đạo diễn Trần: “Chỉ bằng ngươi?”
“Muốn động vào cô ấy?”
“Hoắc Giản.”
Hoắc Giản xắn tay áo lên: “Thiếu gia, ngài muốn đánh thế nào?”
Đến lúc hắn, kẻ cầm đầu đám vệ sĩ, thể hiện rồi.
Phó thiếu dời ánh mắt đi: “Tự mình xử lý đi.”
“Vâng ạ.”
Hoắc Giản lao lên, túm cổ áo Đạo diễn Trần, tay còn lại vung tát túi bụi vào mặt ông ta.
Bốp bốp bốp, tiếng tát vang lên không ngớt tại phim trường.
Hai người dường như đang thi nhau vậy.
Thẩm Lãm Nguyệt tát một cái, Hoắc Giản lại tát một cái.
Còn về phần sống chết của Đạo diễn Trần và tên kia, chẳng ai thèm để ý.
Hai kẻ đó cứ như đồ chơi của vệ sĩ Thẩm và vệ sĩ Hoắc vậy.
Thẩm Trích Tinh nhìn mà ngây người.
Phó Yến Thâm nhìn cậu nhóc ngốc nghếch đang mặc mỗi cái quần đùi kia, bất lực nhíu mày: “Đi mặc quần áo vào trước đi, đừng để chị cậu lo lắng.”
“Vâng ạ.”
Đoàn phim có chuẩn bị áo bông, trời khá lạnh, diễn viên mặc phục trang mỏng manh, quay xong sẽ mặc áo bông vào sưởi ấm một lúc rồi chờ cảnh tiếp theo.
Nam chính, nữ chính đều có trợ lý riêng.
Những người khác cũng được nhân viên đoàn phim quan tâm.
Duy chỉ có Thẩm Trích Tinh – cái tên xui xẻo – chẳng ai đoái hoài, trước giờ đều tự mang quần áo đến, quấn đại lên người cho ấm.
Lúc này, một nhân viên có mắt lại nhanh nhẹn mang áo bông dày đến mặc cho Thẩm Trích Tinh, thái độ vô cùng cung kính: “Mặc nhanh vào cho ấm đi. Thời tiết thế này cứ phải nhảy xuống nước liên tục, kể cả thanh niên trai tráng như cậu cũng chịu không nổi đâu.”
“Lát nữa tôi đi lấy ít thuốc giải cảm cho cậu, cậu nhớ uống ngay nhé.”
Thẩm Trích Tinh ngơ ngác nhìn đối phương, rồi nhe hàm răng trắng bóc cười tít mắt: “Cảm ơn anh Vương, anh Vương tốt quá!”
Phó Yến Thâm: “…”
Chắc IQ của nhà họ Thẩm đều dồn cả cho nữ vệ sĩ rồi, nên những người khác mới trông ngốc nghếch đến vậy.
Mặc dù nữ vệ sĩ kia cũng chẳng thông minh gì cho lắm.
Phó Yến Thâm gọi một cuộc điện thoại, giọng sốt ruột: “Cậu chết rồi à? Lâu vậy rồi mà chưa tới?”
Trì Tự Bạch: “Đang trên đường, đang trên đường, còn mười phút nữa.”
“Ông tướng à, cậu báo gấp vậy, tôi cũng phải chạy tới được chứ.”
May mà hôm nay cậu ra ngoài làm việc, ở khá gần, không thì cũng không thể nhanh được.
Nghe giọng Phó thiếu, qua điện thoại cũng muốn xẻo cậu ra rồi.
Đúng là kỳ lạ, tự nhiên lại nhúng tay vào chuyện giới giải trí làm gì?
Mấy anh em nhà họ Phó, chỉ có nhà Trì Tự Bạch là chuyên kinh doanh trong lĩnh vực giải trí, phim ảnh, truyền hình, livestream đều có đụng đến.
Chuyện đóng phim, chọn vai như thế này, Trì Tự Bạch chưa từng tham gia bao giờ.
Đều do công ty con thuộc tập đoàn gia đình xử lý. Với cậu ấy thì đây chỉ là chuyện cỏn con, chẳng đáng để tâm.
Vậy mà Phó Yến Thâm lại vội vã gọi cậu đến.
Trì thiếu rất bất đắc dĩ mà cũng chẳng dám trì hoãn.
“Đủ rồi.”
Phó Yến Thâm thấy Thẩm Lãm Nguyệt đánh gần xong, mới lên tiếng: “Đừng đánh nữa, chuyện này tôi sẽ cho người điều tra rõ.”
Thẩm Lãm Nguyệt không vui, trừng mắt nhìn anh: “Sao lại không cho tôi đánh ông ta? Vừa nãy ở dưới nước, ông ta liều mạng kéo tôi và Thẩm Trích Tinh xuống, muốn dìm chết chúng tôi, đây là mưu sát!”
Nhìn cô gái giận dỗi, Phó Yến Thâm không tự chủ được mà mềm giọng: “Tôi sợ tay em đau.”
Thẩm Lãm Nguyệt sửng sốt, những lời định nói ra để đáp trả đều nghẹn lại trong cổ họng.
“Ồ, thôi được, tay cũng hơi đau thật, không đánh nữa.”
Nữ vệ sĩ vung tay lên.
Rầm một tiếng, tên kia bị cô ném xuống đất, mặt sưng vù lên như đầu heo.
Hoắc Giản thấy Thẩm Lãm Nguyệt đã dừng, cũng ném Đạo diễn Trần xuống đất, cảnh cáo: “Ngoan ngoãn đi, chuyện hôm nay chưa xong đâu.”
Phó Yến Thâm nhìn Thẩm Lãm Nguyệt.
Thẩm Lãm Nguyệt gãi đầu, chợt thấy hơi ngượng ngùng.
Con người ta lúc ngượng ngùng thường tỏ ra rất bận rộn, mà hễ bận rộn là lại dễ xảy ra sai sót.
Nữ vệ sĩ đột nhiên đưa tay ra: “Anh ơi, thổi giúp em đi.”
Thẩm Trích Tinh lúc này vừa uống một ngụm thuốc cảm anh Vương đưa, nghe vậy liền “phụt” một tiếng, phun toàn bộ thuốc cảm lên mặt anh Vương.
Phó Yến Thâm khựng lại.
Thẩm Lãm Nguyệt cũng khựng lại, luống cuống rụt tay về.
Chắc cô điên rồi, lại còn đòi Phó Yến Thâm thổi giúp cô nữa chứ!
Phó Yến Thâm lại nắm lấy tay cô trước, bàn tay vừa đánh người lúc nãy, cũng bị thương lúc nhảy xuống nước, vết thương ngâm lâu đã trắng bệch.
Anh không dám thổi thật, chỉ làm động tác giả ở khoảng cách xa, sợ nhiễm khuẩn.
“Chết tiệt, đang cầu hôn đấy à?”
Trì Tự Bạch thở hổn hển chạy tới.
“Bác sĩ đâu, lại đây.”
Phó Yến Thâm mặc kệ cậu.
Đạo diễn Trần bò dậy từ dưới đất, ôm mặt sưng vù, chửi một câu: “Các người rốt cuộc là ai? Ở đây giả vờ làm ông lớn với ai vậy hả?”
“Đã đến nước này, tôi cũng chẳng sợ nói cho các người biết, Thẩm Trích Tinh đắc tội với người mà nó không thể đắc tội nổi, có chết cũng đáng.”
“Đừng nói là tôi hành hạ nó, chỉ cần nó dám lăn lộn trong giới này, cả giới giải trí sẽ không có chỗ dung thân cho nó!”
Thẩm Lãm Nguyệt: “?”
“Cái đồ khốn…”
Phó Yến Thâm kéo cô lại: “Để tôi xử lý, em đi băng bó vết thương trước đã.”
Nói xong, anh lại thấy giọng mình có hơi lạnh nhạt, liếc nhìn cô một cái, rồi mềm giọng: “Ngoan.”
Trì Tự Bạch cười ha hả: “Dỗ vợ à?”
Thẩm Lãm Nguyệt miệng lỡ lời, theo phản xạ đáp lại: “Dỗ cha mày á.”
Phó Yến Thâm ngẩng đầu nhìn cô: “Cha?”
Thẩm Lãm Nguyệt đầu óc choáng váng: “Dạ.”
Lời vừa thốt ra, cả người thuê lẫn người làm đều chìm vào im lặng.
Thẩm Lãm Nguyệt ngậm chặt miệng, ngồi trên chiếc ghế nhỏ, để mặc bác sĩ băng bó, ngoan ngoãn như một con mèo con.
Đạo diễn Trần vẫn còn hùng hổ đòi cho bọn họ biết tay, còn nói muốn gọi điện cho ông chủ.
Trì Tự Bạch sai người đưa điện thoại cho ông ta: “Gọi đi, gọi đi, để xem là ai.”
Đừng nói là mảng giải trí của nhà họ Trì phủ khắp toàn cầu.
Kể cả không cần đến cậu, chỉ cần vị tổ tông đang ngồi trên xe lăn kia ra tay, chỉ sợ kẻ đứng sau kia có khóc cũng không biết đi đâu cho hết nước mắt.
Đạo diễn Trần kiêu ngạo gọi mấy cuộc điện thoại, đầu bên kia mới bắt máy.
“Có chuyện gì?”
“Thằng nhóc Thẩm Trích Tinh đó thế nào rồi? Phế rồi, hay chết rồi?”
“Nếu chưa, thì cứ tiếp tục hành hạ, đừng để nó sống yên.”
Sắc mặt Thẩm Lãm Nguyệt thay đổi: “Giọng nói này…”
“Mẹ kiếp!”
“Là ả ta!”
