Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Vệ sĩ Lãm Nguyệt - Một Cú Quật Vai Khiến Tổng Tài Tàn Tật Đứng Dậy > Chương 73

Chương 73

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 73 có bản audio.

Chương 73: Vệ sĩ Thẩm nhổ trọc đầu ông cụ Phó

 

Phó Yến Thâm: “Tôi dựa vào đâu mà phải chấp nhận chứ? Tập đoàn Phó thị có được như hôm nay, lẽ nào không liên quan gì đến tôi?”

 

Ông cụ Phó vẻ mặt khinh thường, quay đầu nhìn chỗ khác, dường như chẳng thèm đối mặt với đứa cháu mà mình một tay nuôi lớn nữa, thở dài một tiếng: “Mày thật sự quá khiến ông thất vọng.”

 

“Ông đã đổ bao tâm huyết mấy năm trời, cuối cùng lại nuôi ra một thằng què.”

 

“A Yến, nếu mày còn nhớ công ơn của ông – ông nội mày, thì hoặc là kết thông gia với nhà họ Tiết, sinh ra một đứa thừa kế hợp lệ rồi nuôi nó khôn lớn.”

 

“Bằng không thì phò tá Quy Lai, bồi dưỡng nó thành người thừa kế kế tiếp hoàn hảo.”

 

Phó phu nhân nghe không nổi nữa: “A Yến gặp nạn, chỉ bị thương ở chân thôi, chứ đâu phải mất mạng. Thằng bé vẫn quản lý được công ty mà, dựa vào đâu lại nhất quyết phải thay người thừa kế?”

 

Đây có lẽ là lần đầu tiên Phó phu nhân dũng cảm cãi lại ông cụ Phó như vậy.

 

Bốp!

 

Cây thước kẻ của ông cụ Phó đập xuống ghế: “Đồ khốn! Người thừa kế của Phó thị nhà ta sao có thể là một thằng què?”

 

Lời này vừa dứt, một tiếng quát còn to hơn cả ông cụ vang lên: “Đồ khốn! Nhà họ Phó sao lại có một lão già, lại còn là lão già tóc dài? Coi chừng tôi nhổ trọc đầu ông!”

 

Không biết từ lúc nào, Vệ sĩ Thẩm đã cưỡi Phó Quy Lai về đến nơi. Chiếc xe lăn lao thẳng tới trước mặt ông cụ Phó, rồi cô đột ngột đẩy một cái thật mạnh: “Cháu rùa kia, lên đi, húc chết ông mày!”

 

Rầm!

 

Biến cố đến quá đột ngột, cái ghế ông cụ đang ngồi bị húc văng.

 

Ông cụ Phó cũng ngã lăn ra đất.

 

Thẩm Lãm Nguyệt nhanh tay lẹ mắt xông lên, ấn đầu ông cụ xuống, giơ tay giật tóc thật mạnh.

 

Ông lão tuổi tác đã cao, không chịu nổi đòn, nhổ chút tóc thì chẳng sao, cũng chẳng tạo ra thương tổn gì lớn.

 

“Ôi chao, ông Phó à, ông dùng dầu gội gì thế này? Sao lại rụng tóc nhiều vậy?”

 

“Để tôi mua cho ông ít dầu gội gừng nhé, chín mươi chín một chai, mua hai tặng ba luôn.”

 

Thẩm Lãm Nguyệt giơ tay lên, trên tay là một nắm tóc lớn.

 

Ông cụ Phó ở cái tuổi này tóc vốn đã thưa lắm rồi, vậy mà cô còn cố tình nhổ tập trung vào một chỗ. Kết quả là phía trước giữa đầu bị nhổ trọc một khoảng, còn những chỗ khác vẫn nguyên vẹn, trông kỳ cục vô cùng.

 

“A! Mau bắt lấy cô ta đi, cô ta muốn giết ông nội!”

 

Phó Miểu Miểu sốt ruột giậm chân.

 

Đoàn Trạch Hạo đứng bên cạnh thêm mắm thêm muối: “Đúng đúng đúng, bắt lấy cô ta!”

 

“Phó Yến Thâm.”

 

Đoàn Trạch Hạo bước tới trước mặt Phó Yến Thâm, chỉ vào Thẩm Lãm Nguyệt đang tiếp tục nhổ tóc ông cụ Phó, rồi hạ giọng nói với Phó Yến Thâm: “Anh thích con đàn bà đó rồi à?”

 

“Anh có biết con nhỏ đó chơi bời kinh khủng thế nào không?”

 

“Hồi ở trường nó đã lằng nhằng với mấy thằng con trai, lúc đó nó vừa mới đủ tuổi thành niên...”

 

“A!”

 

Lời còn chưa dứt, Đoàn Trạch Hạo đã bị Phó Yến Thâm nắm chặt lấy cổ tay, mà lại dùng chính cái tay đang bị thương kia.

 

Phó Yến Thâm rút mảnh thủy tinh đang cắm trong lòng bàn tay ra, hung hăng đâm thẳng vào mu bàn tay Đoàn Trạch Hạo, rồi xoay mạnh.

 

“AAAA!”

 

Đoàn Trạch Hạo lập tức kêu la như lợn bị chọc tiết.

 

“Á Á Á!”

 

Ông cụ Phó lúc này cũng kêu la như lợn bị chọc tiết.

 

Vệ sĩ Thẩm và Sếp Phó mỗi người một bên, đánh người.

 

Một người nhổ tóc lão già, một người dùng mảnh thủy tinh đâm vào mu bàn tay kẻ ăn bám.

 

Phó Quy Lai thấy vậy, mặt biến sắc, giả vờ như chưa nhìn thấy gì, vội vàng điều khiển xe lăn rời khỏi chỗ ông cụ.

 

Đám vệ sĩ căn bản không cứu nổi ông cụ.

 

Vệ sĩ Thẩm nhổ tóc đến phát cuồng, suýt chút nữa nhổ trọc đầu ông cụ ngay tại chỗ.

 

“A Tửu.”

 

Phó Yến Thâm đẩy Đoàn Trạch Hạo đang đau đến méo mặt sang một bên, điều khiển xe lăn tới trước mặt Thẩm Lãm Nguyệt, giơ tay kéo nhẹ góc áo cô: “Về thôi.”

 

Thẩm Lãm Nguyệt: “?”

 

“Khoan đã, đợi tôi tát cho lão ta một cái!”

 

Cô chưa từng thấy người làm ông nào như vậy. Cháu trai gặp chuyện ngoài ý muốn, đón nhận không phải là sự quan tâm, yêu thương, mà lại là trách mắng cùng thông báo tước quyền thừa kế.

 

Vậy mà cứ “thằng què” một tiếng, “thằng què” hai tiếng mà gọi, còn dám nói là chính mình một tay nuôi lớn.

 

Cô thật sự muốn cho lão già này một gậy.

 

“Về thôi.”

 

Phó Yến Thâm đưa tay ra, cười bất đắc dĩ: “Tay hơi đau, hình như mảnh thủy tinh vẫn còn bên trong.”

 

“Hả?”

 

Thẩm Lãm Nguyệt cúi mắt nhìn bàn tay phải máu me đầm đìa của Phó Yến Thâm, hơi nhíu mày: “Đi, đi, đi, lát nữa quay lại xử lý lão trọc này.”

 

Cô đẩy Phó Yến Thâm rời đi, lại ngoái đầu nhìn Phó phu nhân một cái: “Nếu như tôi bị què, ông tôi dám mắng tôi như vậy, mẹ tôi nhất định sẽ đập nát đầu chó của ông tôi!”

 

“Đương nhiên, ông tôi rất thương tôi.”

 

Nói xong, liền cưỡi... chiếc xe lăn của Sếp Phó rời đi.

 

Trên đường, Vệ sĩ Thẩm còn giải thích: “Sếp Phó, tôi không cố ý cưỡi xe lăn của anh đâu, nhưng kiểu này đi nhanh hơn. Mảnh thủy tinh phải nhanh chóng dùng nhíp gắp ra, không thì nó cắm sâu vào, phải đến bệnh viện lấy ra.”

 

Phó Yến Thâm ngẩn ra: “Giờ cô không định đưa tôi đến bệnh viện để lấy ra sao?”

 

“Không cần đâu.”

 

Thẩm Lãm Nguyệt lắc đầu: “Vết thương nhỏ thế này, tôi – Vệ sĩ Thẩm – xử lý được, khỏi phí tiền.”

 

“Đi thôi nào ~”

 

Vệ sĩ Thẩm vừa chơi chán xe lăn của Phó Quy Lai, lại chơi luôn xe lăn của Sếp Phó.

 

Cô chỉnh tốc độ chiếc xe lăn của Sếp Phó lên mức tối đa, một mạch chạy thẳng về Tây Uyển.

 

Về đến phòng, cô ném Sếp Phó sang một bên, chạy lên lầu lấy hộp thuốc.

 

Sếp Phó bị vứt lại: “...”

 

Xác nhận rồi, Vệ sĩ Thẩm có tình cảm với mình, không nhiều.

 

Anh dựa vào xe lăn, nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh ông cụ Phó vẻ mặt từ ái nói với Phó Quy Lai về chuyện người thừa kế.

 

Ông cụ Phó là cố ý.

 

Mấy món đồ cũ trên bàn đúng là không đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng chúng đều là quà ông cụ tự tay làm cho Phó Yến Thâm hồi anh còn nhỏ.

 

Cha của Phó Yến Thâm năm đó bị ép cưới Phó phu nhân rồi sinh con. Về sau nghe nói mối tình đầu cũng ly hôn, thế là ông ta kiên quyết vứt bỏ vợ con, ngay cả công ty cũng không cần nữa, mang theo người trong lòng đi ra nước ngoài.

 

Phó Yến Thâm từ nhỏ đã thiếu thốn tình cha, đúng là được ông nội một tay bồi dưỡng khôn lớn.

 

Mọi sự nương tựa của anh đều đến từ ông cụ.

 

Trong kho Đông Uyển, những thứ được cất giữ cũng đều là quà sinh nhật ông cụ tặng anh mỗi năm.

 

Vậy mà giờ đây ông cụ đã vứt bỏ anh, tước đi thân phận người thừa kế của anh vẫn chưa đủ, còn muốn tước luôn cả chút nương tựa cùng hơi ấm mà anh từng có được...

 

Đến cả một con búp bê đất sét nhỏ xíu cũng đòi thu hồi.

 

Trên lầu, Thẩm Lãm Nguyệt tìm hộp thuốc thì phát hiện ra chút manh mối.

 

“Cẩm nang tự sát?”

 

“???”

 

“Chết tiệt!”

 

“Sếp Phó đã uống thuốc độc rồi, sắp chết đến nơi rồi sao?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi