Chương 82: Con khủng long kia chính là Vệ sĩ Thẩm
Người bên ngoài đã hành động.
Vệ sĩ Thẩm tạm thời không có thời gian truy cứu chuyện Sếp Phó hôn cô, mà còn hơi quá đáng nữa.
Cửa sổ bị người ta cạy từ bên ngoài.
Kiểu nhà biệt thự có sân vườn thế này, cạy cửa sổ từ ngoài vào dễ hơn nhà cao tầng nhiều.
Theo kinh nghiệm giang hồ nhiều năm của Vệ sĩ Thẩm, thứ vừa rồi chính là khói mê đốt thảo dược rồi thổi vào, có tác dụng làm tê liệt thần kinh, khiến người ta rơi vào trạng thái hôn mê ngắn.
Quan trọng nhất là sau khi tỉnh lại, tay chân cứng đờ không cử động được, hành động bị hạn chế nghiêm trọng.
Người thể trạng tốt, nghỉ dưỡng vài ngày là khỏi.
Người thể trạng yếu có thể bị tổn hại đến não.
Phó Yến Thâm – kẻ ngồi xe lăn lâu ngày, ít tiếp xúc ánh nắng, thể trạng yếu ớt – thuộc loại nguy hiểm nhất, rất dễ biến thành kẻ ngốc.
Thẩm Lãm Nguyệt nắm chặt nắm đấm, hạ giọng: “Sàm sỡ tôi, trừ lương, lát nữa bận xong tính sau.”
“Để tôi biết thằng nào làm ra khói mê này, tối nay tôi không đập chết nó thì thôi!”
Đang nói chuyện, có kẻ từ ngoài cửa sổ lẻn vào, vén chăn lên.
Vệ sĩ Thẩm và Sếp Phó cùng nhau giả chết.
Sếp Phó không dám lên tiếng, sợ phá hỏng kế hoạch của Vệ sĩ Thẩm, làm cô không vui.
Hơn nữa anh vừa rồi cố tình sàm sỡ Vệ sĩ Thẩm, trong lòng áy náy, bây giờ ngoan ngoãn hết mức.
“Bọn họ lại thật sự ngủ chung một giường à? Ai là Vệ sĩ Thẩm đó?”
“Tất nhiên là con khủng long đó rồi. Chẳng lẽ gu thẩm mỹ của Phó thiếu lại biến thái vậy sao? Phó thiếu không đến mức mặc đồ khủng long chứ!”
“Khiêng con khủng long đó đi.”
Kẻ cầm đầu hạ lệnh.
Thế là Vệ sĩ Thẩm – con khủng long này – bị bốn gã lực lưỡng khiêng đi. Dưới lầu có người tiếp ứng, còn có cả đệm hơi.
Khủng long Thẩm bị ném ra ngoài cửa sổ.
Phó Yến Thâm: “...”
Chưa bao giờ anh hận đôi chân của mình hơn lúc này.
Vệ sĩ Thẩm nằm sấp trên đệm hơi, lén mở mắt ra, thấy Hoắc Giản chạy tới, lập tức ra hiệu cho anh ta.
Hoắc Giản nhìn thấy, vừa lúc đối diện với người của bọn chúng.
Một tên cầm một vật thể cỡ đại trông như ống tre, thổi khói mê về phía Hoắc Giản.
Hoắc Giản nghĩ một chút, lập tức ngã xuống đất, trợn trắng mắt giả chết. Nhưng thực ra anh ta nín thở, chẳng hề hút phải chút nào.
Thẩm Lãm Nguyệt cũng kinh ngạc.
Cái đám kỳ quái này ai tìm tới vậy?
Còn thà đấm cho Hoắc Giản một phát ngất đi còn hơn.
Vệ sĩ Thẩm lại bị khiêng lên.
Bốn người khiêng một con khủng long, tay chân được chăm sóc rất chu đáo.
Đợi bọn chúng đi khuất, Hoắc Giản bật dậy như lò xo, chạy vội về xem thiếu gia nhà mình.
Chỉ là khi chạy tới cửa, anh ta do dự một chút rồi gõ cửa: “Thiếu gia, tôi vào được không? Thiếu gia mặc quần chưa ạ?”
Phó Yến Thâm: “...”
“Lăn vào đây.”
“Vâng ạ.”
Hoắc Giản gãi đầu, mở cửa bước vào.
Phó Yến Thâm đã tự chống tay ngồi dậy.
Hoắc Giản nhìn đông nhìn tây, ánh mắt dừng lại trên khung cửa sổ bị phá hỏng, cau mày: “Bọn họ chỉ ném con khủng long xuống thôi sao, không ném thiếu gia à?”
“Tôi cứ tưởng bọn họ nhắm vào thiếu gia, hóa ra lại nhắm vào Khủng long Thẩm.”
Nãy lúc Thẩm Lãm Nguyệt bị khiêng đi, anh ta suýt không nhịn được mà xông ra.
Bốn gã lực lưỡng khiêng một người phụ nữ mặc đồ ngủ khủng long, mũ vẫn đội trên đầu, khóa kéo kéo chặt.
Nếu không thực sự nhìn thấy mặt, anh ta còn không dám chắc đó là Vệ sĩ Thẩm.
Phó Yến Thâm xoa trán: “Sao cậu không đi theo?”
Hoắc Giản: “Vệ sĩ Thẩm không cho tôi đi, bảo tôi giả chết. Lúc bị khiêng đi, cô ấy còn ra hiệu bảo tôi đến trông chừng thiếu gia.”
“Thôi tôi không đi nữa.”
“Bọn đó Vệ sĩ Thẩm chắc chắn xử lý được. Nếu tôi đi theo, lát nữa thiếu gia bị khiêng đi làm con tin, Vệ sĩ Thẩm đánh nhau cũng không dám dùng toàn lực.”
Hoắc Giản đi tới kéo rèm cửa lại, rồi đứng bên giường như đứng gác, mắt không rời thiếu gia nhà mình: “Xong rồi, thiếu gia ngủ được rồi, ngủ đi ạ.”
Phó Yến Thâm: “...”
“Tôi không ngủ, cậu cũng không cần trông chừng tôi.”
Hoắc Giản: “Tôi không trông chừng thiếu gia, lỡ thiếu gia gặp nguy hiểm thì sao? Chẳng phải sẽ kéo chân Vệ sĩ Thẩm à?”
Phó Yến Thâm cười lạnh: “Bây giờ cậu lại đối xử với Vệ sĩ Thẩm tốt nhỉ.”
Hoắc Giản: “Vâng, Vệ sĩ Thẩm bây giờ là đại ca của tôi.”
“Lời đại ca nói, tôi không thể không nghe.”
Phó Yến Thâm tức đến bật cười.
Được lắm. Anh quay đầu nhìn lại, quả nhiên sau lưng không còn một ai. Ngay cả người cuối cùng cũng đã theo phe Vệ sĩ Thẩm rồi.
“Từ giờ không được gọi cô ấy là Vệ sĩ Thẩm. Vệ sĩ Thẩm là cậu gọi à?”
Phó Yến Thâm nghiến răng.
Hoắc Giản gật đầu: “Biết rồi, sau này tôi gọi là đại ca.”
“Cô ấy không phải đàn ông!”
“Vậy gọi là đại tỷ.”
“...”
Phó Yến Thâm cảm thấy đầu óc của Hoắc Giản có lẽ cũng từng bị chôn vùi dưới bánh xe cùng với đôi chân của mình rồi.
Cả hai rơi vào im lặng.
Phó Yến Thâm chẳng buồn để ý đến tên trưởng vệ sĩ nhạt nhẽo này.
Thẩm Lãm Nguyệt chưa về, anh cũng không ngủ được, cứ ngồi đó lặng lẽ chờ.
Anh không muốn để ý đến Hoắc Giản, nhưng Hoắc Giản lại rất muốn buôn chuyện về anh.
Im lặng một lúc, Hoắc Giản cuối cùng vẫn không nhịn được, hỏi: “Thiếu gia, sao thiếu gia nghe lời Đại... tiểu thư Thẩm thế? Chẳng lẽ Vệ sĩ Thẩm lột quần thiếu gia rồi à?”
Phó thiếu im lặng.
Hoắc Giản tiếp tục buôn chuyện: “Lột... hết rồi à?”
Phó thiếu vẫn im lặng.
Hoắc Giản cười khà khà hai tiếng, gãi đầu: “Đại tiểu thư Thẩm chắc chắn đã lột sạch đồ của thiếu gia rồi ngủ luôn. Dù sao thiếu gia không có chân, không phản kháng được, chỉ đành nằm trên giường để mặc Đại tiểu thư Thẩm muốn làm gì thì làm.”
Phó Yến Thâm nghiến răng: “Hoắc Giản!”
Để tránh bị đánh, Hoắc Giản lùi ra xa mấy bước, đứng ở chỗ Phó Yến Thâm với không tới.
“Hôm đó tôi đi ngang qua trước cửa phòng hai người, nghe thiếu gia cứ kêu: đừng, đừng, đừng. Đại tiểu thư Thẩm nói: không sao, một chút là xong, nhịn thêm chút nữa. Cho nên...”
Phó Yến Thâm: “...”
Bốp!
Mông Hoắc Giản bị kẹp mạnh một cái.
“Á!”
Trưởng vệ sĩ Hoắc hét lên chói tai, quay đầu lại thấy thiếu gia nhà mình đang cầm cây gắp đồ, cứ như nhặt chai lọ từ thùng rác, dùng nó kẹp chặt lấy mông mình.
“Thiếu gia, thiếu gia chơi không đẹp!”
Phó Yến Thâm cười lạnh: “Món quà Vệ sĩ Thẩm tặng tôi đúng là dùng rất tiện.”
Hoắc Giản ấm ức.
Một gã cơ bắp cao mét chín ôm mông dựa vào góc tường, bật khóc thành tiếng.
Lúc này, tại phòng khách Đông Uyển, trong dinh thự Phó gia.
Phó Quy Lai – Nhị gia Phó gia – cùng mấy vị trưởng bối có tiếng nói khác trong tông tộc họ Phó đang tụ họp.
Phó Miểu Miểu và Đoàn Trạch Hạo cũng có mặt.
“Gia chủ.”
Tứ thúc công liếc Đoàn Trạch Hạo một cái, hơi không hài lòng: “Việc lấy lại nhẫn gia chủ là chuyện của nhà họ Phó chúng ta, sao lại có người ngoài họ ở đây?”
Phó Miểu Miểu, cái đồ yêu đương mù quáng, đứng phắt dậy: “Tứ thúc công, ai là người ngoài? Cháu và Trạch Hạo đã đính hôn. Anh ấy sẽ ở rể Phó gia, là người nhà họ Phó, sau này cũng sẽ giúp anh trai cháu quản lý công ty.”
Nói xong, cô ta lại làm nũng với Phó Quy Lai đang ngồi xe lăn: “Đúng không anh? Trạch Hạo là em rể ruột của anh đấy. Người nhà mình đương nhiên phải thiên vị người nhà, chứ không như kẻ chỉ biết nghĩ đến lợi ích cá nhân.”
Đoàn Trạch Hạo vội đứng dậy: “Gia chủ, tôi nhất định một lòng hướng về ngài. Ngài bảo tôi làm gì, tôi làm nấy.”
“Lát nữa con khốn đó tới, ngài cứ xem đây. Tôi biết điểm yếu của cô ta, để tôi tra hỏi, đảm bảo tối nay cô ta sẽ giao nhẫn gia chủ ra!”
Phó Quy Lai bị bọn họ một câu “gia chủ”, hai câu “gia chủ” gọi đến hồn vía lên mây.
Người tuy còn ngồi xe lăn nhưng vẻ kiêu căng hết chỗ nói. Giả vờ điềm tĩnh uống một ngụm trà, đặt chén trà xuống, giơ tay: “Ừ, cố gắng làm cho tốt. Tối nay chỉ cần lấy được nhẫn gia chủ, trong công ty tự nhiên sẽ có một chỗ cho anh.”
“Gia chủ, người mang tới rồi.”
Đang nói chuyện, Vệ sĩ Thẩm đã bị bốn gã lực lưỡng khiêng vào.
Phó Miểu Miểu không thấy Thẩm Lãm Nguyệt, chỉ thấy một con khủng long xanh lục, giật nảy mình: “Con khốn đó đâu rồi? Sao lại khiêng một con khủng long tới?”
Cô ta bước tới, nhìn trái ngó phải.
Đoàn Trạch Hạo vội giải thích: “Con khủng long chính là Thẩm Lãm Nguyệt. Cô ta biến thái lắm, nghe nói ở trên núi ngày nào cũng ép hai con khỉ đực hôn nhau.”
“Nếu không phải hôn ước do ông nội định, tôi thế nào cũng không đính hôn với loại biến thái như vậy.”
“Hả, con khủng long này là?”
Phó Miểu Miểu tiến lên, định xem rõ rốt cuộc là thế nào.
Bốp!
Bàn tay đang buông thõng của con khủng long bỗng giơ lên, tát cho cô ta một cái trời giáng.
“Á!”
Một cái tát khiến tóc mái của Phó Miểu Miểu bay tung cả lên.
