Vũ Quỳnh cũng nhớ ra: “Chị là người…”
“Đúng, là em.”
Tiêu Vũ Hinh cười, cô không để bụng chuyện tối hôm đó, đối phương cũng chỉ đang thi hành công vụ. “Mời vào ạ.”
Khi hai người vào phòng khách ngồi xuống, Tiêu Vũ Hinh vội vàng chuẩn bị đun nước pha trà, rồi bưng trà đặt trước mặt họ: “Ông Hạ, mời uống trà. Muội Muội ra ngoài rồi, cháu gọi điện cho bạn ấy.”
“Không sao, để nó về rồi nói. Ta có chuyện muốn nói với cháu.”
Hạ Thiên Hạo giơ tay ngăn cô gọi điện, rồi hỏi: “Y thuật của cháu được Yến lão truyền thừa bao nhiêu phần?”
“Ông biết ông ngoại cháu ạ?” Tiêu Vũ Hinh ngạc nhiên hỏi.
“Biết, năm đó chúng ta còn cùng nhau giết giặc Nhật đấy.” Mắt Hạ Thiên Hạo thoáng qua nét hoài niệm.
“Ông Hạ, ông có chuyện tìm cháu ạ?” Tiêu Vũ Hinh tò mò hỏi.
“Phải, ông muốn nhờ y thuật của cháu. Không biết cháu đã nắm được bao nhiêu phần tinh túy của Yến lão?” Hạ Thiên Hạo hứng thú hỏi.
“Ông ngoại cháu biết gì cháu đều biết, nhưng có những thứ cháu biết ông ngoại chưa chắc đã biết. Khác biệt lớn nhất là kinh nghiệm, thứ này không dễ dạy được.” Tiêu Vũ Hinh đáp.
Cũng không khiêm tốn nhỉ?
Vũ Quỳnh ngạc nhiên nhìn Tiêu Vũ Hinh, còn Hạ Thiên Hạo thì cười to.
……
Trong phòng tổng giám đốc tầng mười bốn của Tử Phong đại hạ, Mộ Tử Phong đang xem một tài liệu. Cửa vang lên, thư ký của cô là Việt Anh bước vào: “Mộ tổng, hôm nay lại tăng ca sao?”
Mộ Tử Phong nhìn đồng hồ, lắc đầu: “Bây giờ đi ngay, đã hẹn với ông ăn tối ở Thiên Nhiên Cư.”
“Chiều nay cậu Mộ ở tiệm xe nổi cáu lắm, vì chị bán chiếc xe Mercedes thể thao rồi.” Việt Anh cười nói. Cô năm nay hai mươi lăm tuổi, tốt nghiệp Đại học Cambridge, đã theo Mộ Tử Phong được nửa năm, rất được Mộ Tử Phong tin tưởng.
Mộ Tử Phong hơi cau mày: “Mặc kệ cậu ta.”
Nửa giờ sau, Mộ Tử Phong xuất hiện trước một phòng riêng ở cuối hành lang phía đông tầng hai của Thiên Nhiên Cư. Cô dừng lại trước cửa một chút, chỉnh lại quần áo, rồi đẩy cửa bước vào.
“Chị, sao chị không hỏi ý em mà đã bán chiếc xe đó, lại còn bán với giá rẻ như bèo vậy?” Trong phòng, một thanh niên cao lớn đẹp trai đứng dậy la lên.
“Ngồi xuống.”
Mộ Tử Phong trừng mắt nhìn cậu ta. Người thanh niên đó – em trai cô, Mộ Tử Tùng – lúng túng ngồi xuống, miệng vẫn lẩm bẩm.
“Tử Phong, lại đây ngồi đi. Trong nhà này chỉ có con mới trị được nó đấy. Thằng nhỏ này đã lải nhải với ta hơn một tiếng đồng hồ rồi, ráo tai hết cả.” Một ông lão tóc bạc ngồi cạnh cửa sổ cười nói.
Ông lão chính là ông nội của hai chị em Mộ Tử Phong – Mộ Đào Thiên. Sáu năm trước, sau khi giao việc kinh doanh cho cháu gái, ông đã về nhà an dưỡng. Bây giờ ông mặt mày hồng hào, nhìn mặt không thấy có gì bất thường, nhưng hai chân ông bị thương trước đây, đã liệt từ sáu năm trước.
“Ông, chị con làm ăn hồ đồ rồi. Một chiếc xe thể thao trị giá hơn mười lăm triệu mà chỉ bán có hơn chín triệu.” Mộ Tử Tùng giống như đang mách tội với ông.
“Ồ? Tử Phong, có chuyện đó thật à?” Mộ Đào Thiên hơi ngạc nhiên nhìn cháu gái.
“Một cô gái, hợp ý nhau thôi.” Mộ Tử Phong lại trừng mắt nhìn em trai một cái, rồi ngồi xuống bên cạnh ông, cầm đũa gắp một chiếc sủi cảo nhân cua để trên bàn bỏ vào miệng nhai chậm rãi.
Mộ Đào Thiên khẽ gật đầu. Ông rất hiểu tính tình của cháu gái, đã làm thì chắc chắn có lý do, và nhà họ Mộ cũng không thiếu mấy triệu đó. Nhưng Mộ Tử Tùng thì đau lòng chết đi được. Cậu không phải tiếc mấy triệu – chiếc xe đó là do một người nào đó độ chế, sau đó vì vài lý do cá nhân, chiếc xe sau khi độ xong đã để lại nhờ Xe Tử Phong bán hộ. Mộ Tử Tùng muốn mua lắm, nhưng mười lăm triệu đối với một kẻ tay vào tay ra như cậu quả thực khó khăn. Dù sao xe cũng ở trong tiệm, cậu có thể mượn cớ lái thử vài lần, cho dù chỉ chạy trên bãi thử cũng đỡ ghiền. Nhưng chiều nay đến tiệm xe lại nghe nói xe đã bị bán, mà chỉ bán được hơn chín triệu, điều này khiến cậu chủ Mộ thấy mất công bằng lắm. Nhưng cậu sinh ra sợ trời sợ đất, chỉ sợ chị gái. Mộ Tử Phong trừng mắt một cái là cậu lập tức ngoan ngoãn ngay.
Mộ Tử Phong ăn ít, ăn hết nửa đĩa sủi cảo nhân cua là đã no. Cô lấy một tờ giấy ăn từ trong túi ra, không ngờ lại làm rơi một tờ giấy. Cô lau vết dầu dính ở khóe miệng, cúi xuống nhặt tờ giấy lên định bỏ lại vào túi áo, thì nghe giọng Mộ Đào Thiên gấp gáp: “Tử Phong, trên tay con cầm cái gì thế?”
Mộ Tử Phong sững lại, mở tờ giấy ra nói: “À, đây là bạn viết tặng con chơi thôi.”
“Không đúng, đưa ta xem.”
Mộ Đào Thiên gần như giật lấy tờ giấy đó, đọc nhỏ: “Nợ một mạng, có đòi tức trả… Đúng là Sách Mệnh Thiếp của nhà họ Yến. Tử Phong, con lấy cái này ở đâu thế?”
Mộ Tử Phong hiếm khi thấy ông mình kích động như vậy, vội vỗ nhẹ lưng ông: “Ông, ông đừng kích động, có chuyện gì từ từ nói.”
“Không sao, ông không sao, con nói chậm thôi.” Mộ Đào Thiên nói.
Mộ Tử Phong thấy ông quả thực không có dấu hiệu phát bệnh, bèn kể lại quá trình quen biết với Tiêu Vũ Hinh, rồi hỏi: “Ông, ông nói Sách Mệnh Thiếp của nhà họ Yến là sao?”
Mộ Đào Thiên cầm tờ giấy đó lên xem kỹ lại, còn đưa lên mũi ngửi, rồi nói: “Không sai, giấy tờ, nội dung giống nhau, chỉ khác chữ ký.”
Ông đặt tờ giấy xuống, nói tiếp: “Các con còn nhớ Yến Thiên Nam mất ba năm trước không? Mọi người gọi ông ấy là ‘Thần y’, nhưng không mấy ai biết ông ấy thần ở chỗ nào.”
“Ông, rốt cuộc ông ấy thần ở chỗ nào ạ?” Mộ Tử Tùng sốt ruột hỏi.
Mộ Đào Thiên thở dài: “Yến thần y thực sự có thể đoạt mạng người từ tay Diêm Vương.”
“Đâu có đạo lý đó? Ông, ông không đùa chứ?” Không chỉ Mộ Tử Tùng, mà đến Mộ Tử Phong cũng hoài nghi.
“Đương nhiên không phải đùa. Yến thần y không chỉ y thuật cao siêu, mà Tử Kim Đoạt Mệnh Đan bí truyền trong nhà càng là thần dược kéo dài sinh mệnh. Dù là bệnh chắc chắn chết cũng có thể kéo thêm vài năm. Nhà họ Yến phát Sách Mệnh Thiếp không phải tùy tiện, phát một tờ là ít nhất phải kèm một viên Tử Kim Đoạt Mệnh Đan. Cô gái Tiêu Vũ Hinh này nhất định là người kế thừa của ông ấy. Đã có thể phát Sách Mệnh Thiếp, thì ít nhất cô ấy có năng lực luyện chế Tử Kim Đoạt Mệnh Đan. Có tờ giấy này, tức là có thêm một mạng. Còn thực tế hơn mấy triệu kia nhiều.” Mộ Đào Thiên nói.
